Chương 78: Trò chơi nhỏ
Cũng chỉ là chụp vài bức ảnh, không tốn bao
nhiêu thời gian, khi Tưởng Thầm đi ra khỏi khu vực chụp thì đến lượt nam phụ đi
vào, nam nữ chính đã chụp xong đều đi tới.
Đều là người trong giới giải trí, ánh mắt
nhìn người vẫn có, tuy không tiện trực tiếp bắt chuyện với Phong Dương, vì khoảng
cách giữa hai bên quá lớn. Nếu tỏ ra quá mức thân thiết thì ý đồ lại quá rõ
ràng.
Tiếp cận Tưởng Thầm thì dễ dàng hơn một chút. Bản thân Tưởng Thầm trước đây chủ yếu đóng phim truyền hình, mảng điện ảnh hầu như chưa chạm tới. Trong khi đó, nam chính thì thường xuyên tham gia phim điện ảnh, chưa bàn đến địa vị trong giới, chỉ xét về diễn xuất thì so với Tưởng Thầm có lẽ nhỉnh hơn đôi chút.
Nói chuyện với Tưởng Thầm cũng thoải mái hơn
nhiều so với cùng Phong Dương. Không riêng ai, hầu hết mọi người khi đứng trước
mặt Phong Dương, bị đôi mắt lạnh lùng kia nhìn chằm chằm, đều vô thức cảm thấy
một loại áp lực vô hình, khiến những ai muốn lại gần cũng không dám tiến thêm
bước nữa.
Lúc ấy, chuyên viên trang điểm chính đang ở
trong phòng hóa trang cho Phong Dương. Tưởng Thầm nghĩ bên ngoài có những diễn
viên sắp hợp tác, mà cậu vừa chụp xong, lát nữa Phong Dương cũng sẽ ra. Nếu cậu
lập tức đi vào thì có vẻ quá xa cách người khác, vì vậy khi Phong Dương rời đi,
Tưởng Thầm cũng không đi cùng.
Đúng lúc nam nữ chính cùng bước tới, ba người
đứng đó trò chuyện. Có thể nói đây là lần hợp tác đầu tiên, mọi người vẫn chưa
hiểu rõ nhau, nhân cơ hội này làm quen một chút cũng không có gì sai.
Sau khi trao đổi số liên lạc, nam chính bất
ngờ quay người đi đến bên đạo diễn, cúi xuống thì thầm điều gì đó bên tai ông.
Khi quay lại, trên gương mặt anh ta tràn đầy nụ cười rạng rỡ.
Tưởng thâm nheo mắt, có chút tò mò.
"Tôi vừa hỏi đạo diễn Trâu xem chúng ta
có thể chụp chung một bức ảnh để lát nữa đăng Weibo không." Nam chính cười
nói.
Nhìn nụ cười tươi rói kia, hiển nhiên là đạo
diễn đã đồng ý rồi.
Tưởng Thầm thuận theo lời nam chính hỏi:
"Ông ấy nói sao?"
Nam chính đáp: "Ông ấy nói chụp ảnh
chung thì không được."
"Không được?" Nữ chính hơi ngạc
nhiên.
Nam chính cười, khóe mắt cong lên, ánh nhìn đầy
tinh nghịch: "Ảnh chung không được, nhưng ảnh riêng thì được."
Tưởng Thầm không nghĩ nhiều, cho rằng chỉ là ảnh
cá nhân nên nói: "Vậy… chụp ngay bây giờ?"
Nam chính lắc đầu, trong lòng đã có chủ ý:
"Đợi một chút đi, đợi anh Phong Dương chụp xong, chúng ta chụp một tấm ảnh
tập thể."
Nữ chính hơi băn khoăn: "Nhưng đạo diễn
chẳng phải đã nói…"
Nam chính cười: "Không mâu thuẫn gì cả.
Chúng ta chụp ảnh chung, rồi cắt riêng từng người ra, chẳng phải cũng thành ảnh
cá nhân sao?"
Nữ chính và Tưởng Thầm nhìn nhau, đều đang
suy nghĩ: "Hình như cũng được. Ảnh cá nhân vốn dĩ là ảnh một người, nếu
tách ra thì đúng là ảnh riêng."
Trong khi đó, bên nam phụ chụp xong khá
nhanh. Bên trong, Phong Dương trang điểm cũng xong rất gọn, nhiếp ảnh gia tăng
tốc độ, bởi không thể để Phong Dương phải chờ lâu.
Khi Phong Dương bước vào phim trường, có thể
nói ngay khoảnh khắc anh đứng giữa sân khấu, xung quanh là những ánh đèn flash
cường độ cao chiếu thẳng vào người, khí chất khác biệt của anh lập tức được phô
bày rõ rệt nhất. Anh đứng đó, mang đến một loại chấn động thị giác hoàn toàn
khác so với bất kỳ ai. Dáng người cao ráo tuấn tú, đường nét gương mặt góc cạnh
rõ ràng, ngũ quan hoàn mỹ, cả khuôn mặt không có một góc chết nào. Cảm giác tồn
tại của Phong Dương trước ống kính vô cùng mạnh, ngay cả khi không làm gì, chỉ
cần đứng đó, khẽ nhếch khóe môi, một chút biến đổi nhỏ trong biểu cảm thôi cũng
đủ khiến bức ảnh trở nên kinh diễm.
Phong Dương vốn dĩ là con cưng của ống kính,
trên mạng thậm chí có người cố tình tìm ảnh xấu của anh, nhưng cho dù là ảnh chụp
tại hiện trường, không có ánh đèn flash, không tạo dáng cầu kỳ, thì cũng không
hề làm giảm đi vẻ đẹp nam tính và khí chất xuất chúng của anh.
Sau khi Phong Dương chụp xong, anh bước ra chỗ
Tưởng Thầm. Tưởng Thầm nhắc đến chuyện chụp ảnh chung, Phong Dương chỉ khẽ “ừ”
một tiếng, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua mọi người xung quanh. Bất cứ ai bị ánh mắt
ấy quét tới đều vô thức dựng thẳng sống lưng.
Nam chính cũng dẫn theo trợ lý của mình. Anh
ta gọi trợ lý đến, đưa điện thoại cho đối phương, rồi chụp vài tấm ảnh chung của
mọi người.
"Chút nữa tôi sẽ lập một nhóm nhỏ, đưa ảnh
chung vào đó. Còn nếu muốn đăng ảnh cá nhân thì mọi người tự dùng phần mềm cắt
riêng ra nhé." Nam chính cầm lại điện thoại, lật xem vài tấm rồi nói.
Anh ta chỉ có thể cắt ảnh của riêng mình, còn
ảnh của người khác nếu anh thích mà người khác không thích thì lại không hay.
Toàn bộ buổi chụp cơ bản đến đây là kết thúc,
mỗi người đều có việc riêng, chào đạo diễn xong thì vài người rời khỏi phim trường,
lần lượt lên xe của mình, chạy về những hướng khác nhau.
Cách lúc trời tối cũng chỉ còn hai ba tiếng,
phim trường lại không xa văn phòng của Phong Dương, nên anh bảo Thạch Lỗi lái
xe về đó.
Đúng lúc buổi tối hôm nay anh hẹn ăn cơm với
vài người bạn trong giới, những người bạn ấy đều biết Phong Dương giờ đã có vợ
con đầy đủ, trước kia ai cũng bận, nay rảnh rỗi một chút thì muốn tụ tập ăn uống,
tiện thể gặp bé Phong Minh.
Em bé giờ đã hơn năm tháng, thỉnh thoảng sẽ
được đưa ra ngoài để làm quen với vài điều mới mẻ.
Tưởng Thầm đến văn phòng Phong Dương, ngồi
trên sofa đọc sách. Nhân viên mang đĩa trái cây tươi đã cắt sẵn vào, thấy trong
phòng một người đang tập trung làm việc, một người đang đọc sách, rồi đi ra nói
với các đồng nghiệp khác đang tụ lại bên ngoài. Mọi người đều cảm thấy vừa ngưỡng
mộ vừa xúc động.
Nam chính lập nhóm nhỏ như đã nói, kéo Tưởng
Thầm và nữ chính vào. Vì anh ta không có số của Phong Dương nên để Tưởng Thầm mời
anh vào nhóm.
Tưởng Thầm xem qua mấy tấm ảnh chung, cậu biết
chắc Phong Dương sẽ không dành nhiều thời gian cho những chuyện nhỏ nhặt này,
nên tự chọn tấm mà mình thấy đẹp nhất. Thực ra các tấm cũng không khác nhau nhiều,
chỉ là tấm đó hiệu ứng ánh sáng tốt hơn.
Nam chính hỏi Tưởng Thầm đã chọn xong chưa,
Tưởng Thầm liền chụp màn hình gửi qua.
"Cậu bây giờ có bận không?" Nam
chính bất ngờ hỏi.
Tưởng Thầm nói cậu không có việc gì, còn
Phong Dương thì đang bận.
"Đúng lúc tôi đang muốn cắt ảnh, hay là
giúp cậu và anh Phong Dương cắt luôn?" Nam chính nhắn riêng cho Tưởng Thầm.
"Thế thì phiền anh quá." Tưởng Thầm
gõ chữ trả lời.
"Không phiền đâu, tiện tay thôi."
Nam chính tỏ ra rất nhiệt tình.
Tưởng Thầm cầm điện thoại suy nghĩ một lát rồi
nhắn lại: "Vậy thì cảm ơn nhé"
"Không sao, làm xong tôi gửi cho cậu
xem"
Để điện thoại qua một bên, Tưởng Thầm nhìn về
phía Phong Dương, anh đang ngồi thẳng lưng, tập trung làm việc, đường xương
quai hàm sắc lẹm, sống lưng thẳng như trúc, cậu chống cằm, nhìn đến mất hồn,
không khỏi cảm thán người đàn ông của mình đẹp trai chết mất, mình đã tu bao
nhiêu kiếp mới kiếm được ông chồng thế này cơ chứ.
Đôi khi Tưởng Thầm thậm chí còn có cảm giác
như đang mơ, sao lại có một người tốt đến vậy, hoàn mỹ đến vậy.
Vì mối quan hệ của hai người đã công khai, Tưởng
Thầm cũng không còn kiềm chế tình cảm của mình nữa. Cậu yêu người đàn ông này,
như anh ấy yêu cậu vậy. Tình cảm phải được thể hiện ra, để đối phương cảm nhận
rõ ràng.
Phong Dương tình cờ ngẩng đầu, ánh mắt tự
nhiên dịch sang bên phải, rồi bắt gặp ánh nhìn chăm chú của Tưởng Thầm. Ánh mắt
ấy Phong Dương từng thấy trên gương mặt nhiều người khác, những fan hâm mộ yêu
thích anh.
Giờ phút này Tưởng Thầm lại bất ngờ lộ ra ánh
mắt say mê như thế, Phong Dương dường như còn nhìn thấy trong đó một chút khát
vọng.
Phong Dương đứng dậy từ sau bàn làm việc, ánh
mắt Tưởng Thầm dõi theo từng bước anh tiến lại gần. Khi người đàn ông đứng ngay
trước mặt, Tưởng Thầm ngẩng đầu lên, trong mắt ánh sáng rực rỡ, cậu còn tưởng
Phong Dương có chuyện muốn nói.
Chuyện của Phong Dương chính là thuận theo
khát vọng của Tưởng Thầm, cúi xuống hôn cậu.
Nụ hôn nhẹ nhàng, ngón tay Phong Dương vuốt
ve mái tóc mềm mại lộn xộn của Tưởng Thầm. Anh cúi mắt, ánh nhìn sâu lắng, hỏi
khẽ: "Còn muốn hôn nữa không?".
Đôi mắt Tưởng Thầm lập tức mở to, kinh ngạc
như thể tai mình nghe nhầm. Phong Dương lại hỏi ra câu này, ngay trong văn
phòng của anh ấy?
Tưởng Thầm khẽ hé môi, đầu lưỡi đỏ tươi thấp
thoáng, khiến Phong Dương cảm thấy cổ họng khô khát.
Yết hầu nổi bật khẽ trượt lên xuống, Phong
Dương lại cúi đầu, hôn Tưởng Thầm, đầu lưỡi tiến vào, khẽ quấn lấy đầu lưỡi đối
phương.
Đầu lưỡi bị khẽ khơi gợi, một luồng điện tê dại
lập tức chạy khắp toàn thân. Cả người Tưởng Thầm khẽ run lên, đôi tai nhanh chóng
nhuộm đỏ. Cậu nắm lấy cổ tay Phong Dương, muốn đẩy anh ra.
Ngón tay Phong Dương từ mái tóc trượt xuống
sau gáy, nhẹ nhàng bóp một cái. Động tác ấy như rút đi phần lớn sức lực của Tưởng
Thầm. Đôi mắt cậu khẽ nheo lại, rồi trừng nhìn Phong Dương.
Nhưng cảnh báo này chẳng có tác dụng gì, ngược
lại càng giống như một chút giận dỗi.
Nếu không phải vì nơi này là văn phòng, mà buổi
tối còn có hẹn với người khác thì Phong Dương thật sự muốn cùng người yêu ân ái
một phen.
Thế nhưng thời gian không cho phép, hơn nữa ở
đây cũng không chuẩn bị sẵn những thứ cần thiết.
Cơ thể Tưởng Thầm đặc biệt, khác với nam giới
bình thường. Sau khi sinh con, hầu như mỗi lần thân mật, Phong Dương đều dùng
biện pháp an toàn. Bởi lần đầu tiên của họ đã khiến Tưởng Thầm mang thai. Có một
đứa con, Phong Dương đã thấy đủ. Anh không muốn Tưởng Thầm phải chịu thêm một vết
mổ nữa. Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo trên bụng Tưởng Thầm, Phong Dương lại thấy áy
náy, vì chính anh mà Tưởng Thầm phải chịu đau đớn ấy. Nhưng dường như từ đầu đến
cuối, Tưởng Thầm chưa từng oán trách anh một lời.
Phong Dương ôm Tưởng Thầm vào lòng, hôn lên
tóc cậu.
Anh thật sự vô cùng biết ơn Tưởng Thầm.
Bên ngoài trời dần tối, Phong Dương xử lý
xong công việc, hôm nay rời văn phòng sớm hơn thường lệ, còn phải lái xe về đón
con.
Tưởng Thầm ngồi trên xe, buổi trưa không nghỉ
ngơi nhiều, tựa vào ghế chẳng bao lâu đã nhắm mắt ngủ. Phong Dương lái xe thật
êm, đến khi về đến nhà mới gọi Tưởng Thầm tỉnh dậy.
Em bé đang ngồi trên thảm trong phòng khách
chơi đồ chơi nhỏ của mình, bảo mẫu luôn túc trực bên cạnh. Cánh cửa lớn vẫn
chưa mở, nhưng khi nghe thấy tiếng xe, bé như biết rằng ba đã về. Đôi mắt to
tròn ngước nhìn về phía cửa, chăm chú không rời, giống hệt một con búp bê xinh
xắn đáng yêu.
Tưởng Thầm và Phong Dương lần lượt bước vào
nhà. Vừa vào đã thấy em bé chăm chú nhìn họ, trên mặt Tưởng Thầm lập tức nở nụ
cười ấm áp. Cậu nhanh vài bước đến trước mặt bé, ngồi xổm xuống, rồi từ dưới đất
bên cạnh lấy một con vịt vàng nhỏ đưa cho bé. Đôi bàn tay nhỏ bé của em bé nắm
lấy con vịt rồi bắt đầu kéo cánh, nhưng cũng chỉ kéo nhẹ, bởi trước đó Tưởng Thầm
đã ngăn vài lần, dường như bé đã ghi nhớ.
Tưởng Thầm cởi dép, cũng ngồi xuống thảm. Bé
ôm con vịt, cơ thể ngả xuống, ngã vào chân Tưởng Thầm. Cậu lại đỡ bé ngồi dậy,
nhưng vừa ngồi vững bé lại ngã tiếp.
Tưởng Thầm lại đỡ một lần nữa, bé vẫn ngã, thế là cậu không đưa tay nữa, chỉ nhìn bé nằm trên chân mình, miệng cười toe toét, phát ra những tiếng ê a. Rõ ràng bé muốn chơi trò "con ngã bố đỡ" với cậu.
"Không đau sao?" Lúc này thời tiết
vẫn chưa lạnh, bé mặc không nhiều, ngã xuống là ngã thẳng vào chân Tưởng Thầm. Cậu
khẽ nắm bàn tay nhỏ bé hỏi.
Đôi mắt to tròn của bé sáng lấp lánh, nụ cười
ngây thơ vô tội.
Phong Dương vừa vào nhà chưa lâu thì có người
gọi điện. Anh đi sang một bên nói vài câu, sau khi cúp máy quay lại, thấy bé
đang quấn lấy Tưởng Thầm. Nụ cười nhanh chóng lan tỏa trong ánh mắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét