Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 85

Chương 85: Tròn một tuổi

Đợi mùi hương trong xe tản đi gần hết, Phong Dương gọi điện thoại cho Thạch Lỗi. Chẳng bao lâu sau, Thạch Lỗi từ phía bên kia đường đi tới, anh ta mở cửa ngồi vào ghế lái, cố gắng kiểm soát ánh mắt của mình để không nhìn ra phía sau.

Xe dừng trước căn nhà thuê, Phong Dương bế Tưởng Thầm xuống xe. Khi đi ngang qua trước mặt Thạch Lỗi, anh dặn dò anh ta sáng sớm mai nhớ đi mua giùm thuốc tránh thai.

Thạch Lỗi đột ngột ngước mắt nhìn Tưởng Thầm đang ngủ say trong lòng anh, thoáng kinh ngạc một giây rồi lập tức cụp mắt xuống, khẽ lên tiếng đáp lời.

Bé con ở nhà thế mà vẫn chưa ngủ, bé đang ngồi trên tấm thảm cạnh sofa chơi đùa. Nghe thấy tiếng mở cửa, bé bám vào thành sofa để đứng dậy. Hiện tại bé con cơ bản đã có thể tự đứng một mình, chỉ là chưa thể tự đi được, khi đứng vẫn phải vịn vào vật gì đó, nếu không giây tiếp theo sẽ ngã nhào ngay.

Nhóc con thấy ba nhỏ rõ ràng đã vào nhà nhưng vẫn nằm trong lòng ba lớn, không lập tức chạy lại ôm hôn bé như mọi khi. Phong Minh vẫy vẫy bàn tay nhỏ, liên tục gọi "Ba, ba...".

Nhưng lúc này Tưởng Thầm vừa say rượu, lại cộng thêm việc vừa "vận động" một trận trên xe nên đã ngủ thiếp đi, hoàn toàn không nghe thấy tiếng con gọi.

"Ba nhỏ làm việc mệt quá nên ngủ rồi, con ngoan một chút, không được làm ồn, để ba nghỉ ngơi nhé." Phong Dương đặt ngón trỏ lên trước môi, ra hiệu cho bé con im lặng.

Bé con phụng phịu cái má bánh bao, lại gọi thêm một tiếng nữa nhưng vẫn không thấy Tưởng Thầm phản ứng. Bé lảo đảo bước đi, có bảo mẫu đứng bên cạnh đỡ lấy, tiến về phía ba lớn và ba nhỏ. Cơ thể nhỏ bé đổ nhào tới, bé ôm chặt lấy đùi của Tưởng Thầm.

"Ngoan nào, đừng quấy." Phong Dương lúc này đang bận bế người nên không rảnh tay, đành ra hiệu cho bảo mẫu. Bảo mẫu cúi người bế Phong Minh lên.

Phong Minh mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào người ba đang ngủ say cách đó không xa, bàn tay nhỏ bỗng nhiên tự bịt chặt lấy miệng mình. Tư thế đó rõ ràng là đang thể hiện rằng bé rất nghe lời, sẽ không phát ra tiếng động nào nữa.

Phong Dương nở nụ cười ấm áp với con: "Sáng mai con có thể nói chuyện với ba nhỏ rồi, tối nay chúng ta đừng làm phiền ba nhỏ, để ba được nghỉ ngơi thật tốt, biết chưa?"

Bé con nghe hiểu, cái đầu nhỏ gật lấy gật để.

Bế Tưởng Thầm vào phòng ngủ, vì trên người cả hai đều đã đổ một lớp mồ hôi, nếu cứ thế mà ngủ sẽ rất khó chịu. Phong Dương xả đầy nước nóng vào bồn tắm, cởi bỏ hết quần áo của cậu, để cậu ngồi lên người mình. Đầu tiên anh giúp cậu làm sạch những thứ bên trong cơ thể, sau đó tắm rửa đơn giản qua một lượt, dùng khăn tắm bọc cậu lại rồi bế lên giường.

Sau một hồi loay hoay, Tưởng Thầm khẽ rung rinh hàng mi rồi hé mắt, trông như sắp tỉnh lại.

Phong Dương khẽ cúi người, đặt một nụ hôn lên trán Tưởng Thầm, giọng đong đầy sự nuông chiều: "Ngủ ngon nhé!"

Tựa vào lòng anh, Tưởng Thầm một lần nữa khép mi lại. Giấc ngủ này kéo dài một mạch cho đến tận sáng sớm ngày hôm sau.

Khi cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, bên tai đã vang lên một giọng nói non nớt, đáng yêu vô cùng:

"Baba... baba..." Phong Minh mỗi buổi sáng đều thức dậy đúng giờ, nhóc con đã hình thành nên đồng hồ sinh học cho riêng mình.

Vì sự "lao lực" tối qua, Tưởng Thầm hôm nay nằm lì trên giường đến hơn tám giờ. Nhóc con bò bên cạnh giường, bàn tay nhỏ trắng trẻo mềm mại không ngừng sờ soạng lên mặt ba nhỏ, vừa chạm vào gò má cậu vừa cất tiếng gọi nũng nịu.

Hé mắt ra, Tưởng Thầm nhìn thấy khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của con trai ngay sát gang tấc. Cậu bế thốc nhóc con lên rồi thơm một cái thật kêu vào mặt bé. Nhóc con được ba nhỏ thơm thì cười khúc khích không ngớt.

Lúc này trên giường chỉ còn mình Tưởng Thầm, Phong Dương đã dậy trước để bắt đầu giải quyết công việc. Sau khi được con trai gọi dậy, cậu ngồi dậy mặc quần áo. Qua ánh mắt liếc nhẹ, cậu thấy trên tủ đầu giường đặt một hộp thuốc. Cầm lên nhìn kỹ, cậu bỗng nhớ lại những lời mà người em họ của Phong Dương đã nói với mình ở đại trạch hồi Tết.

Ánh mắt Tưởng Thầm dời từ hộp thuốc xuống khuôn mặt trắng trẻo của con trai.

"Bé con thích em trai hay em gái nào? Con có muốn không?" Tưởng Thầm bế con đứng trên đùi mình, rồi cậu dụi mũi vào mặt nhóc con trêu đùa.

Câu hỏi này có vẻ quá khó với nhóc con, nhưng từ "muốn" thì hình như bé biết, thế là bé mở miệng — giờ đây hai răng cửa trên và dưới của bé đã mọc ra rồi, những chiếc răng trắng bé xíu trông đặc biệt dễ thương.

"Muốn!" Bé con trả lời bằng giọng lanh lảnh.

"Con đó, căn bản chẳng biết đó là gì mà đã đòi 'muốn' rồi." Tưởng Thầm nhìn nhóc con bằng ánh mắt đầy cưng chiều.

Sau đó, Tưởng Thầm vẫn lấy một viên thuốc ra uống.

Về việc có sinh con thứ hai hay không, trước đây cậu nghĩ không cần thiết, chỉ cần một mình Phong Minh là đủ rồi. Nhưng sau này dường như suy nghĩ của cậu có chút thay đổi. Đôi khi cậu chợt muốn có thêm một cô con gái. Nếu thực sự có, họ chắc chắn sẽ cưng chiều cô bé như một nàng công chúa, dành cho bé mọi điều tốt đẹp nhất trên thế giới này. Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua thôi, vì sinh con đâu phải cứ nghĩ là xong. Tưởng Thầm uống thuốc xong thì gác luôn vấn đề này sang một bên.

Ký ức về việc say rượu tối qua Tưởng Thầm nhớ rất rõ. Từng chi tiết, từng câu cậu nói, cả những lời Phong Dương nói đều hết sức rõ ràng. Cậu không biết đêm mình lỡ vào nhầm phòng Phong Dương ngày trước là trạng thái gì, nhưng theo bản năng cậu cảm thấy lúc đó mình chắc chắn không chủ động như đêm qua.

Chính Tưởng Thầm cũng thấy kinh ngạc, hóa ra khi say khướt, mình lại có thể phóng khoáng đến mức đó.

Cậu nói với anh rằng đã thích anh từ rất sớm, nhưng cái "thích" lúc bấy giờ là sự kính trọng và ngưỡng mộ. Có lẽ Phong Dương nghe xong đã hiểu lầm rằng cậu thầm thương trộm nhớ anh từ xưa. Tưởng Thầm định giải thích một chút, nhưng rồi nghĩ lại thấy cũng không cần thiết.

Hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm thôi, vì hiện tại và cả sau này, cậu đều sẽ yêu anh rất nhiều. Sẽ không còn ai khác trên đời này có thể khiến cậu yêu sâu đậm đến thế nữa.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi đồ đạc, Phong Dương vốn có chút việc đột xuất nên đã tranh thủ giải quyết nhanh trong buổi sáng. Buổi trưa anh về ăn cơm cùng cậu, đến chiều thì xếp đủ loại túi lớn túi nhỏ lên xe, rời khỏi căn nhà đã ở gần hai tháng này để trở về căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô phía Tây.

Hiện tại Tưởng Thầm đã ký hợp đồng với studio của Phong Dương. Mọi công việc định tiếp nhận của cậu đều phải qua tay anh trước, nếu anh cảm thấy phù hợp thì mới sắp xếp cho cậu. Một số buổi phỏng vấn nhỏ hay các nhãn hàng muốn mời cậu hợp tác làm người đại diện, chỉ cần anh thấy không ổn là sẽ trực tiếp bảo anh Thiên — quản lý của cậu — từ chối thẳng thừng.

Hiện tại anh Thiên chuyên phụ trách sắp xếp công việc cho một mình Tưởng Thầm. Mức lương Phong Dương trả cho anh gấp đôi so với công ty cũ. Sau đó anh Thiên cũng đã hủy hợp đồng với công ty kia; anh làm việc ở đó đã lâu, vốn cũng sắp hết hạn hợp đồng, cộng thêm việc công ty đó về sau có Kiều Tư Mạc – bạn thân của Phong Dương – góp vốn đầu tư, nên khi người quản lý muốn đi, công ty đã trực tiếp thả người mà không đòi tiền bồi thường hợp đồng.

Thời gian trôi đi không nhanh cũng chẳng chậm. Chớp mắt đã đến tháng Tư. Năm ngoái vào đầu tháng Tư bé con chào đời, lúc đầy tháng không tổ chức tiệc, giờ đã tròn một tuổi, Phong Dương quyết định nhất định phải làm một buổi lễ đàng hoàng.

Gửi thiệp mời cho người thân trong gia đình cùng một số bạn tốt trong và ngoài giới. Bạn bè ngoài giới của Phong Dương khá hạn chế, đều là những người bạn lâu năm; thế nhưng trong giới giải trí thì lại khác hẳn. Với vị thế Ảnh đế, những người từng làm việc chung cơ bản đều có thể trở thành bạn của anh. Thiệp mời lần lượt được gửi đi, có những người mà Phong Dương nhất thời chưa nghĩ ra ngay, nhưng đối phương biết tin từ nguồn tin hành lang rằng anh sắp tổ chức tiệc thôi nôi cho con trai nên đã chủ động liên lạc để xin thiệp mời.

Thế là Phong Dương lại cho người in thêm mấy chục tấm nữa. Bạn bè trong giới của Tưởng Thầm phần lớn cũng là quen biết sau khi ở bên cạnh anh, người duy nhất có chút đặc biệt có lẽ chính là một cái tên nọ.

Sau lần tình cờ gặp gỡ hôm đó, đối phương có lẽ đã hiểu rõ ý tứ của Tưởng Thầm nên không còn chủ động liên lạc nữa. Thế nhưng lần này nhân dịp sinh nhật bé con, Hạng Lâm Thiên bỗng nhiên gọi điện cho cậu, bày tỏ rằng anh ta cũng muốn đến thăm đứa trẻ của cậu và Phong Dương, dù sao cũng từng là bạn bè một thời, mong cậu đừng từ chối.

Đều là người trong giới giải trí, vả lại dù Hạng Lâm Thiên từng nói với Tưởng Thầm những lời không bình thường, nhưng anh ta không vì sự từ chối và xa cách của cậu mà có hành động gì quá khích. So với một kẻ nào đó khác, Hạng Lâm Thiên thực sự có thể coi là một quý ông.

Tưởng Thầm đồng ý và hứa sẽ gửi thiệp mời qua. Chuyện này ngay hôm đó khi Phong Dương đi làm về, cậu đã kể lại cho anh nghe chứ không chọn cách che giấu, bởi nếu hôm đó Hạng Lâm Thiên đến thì chắc chắn sẽ chạm mặt anh.

Nếu cậu không nhắc đến người đó, có lẽ Phong Dương đã quên mất hắn rồi. Công chúng bên ngoài không biết đứa trẻ là do Tưởng Thầm sinh ra, nên cái ý định muốn cướp cậu khỏi tay anh ngay từ đầu đã là hoàn toàn sai lầm. Kể cả trong quá khứ, Phong Dương cũng chưa từng xem Hạng Lâm Thiên là đối thủ tình trường. Đối phương muốn đến, với tư cách là chủ nhà, anh tự nhiên sẽ đón tiếp.

Sau một năm nghỉ dưỡng, sức khỏe của Tưởng Thầm cơ bản đã hồi phục hoàn toàn. Về vết sẹo trên bụng, không hoàn toàn là ý của Phong Dương mà phần lớn là do bản thân cậu muốn, nên đã đến bệnh viện thực hiện một số thủ thuật xóa sẹo. Tuy không thể khôi phục hoàn hảo như lúc chưa phẫu thuật, nhưng dấu vết đã mờ đi rất nhiều, sau này chỉ cần che chắn một chút, nếu không nhìn kỹ thì cơ bản không nhận ra.

Tiệc sinh nhật được tổ chức tại một nhà hàng cao cấp, Phong Dương bao trọn cả một tầng lầu. Một số phóng viên báo chí cũng biết tin này, nhưng mọi người đều chỉ đợi sẵn bên ngoài để chụp ảnh dàn sao tham dự. Ai cũng muốn biết những người được anh mời gồm những ai, vì theo một nghĩa nào đó, điều đó thể hiện mối quan hệ thân thiết với Ảnh đế.

Tuy không thể nói là nửa giới giải trí đều đến, nhưng những người góp mặt phần lớn đều thuộc hàng Ảnh đế, Ảnh hậu, một số khác dù địa vị kém hơn chút nhưng danh tiếng trong giới đều rất tốt. Giới truyền thông không có thiệp mời nên không thể vào sảnh chính, mà dù có vào được thì cũng chỉ chụp ảnh ngôi sao, chẳng ai dám mạo hiểm nguy cơ thất nghiệp để chụp ảnh con trai của Phong Dương.

Hồng Bân và Kiều Tư Mạc dĩ nhiên cũng có mặt, hai người với tư cách là ba nuôi của Phong Minh nên tiếp xúc với bé nhiều hơn những người khác. Nhóc con thấy hiện trường có nhiều người đến, lại còn có nhiều người nhìn mình nhưng không hề sợ người lạ, đôi mắt to tò mò nhìn dáo dác khắp nơi. Bé được Tưởng Thầm bế trong lòng, đôi mắt của hai cha con trông giống hệt nhau.

Mọi người ban đầu cảm thấy bé con là do Phong Dương tìm người mang thai hộ, giờ đây bỗng có chút lung lay. Bởi lẽ đôi mắt ấy dù có giống đến mấy cũng không thể giống đến mức đó; đường nét thì khá giống ba lớn, nhưng thần thái của nhóc con, đặc biệt là lúc cười, từ hình dáng đến thần thái đều cực kỳ giống Tưởng Thầm. Vì vậy có người đồn đoán rằng bé con là con của cậu chứ không phải của anh. Thế nhưng rốt cuộc là con ai, anh không nói rõ thì cũng chẳng ai dám mặt dày đi hỏi thẳng, chỉ có thể bàn tán riêng với nhau.

Hạng Lâm Thiên đến hơi muộn, mang theo một món quà tinh xảo chỉ cỡ nắm tay. Để dò hỏi sở thích của Phong Minh không phải việc gì khó, anh ta đưa hộp quà cho bé. Nhóc con nhìn hộp quà được đóng gói đẹp đẽ dường như rất thích, Hạng Lâm Thiên liền cầm lấy hộp và ngỏ ý mở giúp bé.

Đôi mắt to giống hệt ba nhỏ của bé con nhìn chằm chằm vào tay Hạng Lâm Thiên. Mở hộp ra, anh ta lấy ra một con vịt vàng nhỏ đặt làm bằng vàng ròng, đặt vào tay bé rồi hỏi bé có thích không. Nhóc con cười tươi rói, cầm con vịt nhét ngay vào miệng, dùng răng gặm trực tiếp lên con vịt vàng.

Chương 86 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét