2.7. Sốt
Sau
kì nghỉ, hai người quay về tiếp tục làm việc, Ngô Sở Úy dọn đồ về lại ngôi nhà
của hai người. Trước đó, để tiện chăm mẹ, cậu vẫn luôn ở lại nhà cũ.
Lần
này về nhà, Ngô Sở Úy quản Trì Sính rất chặt. Trong nhà vẫn cần có thuốc ức chế
nhưng đều bị khóa trong tủ riêng, cấm tiệt Trì Sính không được phép tùy tiện đụng
vào, chỉ cần hắn sớ rớ lại gần cái tủ đó là bị một cái lườm sắc lẹm liếc cho rụt
lại liền.
Cậu thông qua quan hệ của gia đình Khương Tiểu Soái, liên hệ được với một trong những bác sĩ giỏi nhất nước về chữa trị rối loạn pheromone vừa mới tu nghiệp ở nước ngoài về, mua đứt một liệu trình khám chữa trong ba năm, giám sát Trì Sính đi từng buổi một.
Trì
Sính trước giờ luôn không có kiên nhẫn với ba cái vụ khám chữa bệnh này nên
chưa bao giờ chịu chữa cho đàng hoàng. Nhưng lần này hắn rất ngoan ngoãn cam chịu,
mặc kệ cho Ngô Sở Úy kéo mình chạy đông chạy tây. Hắn biết Ngô Sở Úy đang sợ điều
gì, cứ nhìn vẻ lo được lo mất trên mặt em ấy là hắn lại đau lòng không chịu được,
nên thôi, chiều theo em ấy vậy, dù gì thì chọc vợ giận, người phải đi dỗ cũng lại
là hắn.
Do lạm
dụng thuốc ức chế liều cao trong thời gian quá dài, tình trạng của Trì Sính cải
thiện rất chậm vì không thể dùng những loại thuốc cũ nữa. Hắn phải dùng dòng
thuốc cải tiến mới ra mắt, kết hợp với máy móc để từ từ cải tạo lại tuyến thể.
Mỗi lần
điều trị, tuyến thể chịu kích thích vừa đau đớn vừa căng tức, phập phồng,
pheromone thì cứ rục rịch sôi sục tác động lên thần kinh, rất khó chịu, cả quá
trình đều cần có bạn đời ở bên an ủi. Ngặt nỗi tuyến thể của Ngô Sở Úy vốn đã
khuyết thiếu, lượng pheromone căn bản không đủ dùng, nhìn Trì Sính căng mình chịu
đựng, cậu vừa xót vừa vội, lại không thể làm gì hơn.
Mang
theo áy náy trong lòng nên khi Trì Sính đòi hỏi, dù có đôi lúc hơi quá đáng,
Ngô Sở Úy đều vô thức chiều theo. Cáo già như Trì Sính đời nào không nhận ra điểm
này, nên hắn bắt đầu thử mấy trò mới mà trước kia chưa được phép làm.
Tỷ
như bây giờ…
Ngô Sở
Úy nhìn thùng đồ cosplay đủ kiểu dáng, màu sắc trước mặt, tức đến mức chỉ muốn ụp
cả cái thùng lên đầu tên đểu kia.
Cái
gì mà chân váy siêu ngắn, áo sơ mi xuyên thấu, đuôi thỏ, đuôi mèo, tai chó, áo
hở lưng, còn có mấy cái quần chỉ mang hình dáng cái quần chứ cơ bản chả che đậy
được chỗ nào, Trì Sính, anh-biết-chơi-ghê-ha??? 凸(`⌒´メ)凸
Không
phải hai người chưa từng thử đồ tình thú nhưng chỉ là mấy thứ trông hơi khác
bình thường một chút, còn cả cái thùng này, không có cái nào tiến gần tới được
hai chữ bình thường hết.
Trì
Sính hoàn toàn không bị đôi mắt bừng bừng lửa giận kia áp chế, hắn đè Ngô Sở Úy
xuống giường, hôn hôn dụi dụi, thì thầm vào tai cậu, "Cũng chỉ là mấy mảnh
vải khoác ngoài thôi mà, đằng nào chả cởi ra, chắc chắn em mặc sẽ rất quyến rũ,
tôi muốn xem."
Ngô Sở
Úy không cãi lại được cái miệng lươn lẹo của Trì Sính, bị hắn nửa dụ dỗ, nửa cưỡng
ép một hồi cũng đành đồng ý, điều kiện là để cậu tự chọn đồ.
Lật
qua lật lại một hồi, cậu quyết định chọn "mảnh vải" to nhất trong cái
thùng đó, dù là váy nhưng mà kệ đi, nó to nhất trong cái đống này thì chắc chắn
là che được nhiều nhất.
Đợi đến
lúc mặc lên, Ngô Sở Úy lập tức hối hận.
Đó là
một cái váy len cổ lọ dạng yếm không tay hở lưng, hơi ngắn một chút nhưng nhìn
bên ngoài thì hoàn toàn chỉ là một cái váy theo kiểu gợi cảm mà thôi. Đến lúc mặc
lên mới biết, chỗ hở lưng đằng sau khoét rất sâu, chân váy bó sát ngắn cũn hoàn
toàn không thể che hết bờ mông căng đầy, khe mông lấp ló ẩn hiện như trêu tức
người nhìn.
Trì
Sính vừa nhìn thấy thì máu nóng sôi lên sùng sục.
Hắn
túm lấy Ngô Sở Úy, ấn cậu nằm sấp lên thành giường. Tấm lưng thon nõn nà hoàn
toàn lộ ra, thắt lưng võng xuống thành một đường cong hoàn mỹ, cánh mông căng mẩy
vểnh lên, chỉ cần ấn thắt lưng xuống sâu một chút, sẽ lộ ra bên dưới chân váy
hoàn toàn không mặc gì.
Bàn
tay to vung lên vỗ cái bốp xuống cánh mông đẫy đà, thịt mông mềm mại đàn hồi nảy
lên dưới bàn tay, tách ra một chút sẽ lộ ra động nhỏ mê người có thể hút ba hồn
bảy vía hắn bay lên mây.
Trì
Sính cúi người, liếm một đường dọc từ xương cụt lên đến cổ rồi dụi mũi vào gáy
Ngô Sở Úy, hít một hơi thật sâu, ánh mắt càng lúc càng long lên sòng sọc. Không
hiểu sao mùi cà phê đen nhàn nhạt hôm nay vào mũi hắn cứ như chất kích thích vậy,
làm máu hắn sôi lên, tuyến thể giật thình thịch, trong đầu chỉ có một ý nghĩ
đang kêu gào, muốn giày vò, muốn nuốt người này vào bụng.
Hắn lật
Ngô Sở Úy lại, hôn xuống, nụ hôn cuồng bạo như bão táp, một tay trêu đùa đầu ngực
đã bị hắn chơi đến càng ngày càng đỏ au như trái anh đào chín rục, một tay vớ lấy
lọ bôi trơn, bóp ra đầy tay, sau đó miết lên khe mông, lần tìm đến cúc huyệt,
ngón tay dễ dàng chui qua cửa động chật chội, nhanh chóng tìm được mục tiêu
công kích, chỉ ấn vài cái đã khiến Ngô Sở Úy thở dốc rên rỉ.
Ngũ
giác tràn ngập hơi thở, mùi hương, thanh âm của người yêu, Trì Sính cảm giác lý
trí của mình càng lúc càng mong manh, thậm chí tầm mắt cũng mờ đi. Đến khi động
thân tiến vào mật động chặt khít, được tràng đạo ấm nóng gắt gao bao lấy, hắn
nghiến răng chửi thề một tiếng rồi túm lấy hông Ngô Sở Úy, ra sức động, tốc độ
nhanh đến mức gần như không còn giống con người, mỗi lần đều đâm lút cán làm
Ngô Sở Úy trợn trắng mắt, vừa đau vừa sướng.
Cậu
thở dốc, cơ mặt vặn vẹo, cố gắng kêu Trì Sính chậm lại nhưng bị thúc đến mức mọi
âm thanh thoát ra khỏi miệng đều là tiếng rên rỉ vụn vỡ, không thể nói thành lời
hoàn chỉnh. Thậm chí đến khi cậu lên đỉnh, bắn ra rồi tên kia vẫn không hề dừng
lại, mọi điểm mẫn cảm đều bị hắn kích thích đến mức chân tay co giật.
Sức lực
của Alpha vốn đã vượt trội hơn người thường, hôm nay Trì Sính còn như phát điên
rồi vậy, dùng sức rất mạnh, cậu căn bản không thể đẩy nổi hắn ra, như cá nằm
trên thớt mặc người xâu xé.
Khi
Trì Sính làm đến lượt thứ ba, vừa thở hổn hển cắn vào gáy cậu vừa rong ruổi
không ngừng, Ngô Sở Úy mới muộn màng phát hiện ra… hình như Trì Sính vào kì mẫn
cảm rồi.
Trì
Sính lúc này đã mất lý trí nhưng trí nhớ cơ bắp rất đáng sợ. Cơ thể hắn vẫn nhớ
như in phải làm như thế nào để đẩy người yêu đến cực khoái, để ép cho hương cà
phê đen tiết ra nhiều hơn.
Không
biết đã qua bao lâu, Ngô Sở Úy bị chơi đến đầu óc mê man, quên hết tất cả, đầu
điên cuồng mà lắc lư, rên rỉ rồi đến hô hấp khó khăn, cơ thể không thể khống chế
được giống như vừa run rẩy vừa co thắt kích tình, mỗi lần đổi một tư thế khác lại
bắn ra một lần.
Đợi đến
khi Trì Sính gầm lên bắn ra lần cuối rồi đổ gục xuống người, ánh mắt Ngô Sở Úy
đã tan rã, thân thể hư thoát, tay chân tê dại, hoàn toàn là bộ dáng bị chơi
"hỏng".
Hai
người cứ như vậy nằm hết đêm, đến sáng hôm sau tỉnh dậy, thần kinh Ngô Sở Úy mới
coi như trở lại bình thường. Nằm nguyên một tư thế cả đêm làm toàn thân đau như
bị xe cán. Cậu cố gắng nhúc nhích trở mình, đẩy cái tên trâu bò đã đè mình cả
đêm xuống. Lúc này mới giật mình phát hiện ra, người Trì Sính nóng như hòn
than, trán ướt mồ hôi, hít ngửi một chút, trong không khí không biết từ lúc nào
đã tràn ngập mùi băng tuyết lạnh buốt, hình như còn lạnh hơn bình thường.
Ngô Sở
Úy không phát hiện ra sớm là vì bản chất cậu vẫn là Beta, không nhạy cảm với
mùi pheromone, mùi băng tuyết như mũi băng lạnh lẽo cắm vào phổi đối với Alpha
và Omega khác vào mũi cậu cũng chỉ như hơi lạnh điều hòa, đến khi nó đặc lại, nồng
hơn cậu mới phát hiện ra.
Nghĩ
chứng rối loạn pheromone của Trì Sính lại phát tác, Ngô Sở Úy cuống lên làm vệ
sinh cho cả hai rồi gọi cấp cứu.
Đến bệnh
viện, Trì Sính được đẩy vào phòng cấp cứu ngay lập tức, Ngô Sở Úy thẫn thờ ngồi
ngoài được tầm 1 tiếng thì chị gái Trì Sính chạy đến.
Bà chị
gái thét ra lửa này của Trì Sính vẫn luôn làm cậu rén. Lễ phép chào hỏi xong
thì lại thấy chị nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại, ngập ngừng bảo, "Chắc vẫn
còn phải chờ lâu đấy, cậu tranh thủ đi xử lý vết thương trước đi."
Nãy
giờ mải lo lắng không để ý, giờ có người nhắc tới cậu mới sực nhớ ra sau gáy
mình vẫn đang vừa đau vừa rát, bị Trì Sính cắn mạnh như vậy, chắc vết thương phải
kinh khủng lắm mới khiến chị ấy nhắc nhở.
Ngô Sở
Úy cười ngượng vâng vâng dạ dạ rồi chạy đi tìm y tá.
***
Trì
Sính sốt cao, hôn mê suốt hai ngày một đêm chưa tỉnh, phải chuyển đến phòng
chuyên biệt để theo dõi 24/7. Ngô Sở Úy lo sốt vó, giao việc công ty lại cho trợ
lý, bản thân thì ở hẳn lại viện chăm sóc. Bố mẹ và chị gái Trì Sính có khuyên để
họ ở lại thay nhưng cậu không nghe nên họ đành chịu.
Đến
ngày thứ ba, bác sĩ chủ trị mà cậu đã thuê để chữa chứng rối loạn pheromone cho
Trì Sính đến, nhíu mày đưa cho cậu xem hồ sơ xét nghiệm, vừa đúng lúc Khương Tiểu
Soái đến thăm, cậu như vớ được phao cứu sinh túm ngay sư phụ đến xem hộ.
Khương
Tiểu Soái xem hết một lượt, càng xem mắt càng trợn tròn, đến cuối cùng thì miệng
há hốc, kinh ngạc hỏi bác sĩ, "Tuyến thể thay đổi, nồng độ pheromone vượt
ngưỡng, tính chất pheromone thay đổi, Trì Sính phân hóa lần 2 hả?"
Bác
sĩ chủ trị gật đầu, chỉ vào vài chỉ số nói, "Tất cả các chỉ số định nghĩa
giới tính đều biến tính và tăng vọt nên mới sốt cao mãi không tỉnh. Nói đơn giản
thì cơ thể cậu ấy đang trải qua quá trình tái cấu trúc để phân hóa lần 2, còn cụ
thể phân hóa thành gì thì phải đợi xong rồi kiểm tra lại mới biết được. Hiện tại
chúng ta không thể làm gì hơn, chỉ có thể dùng thuốc giúp cậu ấy giữ nhiệt độ
cơ thể ở mức an toàn."
Lo lắng
thêm hai ngày, cuối cùng Trì Sính cũng dần hạ sốt, đến ngày tiếp theo thì tỉnh
lại. Ngô Sở Úy mừng phát khóc, vội vàng ấn chuông gọi bác sĩ, có trời mới biết
mấy ngày qua cậu đã sợ đến mức nào.
Trì Sính
sau khi tỉnh lại thì hồi phục với tốc độ thần tốc làm đến bác sĩ còn phải
shock. Sau khi kiểm tra lại thì còn shock hơn, Trì Sính tái phân hóa thành
Enigma, trở thành một trong năm Enigma duy nhất trên hành tinh.
Tin tức
về Enigma mới xuất hiện đã làm chấn động cả nước, cánh săn tin ồ ạt lao đến các
bệnh viện điều tra, tỷ lệ Enigma là một trên một tỷ, sức mạnh thể chất và
pheromone của họ vượt xa người thường, có thể tính là siêu nhân trong loài người,
nếu tìm ra được danh tính người này, chắc chắn lượt tương tác sẽ bùng nổ.
Vì lẽ
này, danh tính của Enigma theo Bộ luật chung quốc tế được bảo mật ở cấp cao nhất,
hồ sơ bị hạn chế truy cập, không thể tìm thấy trên hệ thống dịch vụ quốc gia.
Tin tốt
là chứng rối loạn pheromone sau trận này đã khỏi hẳn, cũng không lạ, khả năng
phục hồi của Enigma vốn đã là cấp độ trong truyền thuyết.
Sau
khi xuất viện, không biết bằng cách nào, một số phóng viên vẫn mò ra được Trì
Sính. Mặc kệ cái danh hung thần ác bá vốn có của hắn, tin tức về Enigma còn có
sức nặng hơn nỗi sợ sẽ bị đánh què chân, đám cẩu tử hết lớp này đến lớp khác chầu
trực trước cửa nhà làm hai người phải chuyển sang biệt viện khác của nhà họ
Trì, nơi có an ninh cao hơn.
Ngô Sở
Úy thì vẫn phải đi làm, Trì Sính thì phải loanh quanh trong nhà, buồn chán đến
rồ cả người.
Cuối
cùng, hắn vẫn phải mò về nhà gặp bố mẹ.
Trì
Viễn Đoan dù gì cũng là Bí thư thành ủy, thế lực của nhà họ Trì tại thành phố này
vẫn đủ để khiến bất kì tên cẩu tử liều mạng nào cũng phải trùn chân. Ông có cách,
chẳng qua là muốn đì thằng con một tí để xả giận thôi. Một khi nó đã về nhà xin
giúp thì ông sẽ không từ chối. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có 2 đứa con, không
giúp chúng nó thì giúp ai?
Họ cũng
không còn sức phản đối nữa, thằng con của họ vì Ngô Sở Úy đến mạng cũng không cần,
họ còn có thể làm gì được nữa, đành kệ chúng nó thôi.
Có Trì
Viễn Đoan ra mặt, cuối cùng Trì Sính và Ngô Sở Úy cũng có thể quay lại nhịp sống
bình thường.
Sáng cùng
nhau đi làm, trưa cùng nhau ăn cơm, chiều cùng nhau về nhà, tối ôm nhau ngủ, rảnh
rỗi thì đưa nhau đi du lịch hoặc sang chơi với nhà Quách Khương.
Chứng
bệnh của Trì Sính mà bản thân luôn canh cánh trong lòng đã được chữa khỏi, công
ty hoạt động ổn định, ngày ngày có người yêu bên cạnh, Ngô Sở Úy thỏa mãn rồi, không
mong cầu gì hơn nữa.
Cậu…
…lại
có nhà rồi.
Chương tiếp >>

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét