Chương 83: Gọi ba ba nào
Quay
phim kéo dài hơn một tháng, mọi người trong đoàn gần như đã quen thuộc với
nhau.
Trong
lúc quay, Tết cũng sắp đến. Phần lớn diễn viên và nhân viên đều độc thân, những
năm trước nếu có việc thì kể cả Tết cũng tiếp tục làm. Lần này cả đoàn tụ tập lại,
cùng nhau ăn một bữa tất niên sớm, sau đó công việc quay vẫn diễn ra theo kế hoạch.
Bọn Tưởng Thầm thì chắc chắn phải về. Vai của Phong Dương đã xong từ lâu, còn Tưởng Thầm chỉ còn lại hai cảnh cuối. Vì tình huống của cậu đặc biệt, đạo diễn quyết định lùi cảnh của cậu, quay trước những người khác.
Hôm ấy,
Tưởng Thầm trở về căn nhà thuê, thu dọn một chút. Thực ra cũng chẳng có nhiều
việc, dì và các bảo mẫu đã giúp dọn dẹp từ trước.
Có
hai chiếc xe đến đón, một do Thạch Lỗi lái, một do trợ lý của Phong Dương lái,
đến đưa Tưởng Thầm và em bé về nhà ông cụ để ăn Tết.
Năm
ngoái khi cậu về, em bé còn chưa ra đời, chỉ có cậu, Phong Dương, ông cụ và dì
cùng nhau ăn Tết.
Năm
nay thì khác, họ hàng đều biết đã có em bé, ông cụ cũng báo trước với mọi người.
Vì thế
cái Tết năm nay vô cùng náo nhiệt.
Chưa
đến đêm ba mươi, đã có nhiều thân thích mang cả nhà đến. Nhà cũ có nhiều phòng
khách, nếu không đủ thì họ tự tìm chỗ ở bên ngoài.
Hầu
như ai đến cũng mang theo quà, lẽ tất nhiên, phần lớn đều là cho chắt trai bảo
bối duy nhất hiện giờ của Phong lão gia. Một phần nhỏ là cho ông cụ, thậm chí
có người còn mua quà cho Tưởng Thầm, tuy nhỏ nhưng gói tinh xảo, giá trị không
hề rẻ.
Họ
hàng nhà họ Phong dường như khác hẳn những gia đình khác, không có chuyện tranh
quyền đoạt lợi, ai cũng thân thiện, hòa nhã. Tưởng Thầm ở cùng họ cảm thấy rất
thoải mái.
Ở nhà
cũ, Tưởng Thầm và em bé gần như trở thành tâm điểm chú ý. Dù là cậu hay em bé,
đều có gương mặt khiến người ta nhìn là sinh thiện cảm.
Cả
ngôi nhà lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười nói.
Phần
lớn họ hàng đều thích trò chuyện với Tưởng Thầm, vì cậu đã đẹp trai, nụ cười còn
rạng rỡ như hoa xuân, nên gián tiếp khiến thời gian cậu ở bên Phong Dương ít
đi.
May
mà ban đêm hai người vẫn ngủ chung một giường, ôm lấy người yêu dịu dàng, Phong
Dương hôn hết lần này đến lần khác. Anh không hề ghen, vì tất cả đều là người một
nhà, họ hàng yêu thích Tưởng Thầm cũng là điều Phong Dương vui lòng thấy.
Em bé
sinh vào đầu tháng tư năm ngoái, đến nay đã gần mười tháng.
Cậu
bé càng ngày càng thông minh, như thể đã có thể hiểu lời người lớn.
Có lần,
một trưởng bối bế bé, trêu rằng sẽ đưa ba nhỏ Tưởng Thầm đi, đến một nơi rất
xa, xa đến mức bé không thể đi cùng, và từ đó sẽ không còn gặp lại ba nhỏ nữa.
Phong
Minh mở to đôi mắt sáng như pha lê, mọi người xung quanh đều cười, chờ xem bé
phản ứng thế nào. Không ngờ miệng bé bĩu xuống, rồi bỗng òa khóc nức nở.
Lần ấy
có thể nói là lần đầu tiên bé con khóc thương tâm đến vậy, nước mắt như chuỗi hạt
đứt dây, lăn dài trên gương mặt hồng hào bầu bĩnh.
Tiếng
khóc khiến ông cụ nghe thấy. Vào mùa đông, chân ông cụ hơi nặng nề, phải chống
gậy. Có lẽ tiếng khóc của chắt trai nghe quá đáng thương, quá đau lòng, ông cụ
tức giận, bước tới liền dùng gậy đánh vào lưng người đã đùa khiến chắt trai của
mình khóc. Người kia kêu lên một tiếng, cú đánh không quá mạnh, nhưng quá bất
ngờ.
Mọi
người quay đầu lại thấy ông cụ giận dữ, sắc mặt nghiêm khắc, lập tức khôn khéo
lùi ra sau, giữ khoảng cách với kẻ gây chuyện.
Họ
như thể đồng loạt mất trí nhớ, trong khi lúc đùa giỡn đều đứng quanh xem náo
nhiệt, chẳng ai chịu ngăn cản.
Bảo bảo
được Tưởng Thầm ôm trong lòng, đôi mắt đỏ hoe, khóc đến nỗi nấc nghẹn như sắp đứt
hơi, nước mắt rơi ướt áo cậu.
“Không
sao, không sao, bác chỉ đùa với con thôi. Ba nhỏ sẽ không đi đâu cả, sẽ luôn ở
bên Phong Minh.” – Tưởng Thầm ôm chặt con, khẽ vỗ lưng bé, liên tục dỗ dành.
Lời vừa
dứt, bên cạnh vang lên một tiếng kêu đau. Tưởng Thầm quay đầu, thấy ông cụ vốn ở
xa đã đi tới, gương mặt đầy giận dữ.
Nhìn
trưởng bối vừa bị gậy đánh, lưng ông ta hơi cong lại, rõ ràng sợ hãi ông cụ.
“Ngày
Tết, ông nói cái gì thế, đùa cũng phải biết chừng mực chứ.” – Ông cụ nghiêm giọng.
Vì để
bảo vệ Tưởng Thầm, chuyện em bé là do cậu sinh ra chỉ có Phong Dương và ông cụ
biết, chưa hề công khai với họ hàng. Thế nên mọi người vẫn không biết sự thật
này.
Thấy
em bé cứ bám lấy Tưởng Thầm không rời, mọi người cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm.
Ông
bác của Phong Minh bị ông cụ mắng một trận, lập tức gật đầu liên hồi, nói rằng
mình biết sai rồi, sau này sẽ không nói như vậy nữa.
Có lẽ
khóc mệt, em bé bắt đầu nấc cụt.
Tưởng
Thầm bế con đến ghế sofa, rút khăn giấy lau nước mắt.
Sau
khi lau xong, cậu lại nắm lấy bàn tay nhỏ của bé, nói rằng sẽ không ai có thể
mang ba nhỏ đi, ba nhỏ sẽ luôn ở bên Phong Minh.
Ông
bác cũng bước tới xin lỗi Phong Minh. Em bé mắt vẫn đỏ hoe, vừa thấy mặt ông
bác liền nhào ngay vào lòng Tưởng Thầm, hai bàn tay nhỏ ôm chặt lấy cậu, rõ
ràng là muốn giữ ba nhỏ lại, không ai được động đến ba nhỏ.
“Được
rồi, không khóc nữa nhé. Còn rơi hạt đậu nữa thì ba sẽ không thích Phong Minh
đâu.” – Tưởng Thầm cố tình nghiêm mặt nói.
Phong
Minh hít hít mũi, cố gắng mím chặt môi, không khóc nữa.
“Minh
Minh nhà mình giỏi nhất.” – thấy bé thật sự ngừng khóc, Tưởng Thầm mỉm cười
khen ngợi.
Cậu
bé lập tức nín khóc mà cười, chuyển đổi giữa khóc và cười tự nhiên đến lạ.
Cậu và
mợ mới đi nước ngoài về, biết năm nay mọi người sẽ tụ họp ăn Tết nên đã về sớm.
Vì mấy
tháng không gặp, lúc đầu bé con dường như không nhận ra bà, nhưng sau khi được mợ
bế một lúc thì không còn lạ nữa, thậm chí còn ngủ ngon trong lòng bà.
Bảo bảo
được đưa vào phòng trẻ ngủ, trong phòng có rất nhiều vịt vàng nhỏ. Biết Phong
Minh thích vịt vàng, ông cụ đã cho người mua rất nhiều.
Chăn
ga gối nệm cũng toàn là họa tiết vịt vàng, bé nằm dưới lớp chăn mềm mại đáng
yêu, gương mặt ngủ yên bình.
Phong
Dương cùng cậu đi mua câu đối và đèn lồng.
Về
nhà, giống như năm ngoái, họ tháo đèn lồng cũ xuống, treo lên những chiếc mới đỏ
rực.
Bạn
bè trong và ngoài giới của Phong Dương đều gọi điện chúc Tết. Biết giờ anh đã
có vợ con đủ đầy, nhiều người còn gửi quà Tết đến, khiến hộp quà chất thành đống.
Nhiều
thứ thực ra không dùng đến, nên túi gói vẫn chưa mở. Tấm lòng đã gửi tới, Phong
Dương đáp lại bằng lời cảm ơn chân thành.
Ngủ
vài tiếng, em bé tỉnh dậy. Mợ thay tã, lau sạch sẽ rồi bế ra ngoài. Trong nhà
có sưởi nên mặc ít cũng không sao.
Trong
phòng khách, vài người đang ngồi đánh bài. Tưởng Thầm vốn không thích kiểu giải
trí này, nên ngồi trên sofa xem TV. Trong số họ hàng đến, không phải ai cũng lớn
tuổi, cũng có vài người cùng lứa với cậu. Những người đó gọi Phong Dương là anh
họ, vừa thấy Tưởng Thầm liền buột miệng gọi một tiếng “chị dâu”.
Tưởng
Thầm ngẩn ra, vội nói cứ gọi tên cậu là được, chữ “chị dâu” làm tai cậu nóng bừng.
Mọi
người ngồi trò chuyện những đề tài đơn giản. Giữa chừng, Tưởng Thầm thấy con tỉnh,
liền đứng dậy đến chỗ mợ bế bé về.
Mợ
quay sang pha sữa, Tưởng Thầm đặt bé lên sofa.
Bảo bảo
chống tay nhỏ lên sofa, cái đầu xoay qua xoay lại, đôi mắt to tròn tò mò nhìn
khắp nơi. Thấy bên cạnh có một người chú lạ, bé chăm chú nhìn.
Thanh
niên đưa tay bế Phong Minh đứng trên đùi mình, nhẹ nhàng giữ cho bé đứng vững.
Bé
con chớp chớp đôi mắt tròn, đối với người lạ và sự vật mới, bé luôn tò mò.
“Bảo
bảo, chú là chú họ hai của con, gọi chú đi.” – thanh niên cười nói với bé.
Bé ê
a vài tiếng, vẫn là ngôn ngữ trẻ thơ.
“Nhắc
mới nhớ, trước đây chúng tôi đều nghĩ, với tính cách của anh Dương không dính
nam nữ, chắc phải đợi chúng tôi kết hôn, con cái biết chạy lon ton rồi, anh ấy
mới chịu đi tìm người mang thai hộ.”
“Về
việc anh Dương sẽ ở bên ai, mọi người cũng từng bàn tán riêng. Anh ấy thật sự
quá xuất sắc, dường như chẳng có ai thật sự phù hợp.”
“Nhưng
giờ nhìn thấy anh, mới biết không phải là không có, mà là khi ấy chưa xuất hiện
thôi.”
Người
thanh niên lo em bé đứng lâu sẽ mỏi chân, liền bế bé ngồi vào lòng, tiện tay lấy
một món đồ chơi bông mềm trên sofa đưa cho bé. Em bé cắn thử một lúc, vì không
phải con vịt vàng yêu thích nên lập tức ném đi.
Tưởng
Thầm lại đưa cho bé một con vịt vàng, vừa cầm lấy, bé nhìn ba nhỏ, nhe răng cửa
mới mọc, cười rạng rỡ.
Lời
khen của thanh niên rất trực tiếp, Tưởng Thầm ngẩng lên, trong mắt toàn là ấm
áp.
“Đúng
rồi, anh và anh Dương có tính đến chuyện sinh thêm một đứa không? Dù sao đứa bé
này là của anh Dương.” Ý của thanh niên là muốn Tưởng Thầm có một đứa con
riêng.
Tưởng
Thầm hơi sững lại, chậm rãi lắc đầu: “Phong Minh cũng là con của tôi, có thằng bé
là đủ rồi.”
Nếu
có thêm một đứa, tình yêu của cậu sẽ phải chia đôi. Cậu khẽ vuốt gương mặt mềm
mại của Phong Minh. Bé nhả con vịt vàng đang cắn, người xoay xoay, muốn bò về
phía Tưởng Thầm.
Thanh
niên đỡ bé, để bé tự bò xuống khỏi đùi mình, rồi bò về phía Tưởng Thầm.
Thấy
ánh mắt Tưởng Thầm bình thản, dường như không dễ lay chuyển, thanh niên chỉ mỉm
cười, không nhắc lại chuyện này nữa.
Cái Tết
này có thể nói là cái Tết náo nhiệt nhất trong nhiều năm qua của Tưởng Thầm. Vì
cha mẹ ly hôn, mỗi người lại có gia đình riêng, nhiều năm liền cậu đều ăn Tết một
mình. Tết từng khiến cậu cảm thấy cô đơn, trống trải.
Giờ
đây, bất ngờ có cả người yêu và con bên cạnh, hạnh phúc như bao phủ lấy cậu mọi
lúc. Có khi nhìn thấy Phong Dương ôm con trong lòng, vừa cho bú sữa vừa dỗ
dành, trong lòng Tưởng Thầm tràn đầy niềm vui.
Mỗi
khi ôm lấy người yêu, cơ thể hòa hợp, hơi ấm giao hòa, cậu chỉ mong thời gian dừng
lại ở khoảnh khắc ấy.
***
Sáng
mùng một Tết, Tưởng Thầm đang nửa tỉnh nửa mê thì bị Phong Dương khẽ gọi dậy. Cậu
mở mắt, ngái ngủ nhìn người yêu ngay bên cạnh, chưa hiểu đối phương muốn gì.
“Đang
có tuyết, ngoài kia đang có tuyết rơi.” – Phong Dương ánh mắt dịu dàng. Thành
phố này hiếm khi có tuyết, nên khi bầu trời bất ngờ rơi xuống những bông tuyết
trắng tinh, anh muốn Tưởng Thầm cùng ngắm cảnh đẹp hiếm có này.
Tưởng
Thầm ngồi dậy, quay đầu nhìn ra cửa sổ, thấy tuyết bay đầy trời, lòng bỗng rộn
ràng vui sướng. Cậu lập tức tung chăn xuống giường.
Phong
Dương khoác áo ngoài lên vai cậu, cả hai cùng bước đến bên cửa sổ. Tưởng Thầm
đưa tay mở cửa, đầu ngón tay chạm phải lớp băng lạnh, khẽ run lên, liền bị
Phong Dương nắm lấy cổ tay.
Phong
Dương mở cửa sổ ra một chút, đứng bên cạnh Tưởng Thầm. Khi cậu mỉm cười nhìn
tuyết bay ngoài trời, anh lại chăm chú nhìn cậu. Hai người tựa vào nhau, trong
mắt Phong Dương có thể thấy rõ bóng tuyết phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo của
Tưởng Thầm.
“Ra
ngoài xem đi.” – Tưởng Thầm cảm thấy nhìn từ trong nhà có chút xa cách, muốn đứng
trong tuyết.
“Được.”
– Phong Dương khẽ vuốt mái tóc rối của cậu, chỉnh lại cho gọn gàng.
Hai
người mặc áo phao dày, Phong Dương lấy một chiếc khăn len sọc xám, quàng lên cổ
Tưởng Thầm.
“Đừng
để cảm lạnh.” – Anh kéo cậu vào lòng, cúi đầu hôn lên trán.
Tưởng
Thầm dựa vào ngực Phong Dương, khẽ hít lấy mùi hương quen thuộc, an tâm vô
cùng.
Hai
người dậy sớm, nhưng họ hàng trong nhà cũng nhanh chóng phát hiện trời có tuyết.
Ai nấy đều mặc ấm, ra sân trước nhà, ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.
Tuyết
không quá lạnh, nhưng hiếm khi thấy, ai cũng như có sức hút kỳ lạ với tuyết.
Món quà đẹp nhất của thiên nhiên khiến người ta không thể không yêu thích.
Trên
gương mặt mọi người đều rạng rỡ nụ cười.
Tưởng
Thầm lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh tuyết rơi, nghĩ ngợi một chút rồi đăng
lên Weibo, kèm dòng chữ: “Chúc mừng năm mới”.
Không
ngờ có rất nhiều fan ngay mùng một Tết vẫn dường như chờ sẵn bên kia màn hình.
Khi lời chúc của cậu vừa đăng, họ cũng đồng loạt gửi lời chúc năm mới đến idol.
Phong
Dương ôm Tưởng Thầm trong lòng, những bông tuyết trắng tinh rơi xuống tóc và
vai cả hai.
Tuyết
càng lúc càng nhiều, bất chợt trong lòng Phong Dương nảy ra một ý nghĩ nhỏ:
Có lẽ
cứ tiếp tục thế này , họ sẽ vô tình đi cùng nhau đến bạc đầu.
Anh
siết chặt vòng tay ôm eo Tưởng Thầm.
Cất
điện thoại vào túi, Tưởng Thầm cảm nhận được cảm xúc của Phong Dương có chút biến
đổi. Cậu quay đầu, mỉm cười nhẹ với anh, không nói gì, chỉ khẽ tựa sát hơn vào
người Phong Dương.
“Tách”
– tiếng chụp ảnh vang lên bên cạnh. Tưởng Thầm nhìn theo, thấy em họ của Phong
Dương – cũng là chú họ của Phong Minh – đang cầm điện thoại chụp họ. Ánh mắt đối
diện, người kia mỉm cười hiền hòa, đầy thiện ý.
Tưởng
Thầm thu lại ánh nhìn, trong lòng lập tức nghĩ đến Phong Minh, không biết bé đã
tỉnh chưa. Nếu thấy tuyết, chắc chắn bé sẽ rất vui.
“Để em
đi xem con đã dậy chưa.” – Tưởng Thầm dịu giọng nói với Phong Dương.
“Ừ.”
– Phong Dương buông vòng tay ôm eo cậu ra.
Trở về
trong nhà, Tưởng Thầm đi thẳng đến phòng trẻ.
Mợ đã
dậy sớm, đang trông bé trong phòng.
“Mợ,
để con trông thằng bé cho.” – Tưởng Thầm nói. Dịp Tết không để bảo mẫu đi theo,
họ cũng về nhà mình ăn Tết.
Bảo bảo
ngủ trong cũi, hai bàn tay nắm chặt đặt bên má, trên người đắp chăn vịt vàng
đáng yêu mà cụ mua cho. Nhìn vào, lòng ai cũng mềm lại.
Tưởng
Thầm ngồi xuống ghế bên giường, đưa tay khẽ vuốt gương mặt mềm mại trắng trẻo của
con.
Miệng
bé khẽ động, Tưởng Thầm cúi xuống, thấy bé từ từ mở mắt.
Đôi mắt
bé đảo qua đảo lại, rồi ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng của ba nhỏ. Bé lập
tức đưa tay nhỏ ra, muốn được bế.
Tưởng
Thầm cúi người ôm bé ra khỏi cũi, bé lập tức nằm gọn trong lòng ba.
“Bên
ngoài đang có tuyết, rất đẹp, trắng trong lấp lánh. Lát nữa thay tã xong, ba nhỏ
sẽ đưa Phong Minh ra xem nhé?” – Tưởng Thầm vừa nói vừa vỗ nhẹ bé, rồi đặt xuống.
Cậu lấy
một chiếc tã mới, nhanh chóng nhẹ nhàng thay cho Phong Minh.
Bế bé
ra khỏi phòng, mợ thấy bé tỉnh liền đi pha sữa.
Tưởng
Thầm cùng bé ngồi xuống sofa, bé cầm một con vịt vàng, đôi mắt to nhìn ba.
Bất
ngờ, bé mở miệng gọi một tiếng non nớt: “Ba”.
Tưởng
Thầm sững lại, tưởng mình nghe nhầm. Cậu ôm bé lên, kinh ngạc hỏi:
“Phong Minh, con vừa gọi gì?”
“Ba… ba ba…” – Phong Minh phát âm từng chữ rõ
ràng.
Biểu cảm Tưởng Thầm dần thay đổi, nụ cười rạng
rỡ chưa từng có lan tỏa trên gương mặt. Trong niềm vui vô hạn, cậu cảm thấy có
dòng nóng trào lên mắt, muốn rơi lệ.
Cậu nhớ lại khi mới biết mình mang thai, từng
nghĩ sẽ bỏ đứa bé này. Nhớ lại ngày nằm trên giường phẫu thuật, Phong Dương bất
ngờ bước vào, bảo cậu hãy sinh con.
Rồi đến lúc sinh, trong phòng phẫu thuật, cậu
thấy bác sĩ đỡ con ra từ bụng mình.
Tất cả dường như đều để dành cho khoảnh khắc
hôm nay.
Tưởng Thầm hít một hơi, cố kiềm chế cảm xúc,
nhưng giọng nói vẫn mang chút nghẹn ngào:
“Gọi thêm một lần nữa đi, bảo bảo, gọi thêm một
tiếng ba ba nữa nào.”
Mợ vừa pha xong sữa đi ra nghe thấy, cũng ngạc
nhiên.
“Ba!” – bé nghe lời, lại gọi.
“Ừ.” – Tưởng Thầm mỉm cười đáp.
Cậu ngẩng lên, thấy mợ bước tới, liền rạng rỡ
nói:
“Mợ ơi, bảo bảo biết gọi ba rồi.”
Mợ cũng rất mừng, đặt bình sữa trước mặt
Phong Minh, âu yếm nắm tay bé:
“Phong Minh nhà ta đúng là đứa trẻ thông
minh.”
Giờ bé đã có thể tự ôm bình sữa bú rồi.
Trong mắt Tưởng Thầm tràn đầy dịu dàng, cậu
quay đầu nhìn ra cửa, mong Phong Dương cũng sẽ biết rằng con trai đã biết gọi
“ba”.
Chương 84 >>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét