Chương 82: Người thắng đời 1-0
Trong
lòng vẫn nhớ đến con ở nhà, Tưởng Thầm tuy nhắm mắt lại nhưng không thực sự để
cho mình ngủ.
Thời
gian lái xe về nhà chỉ hơn bốn mươi phút, đầu óc cậu hơi choáng váng, dường như
vừa mới nhắm mắt một lát thì xe đã đến nơi.
Chưa đợi Phong Dương gọi, Tưởng Thầm đã tự mở mắt, xuống xe. Vừa đặt chân xuống đất, cả người liền lảo đảo, dưới chân mềm nhũn như giẫm phải một đám bông, đầu nặng chân nhẹ.
Cậu vịn
vào thân xe, Phong Dương vừa xuống xe đã chú ý thấy tình trạng của cậu, lập tức
vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo người vào lòng.
Tài xế
lái hộ lấy chiếc xe đạp gấp từ cốp xe ra, rồi đạp đi mất.
Phong
Dương nửa ôm nửa dìu Tưởng Thầm vào nhà. Vừa đến trước cửa, cánh cửa từ bên
trong mở ra, bảo mẫu đứng ở đó, thấy họ về liền nói ngay rằng Phong Minh vẫn
chưa ngủ, cứ chờ hai ba mãi.
Tưởng
Thầm rời khỏi tay Phong Dương, nhìn về phía tấm thảm trải trước sofa, quả nhiên
thấy Phong Minh đang ngồi trên đó, bên chân là chú vịt vàng nhỏ lăn lóc. Nghe
thấy tiếng xe, biết ba mẹ đã về, đôi mắt đen trắng sáng ngời của bé nhìn chằm
chằm về phía cửa không rời.
Tưởng
Thầm bước nhanh đến trước mặt con, cúi xuống bế bé lên.
Ôm
con trai vào lòng, cậu khẽ hít lấy mùi sữa ấm áp trên người bé, giọng dịu dàng:
“Bé
con, hôn ba nhỏ một cái nào.”
Cậu
đưa tay chỉ vào má mình:
“Hôn ở
đây.”
Bé dường
như hiểu ý, liền ghé lại, “chụt” một cái trên má cậu, để lại chút nước dãi.
Tưởng
Thầm cười đến mức đôi mắt cong như trăng khuyết.
Phong
Dương lúc này đã cởi áo khoác ở cửa, rồi bước vào nhà.
Dì
giúp việc nấu ăn và bảo mẫu vẫn chưa ngủ. Bà nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Tưởng
Thầm, liền đoán ra ngay, rồi nói với Phong Dương rằng bà sẽ vào bếp nấu chút
canh giải rượu.
Phong
Dương thấy giờ cũng muộn, không muốn bà phải vất vả thêm, liền lắc đầu:
“Dì
đi nghỉ đi, để cháu nấu, cũng khá đơn giản, cháu tự làm được.”
Giọng
anh ôn hòa. Ở nhà, Phong Dương khác hẳn khi ở ngoài, sự dịu dàng và ấm áp đều bộc
lộ rõ ràng.
Dì
giúp việc gật đầu, dặn họ cũng nên nghỉ sớm.
Ôm
con trai, Tưởng Thầm ngồi xuống ghế sofa, bảo bảo để chờ hai ba trở về, luôn cố
chống lại cơn buồn ngủ, giờ chờ được rồi, còn được ba nhỏ ôm, hai mi mắt liền díp
lại, chẳng mấy chốc đã tựa vào ba nhỏ ngủ thiếp đi.
Nghe tiếng
hít thở đều đều của bé con, cậu đứng dậy, thật cẩn thận đưa con cho bảo mẫu, để
bảo mẫu đưa bé về phòng ngủ. Cậu tự biết mình say rồi, tự ôm con vào phòng, nhỡ
ngã ra đấy, bản thân thì không sao, nhưng không thể làm con đau được.
Phòng
khách chỉ còn lại Tưởng Thầm và Phong Dương, anh quay qua bảo, "Anh đi nấu
chút canh giải rượu."
"Được
ạ." Tưởng Thầm gật đầu.
Phong
Dương vào bếp, loanh quanh một lát liền nấu xong, bưng canh ra, Tưởng Thầm vẫn
duy trì tư thế như lúc anh rời đi, hai tay đặt trên đầu gối, nghiêm chỉnh như học
sinh gương mẫu.
Phong
Dương đi tới, cậu giơ tay muốn đón bát canh nhưng bị anh nắm lấy, đưa bát tới bên
môi cậu, "Để anh, cẩn thận ngã."
Tưởng
Thầm há miệng hớp một ngụm, hình như bị bỏng, cậu khẽ nhăn mặt xuýt xoa một tiếng.
"Nóng
sao?" Phong Dương cầm bát tự mình nếm, thật sự có hơi nóng, vậy nên lại cầm
thìa khuấy qua lại.
"Anh
không uống à?" Tưởng Thầm mơ màng hỏi.
Phong
Dương không trả lời ngay, chờ Tưởng Thầm uống hết nửa bát mới bỏ bát xuống, ấn
nhẹ vai cậu, nghiêng đầu hôn tới, đầu lưỡi tách môi răng, luồn vào khoang miệng,
tìm đến đầu lưỡi ấm mềm, cuốn lấy, một hồi sau mới tách ra, nắm cằm cậu, ánh mắt
tràn đầy ý cười, "Giờ mới uống."
Ánh trăng
như thác bạc theo cửa sổ chiếu vào phòng, rải trên mặt đất một tầng ánh sáng lung
linh mờ ảo.
Trên giường
ngủ, hai người tắm rửa xong nằm ôm nhau.
Tuy đã
uống canh giải rượu nhưng giữa môi răng tựa hồ vẫn vương lại mùi rượu vang đỏ,
cả hai đắm chìm, tìm kiếm hơi thở trong miệng đối phương.
Một
phòng cảnh "xuân" bay bổng.
***
Hôm sau,
Tưởng Thầm bị động tĩnh nhẹ nhàng bên người đánh thức, trên người cảm giác có gì
đó đè lên, mở mắt ra, nhìn thấy bảo bảo không biết đã bò lên giường mình từ lúc
nào.
Cậu
quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng sáng lạn, mặt trời đã lên cao, hiển nhiên
là không còn sớm nữa.
Ngồi
dậy, bế bé con đang nằm nhoài trên người mình lên.
Đêm hôm
qua, cậu và Phong Dương triền miên hơi quá độ, xét thấy thân thể cậu đặc thù, từ
sau khi sinh Phong Minh, gần như mỗi lần hai người ờ...ừm, Phong Dương đều sẽ
chú ý mang bao, cho nên sau khi xong việc cũng không cần làm "vệ sinh đặc
biệt".
Cả
người đều khô ráo, không có chỗ nào không thoải mái.
Tưởng
Thầm xoa nắn bàn tay bé xíu hỏi, "Sao con không chơi ở bên ngoài?"
Bé con
cười toe ê ê a a, biểu hiện là bé muốn ở cùng ba nhỏ, trên người ba nhỏ có mùi
thơm dễ chịu, chỉ cần ngửi thấy mùi ấy là bé liền cảm thấy vui vẻ.
Tưởng
Thầm xuống giường khoác áo khoác, sau đó bế Phong Minh ra ngoài.
Dì đầu
bếp thấy Tưởng Thầm cuối cùng cũng bước ra, liền nói trong bếp đang ninh sẵn
cháo, vẫn được giữ ấm đến giờ, bà sẽ đi múc cho cậu một bát.
Tưởng
Thầm ngồi xuống bên bàn ăn, đưa cho em bé một con vịt vàng nhỏ. Bé con cầm chặt
con vịt, răng cửa dưới bắt đầu mọc, bây giờ bé rất thích dùng răng cắn con vịt
vàng ấy.
Ăn
xong bữa – coi như vừa là bữa sáng vừa là bữa trưa – thấy thời tiết bên ngoài rất
đẹp, cậu bèn bế con ra ngoài phơi nắng.
Đi được
một lúc, cậu ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường. Bé con vẫn cầm chặt con vịt
vàng, dường như đặc biệt yêu thích chú vịt nhỏ màu vàng ấy, mức độ yêu thích vượt
xa các món đồ chơi khác.
Bảo bảo
ngồi trên đùi Tưởng Thầm, yên lặng chơi với con vịt vàng. Cậu dịu dàng nhìn bé,
thì bất chợt điện thoại trong túi vang lên.
Tưởng
Thầm lấy điện thoại ra, nhìn tên người gọi hiển thị. Không quá bất ngờ, chỉ thầm
đoán lần này mẹ lại có chuyện gì.
Chắc
hẳn vẫn là chuyện tiền bạc.
Nụ cười
trong mắt cậu nhạt đi, khí sắc cũng thay đổi đôi chút. Em bé vốn nghe tiếng
chuông điện thoại đã bị thu hút sự chú ý, rồi thấy ba nhỏ dường như có biến đổi
cảm xúc, liền nghiêng người, tức khắc nhào vào lòng cậu.
Ngẩng
khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào, bé con đưa bàn tay chạm vào ba nhỏ. Tưởng Thầm cúi
mắt nhìn xuống, ngạc nhiên nhận ra con dường như đang an ủi mình.
Cậu lập
tức mỉm cười với bé: “Ba không sao.”
Con
trai nắm chặt áo cậu, cậu khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của con, nhẹ nhàng vuốt ve.
Kết nối
cuộc gọi, Tưởng Thầm gọi một tiếng: “Mẹ.”
Thì
ra người phụ nữ kia không biết bằng cách nào đã biết chuyện mấy tháng trước cậu
đưa tấm séc cho bố Tưởng. Tuy sau đó bố cậu không rút số tiền mấy triệu ấy,
nhưng trong mắt bà, việc này chính là thiên vị nghiêm trọng. Khi trước bà chỉ
xin cậu hai triệu, kết quả cậu cứ thoái thác, cuối cùng chỉ đưa một triệu, khiến
bà phải bán một căn nhà mới trả hết khoản nợ cho đứa con trai với người chồng
hiện tại.
Đó rõ
ràng cũng là em trai của Tưởng Thầm, vậy mà cậu thà đưa cho bố mình năm triệu –
mà nếu ông ta thật sự ra ngân hàng rút số tiền năm triệu ấy, cuối cùng cũng sẽ
để cho vợ mới và con gái của ông ta dùng.
Người
đàn bà như thể nắm được một sai lầm của cậu, lập tức đứng trên cái gọi là “đỉnh
cao đạo đức” để chỉ trích.
Tưởng
Thầm nghe những lời trách móc vô cớ ấy, đối phương cứ lải nhải không ngừng, chẳng
hề cho cậu cơ hội đáp lại. Cậu nhíu chặt mày, bé con trên đùi muốn lật người, cậu
vội đỡ lấy để con không bị ngã.
Nhìn
khuôn mặt mềm mại, đáng yêu của con, cậu khẽ thở ra một hơi.
“Mẹ,
con có thể đưa mẹ năm triệu.” – Tưởng Thầm lên tiếng, cắt ngang những lời chỉ
trích gay gắt của bà.
Bên
kia, mẹ cậu nghe thấy “năm triệu” thì lập tức im bặt, chuyển sang vẻ ngạc nhiên
xen lẫn vui mừng.
“Tiểu
Thầm, con nói đưa cho mẹ…”
Mới vừa
rồi còn gọi thẳng tên, giờ đã đổi sang “Tiểu Thầm”, đổi mặt thật nhanh. Nhưng
Tưởng Thầm không phải kiểu người hiếu thuận mù quáng, để cha mẹ muốn gì cũng lấy
từ mình. Trước kia có lẽ cậu còn tham chút tình thân mà làm vậy, nhưng giờ cậu
đã có gia đình riêng, có những người sẽ cùng cậu đi hết cuộc đời, luôn quan
tâm, lo lắng cho cậu – chính là những người đang ở bên cạnh cậu lúc này.
Giọng
Tưởng Thầm lạnh xuống, không đợi người đàn bà kia nói hết, cậu lại tiếp:
“Chỉ
là năm triệu này sẽ là số tiền cuối cùng. Về sau, mẹ có gọi điện nữa, bất kể
chuyện gì, cần bao nhiêu, con cũng sẽ không đưa thêm. Thậm chí con mong mẹ cầm
tiền rồi, tốt nhất đừng liên lạc với con nữa.”
“Tiểu
Thầm, con nói cái gì vậy, mẹ là mẹ của con mà?” – người kia không thể tin nổi,
bà không hiểu sao những lời gần như đoạn tuyệt quan hệ mẹ con lại có thể thốt
ra từ miệng cậu.
“Mẹ
sao? Vậy mẹ tự nói xem, chúng ta đã bao lâu không gặp nhau rồi? Một năm, hai
năm hay năm năm? Ít nhất bố vẫn còn gặp con, mà ông ấy chưa bao giờ đòi hỏi nhiều
như mẹ.”
Kể cả
lần gặp trước đó, sau khi về nhà nghĩ lại, Tưởng Thầm nhớ bố mình ban đầu có
trách mắng, nhưng cuối cùng không hề rút tiền. Thậm chí sau này vợ ông muốn lấy
số tiền mấy triệu ấy, cũng bị bố cậu đã ngăn lại.
Tưởng
Thầm tuy không rõ bên phía cha Tưởng đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghĩ lại, cậu
có thể cảm nhận được từ lời nói của ông ít nhiều sự quan tâm dành cho mình.
Cậu
không mong ông sẽ chấp nhận việc mình và Phong Dương ở bên nhau, chỉ cần đối
phương không còn trực tiếp đứng ra phản đối nữa, với cậu như vậy đã là đủ.
Về
phía người phụ nữ kia, cậu nghĩ bà hẳn cũng biết chuyện của mình, nhưng bà chẳng
nói gì, chẳng hỏi gì. Bà vốn không coi cậu là con ruột, nên cậu cũng chẳng muốn
cố gắng gần gũi thêm.
“…Mẹ
đây chẳng phải do quá bận sao?.” – lời giải thích của bà nghe thật yếu ớt, ngay
cả chính bà cũng không tự thuyết phục nổi.
Tưởng
Thầm không muốn nói thêm, cuối cùng chỉ buông một câu: “Mẹ hãy suy nghĩ đi, là
muốn năm triệu hay muốn có đứa con này. Nghĩ xong thì liên lạc với con.” Nói rồi,
cậu dập máy.
Cậu bế
con từ trên đùi lên, vùi mặt vào cổ bé, trong cánh mũi toàn là hương sữa thơm
ngọt. Cậu hít sâu một hơi, để những nỗi buồn trong lòng dần tan biến.
***
Thời
gian thoáng chốc, nửa tháng trôi qua.
Bộ
phim điện ảnh Thế Giới Hắc Kim chính thức khởi quay. Theo lịch trình, các cảnh
quay của Tưởng Thầm sẽ mất khoảng hơn hai tháng. Cậu không phải nam chính cũng
chẳng phải nam thứ, mà là vai nam thứ tư. Nhưng vì nhân vật này có thiết kế rất
đặc biệt, chỉ cần nhìn kịch bản cũng thấy những cảnh của cậu đều là cao trào, đầy
kịch tính. Nếu diễn tốt, thậm chí có thể được khán giả yêu thích hơn cả nam thứ
hai.
Xa
nhà hai tháng, nghĩ cũng biết bé con chắc chắn sẽ nhớ ba nhỏ. Phong Dương suy
tính kỹ lưỡng, cuối cùng quyết định thuê một căn nhà gần địa điểm quay, để
trong thời gian này Tưởng Thầm và con cùng sống ở đó.
Thêm
nữa, cơm đoàn phim dinh dưỡng và hương vị đều bình thường, nên Phong Dương thuê
hẳn một căn biệt thự, đưa cả bảo mẫu và dì nấu ăn cùng đến ở.
Như vậy,
ban ngày Tưởng Thầm đi quay phim, buổi tối vẫn có thể về nhà gặp con.
Phong
Dương chỉ đóng vai khách mời, vài ngày là xong cảnh. Khi máy quay vừa bật, anh
lập tức nhập vai, vốn dĩ đã biết diễn, lại thêm khí thế mạnh mẽ, có thể kéo cả
những diễn viên khác nhanh chóng nhập vai theo.
Người
diễn cùng anh lúc đó, trạng thái đều tốt hơn hẳn những lần khác.
Sau
khi quay xong, nếu không có việc gì gấp, thỉnh thoảng Phong Dương lại đưa con
trai đến đoàn phim xem Tưởng Thầm diễn.
Các
thành viên trong đoàn, khi nhìn thấy bé, gần như ngay từ cái nhìn đầu tiên đã bị
sự ngoan ngoãn, đáng yêu và lanh lợi của bé thu hút.
Bé con
trở thành “cục cưng” của cả đoàn. Mỗi khi bé có mặt, ai rảnh chút đều đến chơi
cùng để bé vui.
Khi
bé không đến, mọi người lại chạy đi hỏi Tưởng Thầm xem bao giờ bé sẽ tới.
Có
vài lần quay xong sớm, Tưởng Thầm mời mọi người về căn nhà thuê. Người thì mua
rau, kẻ thì mua đồ chơi bé thích.
Sự
hòa hợp giữa Phong Dương và Tưởng Thầm ai cũng thấy rõ, quả thực có thể gọi là vợ
chồng ân ái kiểu mẫu.
Điều
này khiến những người độc thân vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Họ lại còn có một em
bé đáng yêu, đúng là “người thắng cuộc trong những người thắng cuộc”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét