Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - Chương 80

Chương 80: Video

Fan của Tưởng Thầm không phải ngay lập tức nhìn thấy video đó, mà là sau đó mới biết. Họ liền chạy đến Weibo của người đăng gốc, lễ phép hỏi thăm tình hình gần đây của Tưởng Thầm. Từ lần cuối cùng Tưởng Thầm đăng Weibo đến nay, đã một khoảng thời gian rồi.

Trong thời gian này, fan tìm đủ cách muốn tìm hiểu tin tức của cậu, nhưng dường như cậu hoàn toàn biến mất, chẳng có chút thông tin nào.

Người đăng gốc chỉ đơn giản trả lời hai câu:

— “Tưởng Thầm rất tốt, sức khỏe ổn định.”

— “Anh Dương và bé, cả nhà ba người họ đang ép chúng tôi ăn cẩu lương.”

Sau khi trả lời, người đăng gốc còn trực tiếp @ Tưởng Thầm.

Thế là fan của Tưởng Thầm có người vui mừng chạy đi báo tin, có người xúc động đến rơi nước mắt. Nhiều hơn cả là quay lại Weibo của Tưởng Thầm, dưới những bình luận cũ để lại vô số lời nhắn, hỏi cậu có phải sắp quay lại không, bày tỏ rằng mọi người thật sự rất nhớ cậu.

Khi Weibo kia được đăng, Tưởng Thầm đang ngồi trên sofa chơi với con, không hề nhìn điện thoại. Người đăng gốc cũng tắt máy ngay sau đó, rồi ngồi xuống bên kia cạnh bé.

Bé ngồi trên sofa, đang chơi với con vịt vàng. Cảm nhận được bên cạnh có chút động tĩnh, bé lập tức quay đầu nhìn về phía người chú khá xa lạ nhưng lại rất điển trai. Thế nhưng khi đối phương vừa đưa tay ra, bé liền ôm chặt con vịt vàng, ngả người vào lòng Tưởng Thầm.

Thanh niên kia ngẩn ra nửa giây, còn chưa kịp chạm vào bé thì bé đã tự mình ngã xuống. Trong mắt anh thoáng hiện chút kinh ngạc, nhìn về phía Tưởng Thầm, cảm thấy một đứa bé nhỏ như vậy mà đã biết “diễn trò” như thế, thật sự khiến người ta choáng.

Tưởng Thầm đưa tay đỡ bé ngồi dậy, thấy hai bàn tay nhỏ của bé ôm chặt con vịt vàng, gương mặt thì tỏ ra đáng thương, ấm ức. Cậu lập tức hiểu ra.

Cậu giải thích với thanh niên: “Lúc ở dưới lầu, anh Hạ đã giật mất con vịt vàng của Phong Minh, nên bây giờ thằng bé nghĩ anh cũng muốn lấy vịt của nó.”

Thanh niên lập tức hiểu, đôi mắt cong lên cười. Anh cúi đầu, vòng tay ôm eo bé từ phía sau, đặt bé lên đùi mình.

“Chú sẽ không giành vịt vàng nhỏ của con đâu, chú không phải chú Hạ xấu xa kia.” Thanh niên chăm chú nhìn vào đôi mắt của bé. Trước đó còn cách một khoảng, nhưng giờ nhìn gần, đường nét đôi mắt của bé quả thật giống Tưởng Thầm đến tám chín phần. Đôi mắt đẹp như vậy, trong ký ức của anh, hiếm có ai sở hữu.

Hơn nữa, nhìn cách bé và Tưởng Thầm gắn bó, so với việc cho rằng Phong Dương nhờ người mang thai hộ, thanh niên càng tin rằng bé chính là con của Tưởng Thầm.

“Thằng bé là con cậu!” Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tưởng Thầm, giọng điệu không phải nghi vấn mà là khẳng định chắc chắn.

Tưởng Thầm thoáng khựng lại, rồi mỉm cười gật đầu: “Đúng, là con tôi.”

Thanh niên nhận được câu trả lời chính xác thì không hỏi thêm nữa. Thực ra, dù thế nào đi nữa, đó cũng là chuyện giữa Tưởng Thầm và Phong Dương, anh chỉ đơn giản là có chút tò mò mà thôi.

Nếu Tưởng Thầm không phải đàn ông, thanh niên kia chắc chắn sẽ trực tiếp cho rằng đứa bé là do cậu sinh ra.

Bé ôm chặt con vịt vàng, một lúc sau phát hiện người chú đang bế mình thật sự không giành lấy vịt, hơn nữa còn mỉm cười nói chuyện với ba nhỏ. Bé cúi đầu nhìn chằm chằm con vịt một hồi lâu, rồi như đưa ra một quyết định trọng đại, nắm lấy vịt đưa ra phía trước.

Thanh niên chú ý đến động tác nhỏ này, tưởng rằng bé muốn anh chơi cùng, liền khẽ bóp hai cái vào cánh vịt.

Nhưng bé vẫn mở to đôi mắt sáng long lanh nhìn anh, dường như không chỉ muốn anh chơi cùng.

Thanh niên đoán không ra ý bé, liền cầu cứu Tưởng Thầm.

Tưởng Thầm dịch người lại gần con, nắm lấy bàn tay nhỏ, hỏi: “Con có thích chú này không?”

Bé ê a bằng ngôn ngữ trẻ con, nhìn ra được bé thích thanh niên kia.

“Vậy con muốn cùng chú chơi vịt vàng sao?” Tưởng Thầm lại hỏi.

Lần này bé không nói nữa, mà đưa con vịt vàng vào lòng thanh niên.

Tưởng Thầm đưa tay định lấy lại, nhưng bé nắm rất chặt, cậu không kéo được.

Tưởng Thầm và thanh niên nhìn nhau, rồi thanh niên đưa tay lấy vịt, bé mới buông ra, thế là con vịt đến tay anh.

“Bé… muốn tặng vịt vàng cho tôi sao?” Thanh niên có chút khó tin.

Điều này cũng khiến Tưởng Thầm bất ngờ, bởi tình huống như vậy cậu chưa từng gặp. Bình thường họ không đưa bé ra ngoài, quanh bé toàn là người nhà, hiếm khi tiếp xúc với người lạ.

Hôm nay lại ngoài dự đoán, bé lại đem món đồ yêu thích nhất của mình tặng cho một người chú mới gặp lần đầu.

Thanh niên khẽ nói: “Bé con này… thông minh quá rồi.”

Sau khi tặng vịt vàng, bé xoay người, hai bàn tay nhỏ vươn về phía Tưởng Thầm. Cậu hiểu ngay ý bé, liền ôm bé trở lại trong lòng. Bé trở về vòng tay ba nhỏ, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào thanh niên, còn vẫy tay ê a gọi thêm hai tiếng.

Biểu cảm nhỏ nhắn ấy như đang hỏi thanh niên có thích con vịt vàng mà bé tặng không, vịt vàng chơi vui lắm.

“Chú rất thích, cảm ơn Phong Minh.” Thanh niên cầm con vịt, cúi người xuống, dịu dàng nói lời cảm ơn với bé, ánh mắt mềm mại như dòng nước.

Bên kia, Phong Dương vừa nói chuyện xong với Hạ Đông Diên, từ cửa sổ đi lại. Lúc này đã gần chín giờ, với bé con thì không còn sớm nữa.

Phong Dương chưa bước hẳn vào, vừa nhìn thấy con vịt vàng trong tay thanh niên, mà thanh niên cũng chú ý đến anh.

“Phong Dương!” Thanh niên không kìm được sự vui mừng, gọi khẽ.

Phong Dương hơi ngạc nhiên, vì đứng xa nên chưa nghe rõ bên này nói gì, liền nhanh bước tới.

“Con trai anh tặng tôi đấy.” Thanh niên lắc lắc món đồ chơi trong tay.

Bên cạnh Phong Dương, Hạ Đông Diên còn kinh ngạc hơn cả anh. Chưa kịp để Phong Dương mở miệng, anh đã thốt lên: “Cậu nói vịt vàng là Phong Minh tặng cho cậu á?”

Vừa rồi anh chỉ trêu bé một chút, bé đã giận dỗi quay lưng lại. Vậy mà giờ bé lại đem món đồ yêu thích nhất tặng cho Tào Luật. Sự khác biệt này rõ ràng quá rồi!

“Đúng vậy.” Tào Luật vừa nghe Tưởng Thầm kể chuyện Hạ Đông Diên giật vịt vàng của Phong Minh, thấy đối phương bỗng kích động thì biết ngay là đang ghen tị.

“Con vịt mềm lắm, sờ rất dễ chịu.”

Như cố tình cho Hạ Đông Diên thấy, Tào Luật còn cầm món đồ chơi bóp vài cái.

“Không công bằng chút nào.” Hạ Đông Diên bước đến trước mặt bé, nắm lấy bàn tay nhỏ, trách móc bé phân biệt đối xử: “Phong Minh, chú chỉ đùa thôi, thật sự là đùa, không hề muốn giành vịt của con. Bữa ăn hôm nay cũng là chú mời, nếu không có chú gọi đầu bếp đến, hai ba của con đã phải nhịn đói rồi.”

Hạ Đông Diên chẳng quan tâm bé có hiểu hay không, cứ một mạch tự biện hộ cho mình.

Tưởng Thầm nhìn sang Phong Dương phía sau Hạ Đông Diên, ánh mắt giao nhau. Phong Dương lúc này mới biết, thì ra bạn mình cũng có lúc trẻ con đến vậy.

Bé vẫn nhớ Hạ Đông Diên, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm anh. Ngay lúc Hạ Đông Diên nghĩ rằng có lẽ mình đã thuyết phục được thì bé lại xoay đầu, một lần nữa vùi mặt vào lòng Tưởng Thầm, để cái gáy lạnh lùng đối diện với anh.

Hạ Đông Diên lập tức sững người, không thốt nên lời.

“Ha ha ha… Hạ Đông Diên, anh… ha ha ha!” Tào Luật vốn dễ cười, liền cười điên cười khùng.

Hạ Đông Diên mặt sầm lại, trừng mắt nhìn Tào Luật, bộ dạng như thể nếu đối phương còn cười nữa thì anh sẽ nổi giận.

“…Trong túi mang theo còn có một con gà vàng nhỏ, hay để Phong Minh tặng cho anh nhé?” Tưởng Thầm dường như thấy Hạ Đông Diên chưa bị chọc đủ, liền cố tình thêm dầu vào lửa.

Hạ Đông Diên bật cười, bất lực xua tay: “Thôi, để dành cho cu cậu đi.”

Sau đó, Hạ Đông Diên tiễn Phong Dương và Tưởng Thầm xuống dưới. Ánh sáng trong khu chung cư khá mờ, sợ họ không tìm được chỗ đỗ xe ngay, nên anh đi cùng ba người đến tận bên cạnh xe.

Trong bữa ăn bé đã chợp mắt một lúc, giờ tinh thần lại khá tỉnh táo. Con vịt vàng đã tặng đi, Tưởng Thầm lấy con gà vàng nhỏ từ túi ra cho bé cầm chơi.

Lên xe, Tưởng Thầm dạy bé nói lời cảm ơn chú Hạ hôm nay đã mời cơm, lại còn tiễn họ xuống.

Bé nhìn gương mặt vẫn còn xa lạ trong bóng tối, nhưng dường như nhận ra đối phương cũng không xấu, cũng không thật sự giành vịt của mình, nên không quay gáy lại nữa.

Tưởng Thầm nắm tay con, cùng bé vẫy tay chào Hạ Đông Diên. Anh thì lại chăm chú nhìn vào bàn tay nhỏ khác của bé đang cầm con gà vàng, khiến bé khẽ rụt tay lại.

“Chú không giành đâu mà!” Hạ Đông Diên lúc này thật sự hối hận.

Ngồi vào xe, Tưởng Thầm hạ cửa kính, nhìn Hạ Đông Diên đứng bên ngoài có chút mong ngóng, rồi nói: “Phong Minh trí nhớ còn chưa tốt, lần sau anh nhớ đừng giành đồ của bé nữa là được.”

Vậy chuyện này có thể bỏ qua không?

Hạ Đông Diên chỉ thấy bất lực, dặn Phong Dương lái xe cẩn thận, rồi đứng nhìn chiếc xe của họ từ từ rời đi.

Trên xe, bé đã ngủ thiếp đi. Về đến nhà, Tưởng Thầm bế bé xuống xe, vào trong thì bảo mẫu liền đến đón, đưa bé vào phòng ngủ.

Lúc này Tưởng Thầm mới lấy điện thoại ra. Trước đó nam chính có nói sẽ giúp cắt ghép hình ảnh, cậu mở điện thoại, vào phần mềm chat thì thấy ảnh đã được gửi đến.

Dưới tấm ảnh có vài dòng tin nhắn, nam chính cho biết anh và những người khác trong ảnh đã lần lượt đăng hình lên Weibo, bảo Tưởng Thầm cũng đăng một tấm, coi như tăng thêm nhiệt độ cho bộ phim sắp khởi quay. Phía nhà sản xuất đã mua vài hot search tương ứng, còn thuê cả đội ngũ thủy quân để thổi nhiệt.

“Bên chỗ anh Dương, cá nhân anh ấy thì vẫn chưa cần đăng. Tưởng Thầm, chỉ cần cậu đăng thôi.” Phong Dương vốn là một quân bài chủ lực, chắc chắn phải dùng, nhưng hiện tại chưa phải thời điểm thích hợp, phía sản xuất có sắp xếp riêng.

Trước mắt chỉ cần để mọi người biết Tưởng Thầm cũng tham gia diễn xuất — bởi quan hệ giữa cậu và Phong Dương đã công khai, cho dù bộ phim có hay không có Phong Dương tham gia, cũng sẽ kéo theo một làn sóng dư luận lớn.

Thêm vào đó, chương trình thực tế trước đây với hình thức livestream ngôi sao mới mẻ đã dần được các show khác bắt chước. Khâu hậu kỳ của chương trình sắp hoàn tất, nếu không có gì bất ngờ thì tháng sau sẽ lên sóng trực tuyến.

Đến lúc đó, nếu lại tung tin Tưởng Thầm và Phong Dương cùng đóng một bộ phim, lượng tương tác chắc chắn sẽ bùng nổ.

“Vừa mới đi ăn về, xin lỗi giờ mới thấy tin nhắn. Được, tôi đăng ngay.” Tưởng Thầm giải thích lý do chưa trả lời.

Thoát khỏi ứng dụng chat, cậu mở Weibo. Vừa vào đã hiện ra vô số bình luận và lượt @.

Cậu lướt qua một lượt, phát hiện phần lớn là bình luận có liên quan đến bài đăng của Tào Luật. Mở video ra xem, là cảnh lúc bọn họ ăn tối xong kéo nhau ra hát hò, mặt tất cả mọi người đều xuất hiện trên màn hình, chỉ trừ Bảo bảo, góc quay luôn tránh quay trực hiện vào mặt bé, Tưởng Thầm yên tâm thoát ra.

Cậu mở Weibo của Tào Luật, chuyển phát lại bài đăng thứ hai của anh, thêm một câu: “Hát rất hay! Tuyệt.jpg.”

Sau khi chia sẻ bài này, Tưởng Thầm lại đăng thêm một tấm khác. Bức ảnh đó vừa nhìn đã biết là ảnh cắt ghép, hai bên cơ thể bị làm mờ bằng hiệu ứng che, kiểu ảnh này rõ ràng là càng che giấu càng khiến người ta nghi ngờ.

Cư dân mạng vốn nhạy bén, trên mạng không thiếu cao thủ, chỉ cần một chút manh mối cũng có thể bị đào ra.

Thế là tối hôm đó, Tưởng Thầm và Phong Dương lại một lần nữa lên hot search. Trước là video, sau lại thêm ảnh, hai thứ cộng lại khiến người ta khó mà không nghĩ nhiều.

Dù Tưởng Thầm chưa nói rõ khi nào sẽ trở lại đóng phim, nhưng các dấu hiệu đã đủ rõ ràng, chắc chắn là không lâu nữa. Fan của cậu tối hôm đó vô cùng phấn khích.

Sau khi Tưởng Thầm và Phong Dương công khai quan hệ, lượng fan CP của họ ngày càng lớn mạnh. Ngay từ khi chương trình livestream Chúng ta ở chung đi! phát sóng, fan CP đã nhạy bén nhận ra giữa hai người có tình cảm.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, chính thức được xác nhận. Có thể nói đây là cặp đôi đầu tiên từ mạng ảo bước ra đời thực. Tình yêu của họ cũng trở thành liều thuốc tinh thần cho fan các CP khác, ai cũng hy vọng một ngày nào đó idol mình yêu thích cũng có thể kết thành đôi.

Chương 81 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét