Chương 87: Bé con đấm chân
Trên Weibo dĩ nhiên cũng đã tiến hành quảng
bá rầm rộ.
Vì vậy vào ngày thứ Bảy hôm đó, dù livestream
chưa bắt đầu nhưng đã có hàng vạn người chờ sẵn trong phòng, trên màn hình người
xem bắt đầu chạy những dòng đếm ngược. Khi thời gian dần trôi về mốc bắt đầu,
lượng người vào phòng livestream tăng lên với tốc độ chóng mặt.
Vào phút cuối cùng trước khi chính thức bắt đầu, màn hình hoàn toàn bị che lấp bởi các loại bình luận. Nền tảng livestream đã điều chỉnh lại khung hình, để trống một khu vực khá rộng để các bình luận có thể chạy qua mà không che khuất gương mặt nhân vật chính.
Buổi livestream này tuy tổ chức tại nhà nhưng
cũng cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Ba mươi phút để khán giả nhìn họ ăn cơm thì chắc chắn
không hợp lý. Tưởng Thầm bàn bạc với Phong Dương, quyết định chọn phòng tập nhảy
làm nơi livestream. Họ chuyển một chiếc sofa và bàn vào đó để tiện cố định điện
thoại.
Bé con hai ngày trước bị cảm nhẹ, ho khá nhiều
khiến Tưởng Thầm không khỏi xót xa. May mà không phải bệnh nặng, dù uống thuốc
hay tiêm nhóc con đều rất ngoan. Sau khi khỏi bệnh, bé bám ba nhỏ cực kỳ, chỉ cần
thức dậy không thấy cậu là cái miệng nhỏ sẽ mếu xệch muốn khóc. Vì cậu từng nói
không thích trẻ con hay khóc, nên khi khóc bé không phát ra tiếng mà chỉ lẳng lặng
rơi nước mắt.
Dạo này Tưởng Thầm không có lịch trình bên
ngoài nên gần như mỗi ngày đều ở nhà với con. Buổi tối hôm đó, Phong Minh – lúc
này đã biết đi – cũng lẽo đẽo đi theo ba vào phòng tập. Thực ra cậu không muốn
để bé lên sóng vì không muốn con sau này dấn thân vào giới giải trí đầy thị
phi. Tuy nhiên, cậu cũng hiểu rằng mình sẽ tôn trọng lựa chọn của con khi bé lớn
lên.
Nhìn cái đuôi nhỏ phía sau, Tưởng Thầm liếc
nhìn chồng. Không cần nói, Phong Dương cũng đoán được cậu đang lo lắng điều gì.
"Thằng bé muốn tới thì cứ để nó tới
đi." Phong Dương tự tin rằng với năng lực của mình, anh có thể bảo vệ tốt
cho cả cậu và bé con khỏi bất kỳ nguy hiểm nào. Lời nói của anh như một liều
thuốc an thần khiến cậu mỉm cười nhẹ nhõm.
Gia đình ba người ngồi trên sofa, Tưởng Thầm
đăng nhập tài khoản. Màn hình vừa sáng lên, ba gương mặt: một đẹp trai, một tuấn
mỹ và một đáng yêu cùng lúc xuất hiện.
"AAAAAA!"
"Á á á á á!"
…
Màn hình lập tức bị lấp đầy bởi những tiếng
thét phấn khích. Nhờ thiết lập của nhân viên kỹ thuật, những bình luận này
không che khuất gương mặt họ mà chạy xuyên qua phía sau.
Tưởng Thầm nhìn màn hình toàn là "A a a
a a", bị sự nhiệt tình của mọi người làm cho phì cười, vẫy tay chào mọi
người.
Chỉ là một livestream đơn giản cho nên không có
đầu tư cầu kì đèn chiếu như các streamer chuyên nghiệp nhưng dưới ánh đèn bình
thường không cần bộ lọc, gương mặt cậu vẫn rất nổi bật. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh
xảo đẹp không góc chết, khiến fan phát cuồng.
"Chào mọi người, tôi là Tưởng Thầm. Rất
vui được gặp lại mọi người trên nền tảng Hướng Dương." Khi cậu giơ tay phải
lên, chiếc nhẫn ở ngón vô danh hiện rõ mồn một khiến fan tiếp tục gào thét.
"Còn vị này là người yêu của mình, Phong
Dương." Cậu chỉ tay về phía đại Ảnh đế ngồi cạnh. Phong Dương đưa tay trái
vòng ra sau lưng, ôm cả cậu và bé con vào lòng.
Tuy phạm vi quay của camera điện thoại không
rộng nhưng mấy chi tiết này mọi người đều có thể thấy được.
"Trời đất hột zịt lộn ơi! Nhìn Thầm Thầm
với anh Dương show ân ái mà tôi hâm mộ chết mất!"
"Chỉ biết ước +1"
"+ Số điện thoại"
"+ Số căn cước"
"+ Toàn bộ số lẻ đằng sau số pi!"
Phong Dương không cười rạng rỡ như Tưởng Thầm
nhưng ánh mắt dịu dàng lại tràn đầy tình cảm.
"Mọi người, chào buổi tối, tôi là chồng
của Tưởng Thầm, Phong Dương." Lời tuyên bố của ba lớn khiến bình luận hoàn
toàn mất kiểm soát.
Phong Dương quay đầu nhìn Tưởng Thầm, thấy
tai cậu dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được đỏ bừng lên. Từ "chồng"
này khiến cậu nhớ lại đêm ăn mừng đóng máy, cậu uống say rồi quấn lấy Phong
Dương ở trên xe làm cái đó….
Thấy ba nhỏ bỗng dưng im lặng, bé con ngồi
trên đùi cậu kéo tay: "Baba!"
Giọng sữa nũng nịu vang lên qua màn hình, không
lớn nhưng đủ để khiến trái tim cư dân mạng tan chảy.
"Không được! Không được rồi! Tôi bị bé
con đáng yêu làm tan chảy rồi! A a a a a! Thật muốn đi trộm nhóc ấy về nuôi!"
"Cầu tổ đội!"
"Tổ đội +1"
"Điêu dân! Thật to gan lớn mật!"
Nhìn mọi người thích như vậy, Tưởng Thầm bế
bé đứng lên đùi mình: "Phong Minh, con chào các cô chú đi."
Bé con nhìn vào điện thoại nhưng chẳng thấy
cô chú nào, chỉ thấy hình bóng của mình và hai ba.
"Baba, baba!" Bé gọi vào màn hình.
"Baba ở đây, nhưng trong điện thoại có rất
nhiều cô chú đấy, con nói 'Chào' được không?" Cậu cầm tay con dạy.
Bé con quay đầu nhìn Tưởng Thầm rồi lại nhìn điện
thoại, chu môi, phát ra âm sữa ngọt ngào: "...Chào!"
"Được, được, được, chào tiểu bảo bối
nha~"
"Đáng yêu xỉu~~~"
"Tôi cũng xỉu"
"Như trên"
…
Sau khi chào hỏi, họ đi vào nội dung chính là
quảng bá cho chương trình "Chúng Ta Ở Chung Đi!" sẽ bắt đầu lên sóng
vào 8 giờ tối từ ngày 12 tháng này.
Tuy fan đã xem livestream của show từ hồi đang
quay rồi nhưng cũng chỉ là những đoạn ngắn, còn rất nhiều nội dung thú vị chưa được
lên sóng.
Sau khi quay xong, tổ hậu kì đã biên tập lại
toàn bộ, chính Tưởng Thầm cũng tò mò muốn biết bản phát sóng cuối cùng là như
thế nào.
Mọi người trong live dồn dập biểu thị nhất định
sẽ đúng giờ canh TV đón xem.
"Vậy mình cảm ơn mọi người trước nhé!"
Tưởng Thầm cười thực vui vẻ.
Nhìn lại thời gian live, còn chưa tới 10 phút.
Tưởng Thầm hỏi mọi người có muốn hỏi cậu và Phong
Dương cái gì không, có thể bình luận, hai người sẽ trả lời.
"Thầm Thầm, bộ phim trước cậu quay bao
giờ phát sóng thế?"
Fan của Tưởng Thầm cơ bản đều biết cậu đã
quay một bộ phim, trên Weibo còn từng phát trailer cá nhân của cậu rồi.
"Nếu không có gì bất ngờ thì Quốc khánh
năm nay có thể sẽ có cơ hội gặp mọi người rồi." Tưởng Thầm đáp.
"Anh Dương và Thầm Thầm quen nhau thế nào
vậy? Tui tò mò chớt đi được~"
Tưởng Thầm đọc được bình luận này nhưng màn hình
chạy quá nhanh, cậu cho là Phong Dương không nhìn thấy, bởi vì là hỏi Phong
Dương nên cậu chọn không trả lời, không ngờ Phong Dương lại lên tiếng, "Tầm
giữa tháng sáu năm ngoái, tôi cùng Tiểu Thầm đóng phim ở cùng một nơi nên trùng
hợp quen nhau."
"Là trùng hợp gì?" – Có người truy hỏi
Phong Dương bỗng cười, chỉ thoáng qua rất
nhanh nhưng cũng đủ để làm fan ruột của anh hò hét rồi, bởi vì trong trí nhớ của
họ, anh xưa nay luôn nghiêm túc lạnh lùng, giờ bỗng nhiên cười đến là dịu dàng
mềm mại như vậy, xem ra là thật sự tìm được chân ái rồi.
Trong vòng giải trí không thiếu người công
khai người yêu nhưng chẳng mấy đôi lâu dài, nhẹ thì chia tay mỗi người một ngả,
nặng thì trở mặt nhau luôn, cho nên người ngoài nhìn vào đều cảm thấy tình yêu
trong giới này không bền.
Hiện tại hai người họ ngồi đó, tuy trao đổi
không nhiều nhưng bầu không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, khiến bạn dù ngồi
cách một cái màn hình vẫn có thể cảm nhận được họ là người yêu.
"Tui phát hiện đôi mắt Bảo bảo cực giống
Tưởng Thầm nhưng đường viền khuôn mặt lại giống anh Dương, ba ruột của bé là ai
thế?"
Bảo bảo đang chơi xe đồ chơi màu vàng, bé con
này có vẻ cực thích màu vàng, trước là thú bông lông vàng, giờ là xe đồ chơi các
loại, như có cảm ứng, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt long lanh như pha lê tò mò
nhìn điện thoại, vì hai ba của bé đều đang nhìn điện thoại nói chuyện.
"Phong Minh là của tôi và Phong Dương,
không thuộc về riêng một ai." Tưởng Thầm trả lời, cậu hiểu rõ rất nhiều
người đều đang hiểu nhầm chuyện này, có nhiều lúc cậu còn có loại kích động muốn
cho tất cả mọi người biết bảo bối này là từ bụng cậu đẻ ra.
Chỉ cần một câu, các fan trong live liền ùa vào
nói đỡ cho Tưởng Thầm, còn mắng cái người hỏi ra câu kia.
"Không sao, không sao, không sao đâu mà."
Tưởng Thầm cũng không có cảm giác bị xúc phạm hay gì, cười bảo mọi người cho
qua.
"Bảo bối đáng yêu ngoan ngoãn như vậy, các
anh có cân nhắc sau này để con tham gia giới giải trí không?"
Có hai ông bố đẹp trai như vậy, Bảo bảo lớn lên
chắc chắn cũng là một đại soái ca nên fan cũng tò mò chuyện này.
"Còn chưa cân nhắc đến, thằng bé lớn lên
muốn làm gì, chỉ cần nó thích, không phạm pháp thì chúng tôi đều hết lòng ủng hộ."
Đây là lời nói thật.
"Anh Dương cũng cho là như vậy
sao?"
"Đương nhiên." Phong Dương khẽ gật đầu,
còn không quên show ân ái, "Tôi ủng hộ toàn bộ ý kiến của ba đứa nhỏ."
Lời trong ý ngoài đều là vợ với con, vị đại ảnh
đế đắt giá vào thời khắc này tựa hồ bỏ đi vầng hào quang, chỉ là một người đàn ông
bình thường, yêu vợ thương con.
"Cơm chó này, tôi nuốt!"
"Điên cuồng nuốt!"
"Mấy cưng ăn ngoan ghê =))))))"
Thời gian trôi nhanh hơn Tưởng Thầm nghĩ, vốn
cậu còn lo sẽ không có chuyện gì để nói, còn tính nhảy một bài để câu giờ, giờ
mới chớp mắt đã qua hơn 20 phút.
Thời lượng live sắp kết thúc.
Mọi người tiếc nuối kêu gào, muốn được xem
gia đình nhỏ ba người thêm chút nữa. Chỉ cần nhìn thôi, không sờ tới, không chạm
được nhưng nhìn idol của mình cùng người yêu hạnh phúc mĩ mãn, thật giống như
cuộc đời làm fan của mình cũng mĩ mãn rồi vậy.
"Đúng rồi, fan xem chương trình "Chúng
ta ở chung đi!" và fan xem qua nền tảng Hướng Dương đều sẽ có hoạt động nhận
thưởng, trong số đó có một số món quà nhỏ tôi và Phong Dương gửi tặng đến mọi
người. Mọi người nếu có hứng thú thì tham gia nhé, nhỡ may mắn trúng thì
sao?"
Tưởng Thầm sực nhớ ra, trước khi tắt live lại
dặn dò fan một tiếng.
"Không muốn, hu hu hu, không muốn kết thúc
đâu TT_TT"
"Cuộc đời tôi tăm tối lại rồi…"
"Hu hu hu, Thầm Thầm, em yêu anh, anh Dương,
em yêu anh, Bảo bảo, cô cũng yêu con T_T"
Vào xem live cũng có fan CP của hai người, lần
live đôi này có thể coi như bữa tiệc thịnh soạn cho CP fan. Từ sau khi hai người
công khai, CP fan như được thấy trời quang mây tạnh, bất kể đi đâu cũng có thể
thẳng lưng, hận không thể vác loa ra cho cả thế giới biết hai idol của mình đã
kết đôi chồng – chồng.
"Vậy hôm nay đến đây thôi, hẹn gặp lại lần
sau nhé, chúc mọi người ngủ ngon." Tưởng Thầm ôm lấy Phong Minh, để bé chào
tạm biệt cùng mình.
"Bye bye! A a….dì..dì..." Hẳn là định
nói cô dì nhưng cái miệng nhỏ đó hiện thời chưa thể nói từ có hai chữ.
"Hẹn gặp lại, tiểu bảo bối!"
"Tôi đến nằm mơ cũng muốn trộm cục cưng
này về nuôi mất!"
"Hẹn gặp lại." Tưởng Thầm cầm điện
thoại tới, Phong Dương cũng nhàn nhạt nói một câu hẹn gặp lại rồi tắt live. Tưởng
Thầm thở phào một hơi.
Trong thời gian ngắn nói quá nhiều, giờ có hơi
mệt.
Trên bả vai bỗng xuất hiện hai bàn tay, nhẹ
nhàng xoa bóp. Tưởng Thầm hơi híp mắt, hưởng thụ Phong Dương phục vụ.
Nhóc con tuột từ đùi Tưởng Thầm xuống, cậu vội
đỡ lấy, đang định hỏi con làm sao thì nó lại quay người, hai bàn tay bé xíu nắm
lại đấm đấm lên đùi cậu.
Lực đạo rất nhẹ, nhưng hành động này khiến
hai ông bố kinh ngạc.
"Phong Minh, con học từ đâu thế? Có biết
cái này nghĩa là gì không?" Cậu nắm tay con hỏi.
Nhóc con chu mỏ, bập bẹ, "Cậu... cậu..."
Bé vẫn chưa gọi được từ ông Cậu hay bà Mợ nhưng Tưởng Thầm hiểu ngay là bé học
theo người lớn trong nhà.
"Bé con giỏi quá, biết đấm chân cho ba rồi."
Cậu xoa mặt con, rồi bảo: "Con đấm chân cho ba lớn nữa nhé? Ba lớn vất vả
làm việc bên ngoài để chăm sóc ba con mình, Bảo bảo cũng phải yêu ba lớn, biết
chưa?."
Bé con còn chưa biết gọi "ba lớn"
(phụ thân), liền liên thanh gọi: "Baba! Baba!"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét