Chương 88: Bé con tự ăn cơm
Nhóc con đặc biệt nghe lời Tưởng Thầm, sau
khi nghe thấy lời khen ngợi của ba nhỏ thì vô cùng vui vẻ, đôi chân ngắn cũn cỡn
quay đầu liền di chuyển đến chỗ Phong Dương.
Sau đó là nắm chặt đôi nắm đấm nhỏ xíu, thần sắc cũng trong nháy mắt trở nên cực kỳ nghiêm túc, khuôn mặt bầu bĩnh căng ra, dùng nắm đấm nhỏ đấm chân cho Phong Dương.
Bởi vì tính chất công việc, cơ bản người
trông nom đứa trẻ đều là Tưởng Thầm và bảo mẫu, Phong Dương cho dù đôi khi có ở
nhà, nhưng mức độ quan tâm chăm sóc vẫn không bằng Tưởng Thầm.
Trong trí nhớ của Phong Dương, dường như bé
con vẫn luôn nhỏ bé như vậy, giống như một viên kẹo sữa. Thế nhưng dường như chỉ
trong chớp mắt, đứa trẻ bỗng nhiên đã biết đi, đã biết mở miệng gọi ba rồi.
Nói với bé điều gì, bé dường như cũng đều hiểu
hết.
Bây giờ nhóc con thậm chí còn biết các ba vất
vả, đã biết đấm chân cho họ rồi.
Bé con là do Tưởng Thầm mang thai gần mười
tháng vất vả sinh ra, có thể lớn lên thành dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như
hiện tại, cơ bản đều là nhờ Tưởng Thầm. Tưởng Thầm sẽ không nuông chiều con vô
lối, đôi khi thấy mợ và mọi người quá chiều chuộng bé, cậu cũng sẽ trực tiếp
đưa ra những ý kiến hợp lý mà không khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Phong Dương nhìn bé con đang đấm chân cho
mình, sau đó chuyển ánh mắt sang người thương cũng đáng yêu và dịu dàng không
kém ở bên cạnh, anh một tay ôm lấy vai Tưởng Thầm, ghé sát qua hôn lấy đối
phương.
Nhóc con phía trước đang nghiêm túc đấm chân
cho Phong Dương, bất thình lình thấy hai ba đột nhiên hôn nhau, tức khắc đôi mắt
to tò mò nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Phong Dương qua dư quang khóe mắt thấy nhóc
con nhìn chằm chằm họ, tay phải vươn qua, che mắt nhóc con lại.
"Không cho, không cho..." Hai từ
này nhóc con học nhanh hơn các từ khác, có lẽ cũng vì phát âm dễ.
Bé dùng bàn tay nhỏ đi cạy bàn tay lớn của
Phong Dương, chỉ là chút lực đạo nhỏ bé đó của bé sao mà cạy nổi ba lớn. Phong
Dương và Tưởng Thầm hôn nhau một lát rồi chậm rãi tách ra. Đáy mắt Tưởng Thầm
như có làn nước xuân lững lờ trôi, đầy mê hoặc, Phong Dương lại ghé sát qua,
hôn nhẹ lên đuôi mắt cậu.
Cuối cùng Phong Dương cũng lấy tay ra, nhóc
con chu cái miệng nhỏ hồng hồng, rõ ràng là có chút giận rồi.
Khi Phong Dương đưa tay muốn chạm vào nhóc
con, nhóc con né sang một bên, trốn sang phía bên kia Tưởng Thầm.
Tưởng Thầm cười đến mức đôi mắt khẽ cong lại,
cậu trực tiếp bế Phong Minh đặt đứng lên đùi mình.
Sau đó ngón tay chỉ vào gò má mình, khẽ hỏi
bé con: "Phong Minh, con muốn hôn không?"
"Muốn!" Giọng nhóc con đanh thép,
vang dội lạ thường.
Tiếp đó đôi tay nhỏ ôm lấy cổ Tưởng Thầm,
"chụt" một cái thật lớn lên mặt cậu.
"Bên này cũng hôn một cái nào." Tưởng
Thầm nghiêng mặt sang một bên, để nhóc con hôn cả hai bên.
Thế là Phong Minh hôn nước miếng đầy lên hai
bên má của Tưởng Thầm.
"Cũng hôn ba lớn một cái, được
không?" Tưởng Thầm ôm lấy cơ thể nhỏ bé của nhóc con.
Nhóc con lập tức lại chu miệng ra, thậm chí
còn "hừ hừ" một tiếng.
Ba lớn là đồ xấu xa, tự mình hôn ba nhỏ còn cố
ý bịt mắt mình, đồ xấu xa.
Đôi mắt to của Phong Minh lườm ba lớn mình,
rõ ràng là đang tố cáo như vậy.
Tên nhóc con này, bây giờ đã biết tranh giành
Tưởng Thầm với anh rồi, Phong Dương trước đây thực sự không nhận ra. Anh bế
nhóc con qua, phát một cái vào mông nhỏ của nó.
"Oa oa oa", nhóc con gào họng lên lập
tức khóc rống.
Khóc đến mức không thể giả hơn được nữa, bé
nheo mắt thấy Tưởng Thầm dường như đanh mặt lại, giống như nhấn nút tạm dừng, lập
tức nín bặt tiếng khóc.
Quay đầu liền hôn Phong Dương một cái, tốc độ
nhanh không thể tả.
"Con đó, đúng là một đứa nhỏ nghịch ngợm."
Tưởng Thầm làm sao không biết nhóc con đang nghĩ gì trong lòng, ngón tay khẽ quẹt
qua mũi Phong Minh một cái.
"Baba, bế!" Phong Minh giơ hai tay
hướng về phía Tưởng Thầm, cậu đầy vẻ chiều chuộng mỉm cười, bế bé con trở lại,
sau đó dắt bàn tay nhỏ của bé, rời khỏi phòng tập nhảy.
Cũng đã đến lúc ăn trưa rồi, gần đây Tưởng Thầm
đang cân nhắc việc cai sữa bột cho bé con, để bé bắt đầu học cách ăn cơm.
Trong bếp dì giúp việc vẫn đang bận rộn,
nhưng cơm của bé con đã được nấu xong từ trước, là cháo dinh dưỡng. Tưởng Thầm
bế con trai lên đặt vào chiếc ghế chuyên dụng cho trẻ em ăn cơm, nói với bé rằng
mình vào lấy cơm, bé ở đây ngoan ngoãn đợi.
Phong Minh cầm một chiếc thìa nhựa trong tay
chơi đùa, đồng thời cái đầu nhỏ gật gật.
Phong Dương đứng một bên, điện thoại bỗng
vang lên, sau khi nghe máy, anh không rời đi ngay mà nhìn Phong Minh, đợi đến
khi Tưởng Thầm từ trong bếp đi ra, lúc này mới đi ra ngoài ban công nghe điện
thoại.
Người gọi đến là một người bạn đạo diễn, đối
phương có trong tay một kịch bản khá tốt, nói sơ qua về cốt truyện, hỏi Phong
Dương có hứng thú đóng không?
"Nghe chừng có vẻ không tệ, địa điểm
quay ở đâu?" Điều đầu tiên Phong Dương hỏi không phải là kịch bản hoàn chỉnh
hay thù lao bao nhiêu, mà hỏi địa điểm quay. Đứng nghiêng người ngoài ban công,
anh liếc mắt một cái là có thể nhìn rõ trong phòng khách, Tưởng Thầm đang ngồi
xổm dưới đất, trông nom Phong Minh ăn trưa. Nhóc con cũng không quá kén ăn, về
chuyện ăn uống không khiến họ phải lo lắng nhiều. Tính cách nhóc con có chỗ giống
Tưởng Thầm, cũng có chỗ tương đồng với Phong Dương.
Phong Dương không tiếp xúc nhiều với con cái
nhà người khác, nhưng đứa nhỏ nhà họ thực sự đặc biệt nghe lời và ngoan ngoãn,
hoàn toàn là món quà vô cùng quý giá mà ông trời ban tặng cho họ.
"Vì yêu cầu bối cảnh nên phải đi tỉnh
ngoài, nhưng phần lớn thời gian là ở phim trường." Đầu dây bên kia đạo diễn
như lập tức hiểu ra nỗi lo lắng của Phong Dương, nên cố ý thêm một câu như vậy.
"Nếu đi tỉnh ngoài thì thời gian bao
lâu?" Kịch bản hay dĩ nhiên Phong Dương muốn nhận, nhưng nếu vì thế mà đi
nửa năm hoặc lâu hơn thì giữa gia đình và công việc, anh sẽ không chút do dự mà
chọn gia đình.
Đời người nhìn thì có vẻ dài, mà họ bây giờ
cũng đều còn rất trẻ, nhưng đôi khi nếu suy nghĩ kỹ, thực ra thời gian như mũi
tên, chớp mắt đã trôi qua rất nhiều. Anh trân trọng từng ngày được ở bên Tưởng
Thầm và bé con, không muốn làm một người chồng và người cha không tròn trách
nhiệm.
"Khoảng một đến hai tháng." Đạo diễn
ước tính sơ bộ.
"Vậy thì được." Nếu hai tháng thì
giữa chừng cũng có thể về nhà, còn cụ thể có đồng ý hay không, Phong Dương cho
biết còn phải xem qua kịch bản chi tiết đã.
Phong Dương muốn xem kịch bản thì chuyện này
coi như đã thành một nửa, đạo diễn ra hiệu lát nữa sẽ gửi kịch bản hoàn chỉnh
qua ngay.
Sau đó không trò chuyện thêm nhiều, cúp máy
xong, Phong Dương quay trở lại trong nhà.
Nhóc con tự mình cầm thìa xúc cháo, dĩ nhiên
tay cầm không vững lắm, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt rơi vãi một mảng cơm canh.
Lúc Phong Dương đi tới, nhóc con chê dùng
thìa xúc phiền phức, trực tiếp dùng tay bốc, đôi bàn tay loáng cái đã ướt nhẹp.
Cháo đã ăn được gần một nửa, Tưởng Thầm bưng
bát qua, dùng thìa múc một miếng lớn đưa về phía Phong Minh. Phong Minh há miệng,
"oàm" một miếng ăn hết sạch, đôi má nhỏ lập tức phồng lên, cử động giống
như một chú sóc nhỏ.
Tưởng Thầm đút nhanh hơn bé con tự ăn nhiều,
loáng cái một bát cháo nhỏ đã thấy đáy.
"Còn muốn ăn nữa không?" Tưởng Thầm
dùng khăn tay lau nước chảy xuống cổ nhóc con.
"Muốn, muốn!" Phong Minh gật đầu thật
mạnh.
"Được, ba đi múc cho con nửa bát nữa."
Ngay khi Tưởng Thầm định đứng dậy, Phong Dương đã nhận lấy bát từ tay cậu.
"Để anh đi cho." Đáy mắt Phong
Dương tràn ngập sự ấm áp.
Việc này cũng không cần tranh giành, Tưởng Thầm
liền buông tay.
Phong Dương đi lại rất nhanh, bưng bát qua,
anh bảo Tưởng Thầm ngồi sang bên cạnh nghỉ ngơi một lát. Việc đút trẻ con ăn
nhìn thì đơn giản, thực ra cũng cần một chút kiên nhẫn.
Phong Dương đứng ở vị trí của Tưởng Thầm lúc
nãy, múc cháo đút cho nhóc con ăn.
Nhóc con há miệng nhỏ xíu, không còn
"oàm" một cái nuốt hết nữa.
Nhưng bé rất ngoan, không quấy cũng không làm
loạn, ăn được vài thìa, Phong Minh ợ một cái nhỏ, rõ ràng là đã ăn no.
Phong Dương đặt bát xuống, dùng khăn ướt lau
miệng và tay cho con trai, bế bé ra khỏi bàn ăn nhỏ, tháo cái yếm chống thấm
đeo trên cổ ra, sau đó cầm bát cháo vẫn còn thừa một chút quay lại phòng bếp.
Phong Minh ăn no rồi, cơ thể nhỏ bé lảo đảo
đi tới bên chân Tưởng Thầm, hai tay ôm lấy đùi cậu, đầu tựa vào đó. Trước đây
hình như không bám cậu đến thế, bây giờ biết nói biết đi, ngược lại dường như
lúc nào cũng muốn ở bên cạnh cậu.
Giống như nếu không làm vậy, ba nhỏ sẽ biến mất
khỏi mắt bé vậy.
Tưởng Thầm âu yếm xoa xoa cái đầu nhỏ của
Phong Minh.
Phong Minh ngẩng đầu lên, tay bám vào sofa định
trèo lên trên.
Tưởng Thầm giúp nhóc con một tay, nhóc con
leo lên ngồi tựa bên chân cậu. Ăn cơm xong lại chơi một lát, đôi mắt to của
Phong Minh nhắm lại, tựa vào lòng cậu ngủ thiếp đi.
Bảo mẫu qua bế Phong Minh vào phòng, phía bàn
ăn Tưởng Thầm và Phong Dương cùng ngồi xuống ăn cơm. Chiều nay anh còn chút việc
phải làm, vừa hay gần đây có một thương hiệu thời trang nam tìm cậu hợp tác, hẹn
cậu đi chụp ảnh.
Sau khi ăn trưa xong, họ vào phòng xem Phong
Minh một chút, nhóc con ngủ rất say, không làm bé thức giấc. Hai người ngồi lên
cùng một chiếc xe, trước tiên đi vòng đường đưa Tưởng Thầm đến địa điểm chụp ảnh
của nhãn hàng, đợi cậu xuống xe xong, anh mới tiếp tục đi về phía studio của
mình.
Thạch Lỗi hiện tại quay lại bên cạnh Tưởng Thầm
làm trợ lý, cậu ra ngoài làm việc, anh ta hầu như đi theo sát từng bước không rời.
Hiện trường chụp ảnh đã được bố trí xong xuôi
từ sớm. Trong thời đại Internet phát triển nhanh chóng như hiện nay, hầu hết
các thương hiệu không chỉ đơn giản là chụp ảnh nữa mà còn quay cả video quảng
cáo có thể phát trên tivi. Mà video cũng sẽ lồng ghép một số cốt truyện nhỏ.
Người lên kế hoạch quảng cáo cho thương hiệu
thời trang nam này đã trực tiếp dựa trên một số trải nghiệm trong quá khứ của
Tưởng Thầm để tạo ra một cốt truyện nhỏ tập trung vào sự trưởng thành và chín
chắn.
Sau khi tới hiện trường, Tưởng Thầm nhìn thấy
cốt truyện đó, liền nhận ra ngay một số yếu tố quen thuộc. Coi như là diễn xuất
bằng chính con người thật của mình, không cần quá nhiều thời gian chuẩn bị. Sau
khi thay quần áo, trang điểm xong, máy quay vừa chuyển động tập trung vào cậu,
cậu lập tức nhập vai ngay tức khắc.
Việc quay phim diễn ra tương đối thuận lợi,
trước sau quay được hai đoạn video, có một đoạn coi như là teaser. Sau khi quay
xong, Tưởng Thầm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trên ghế có đặt đệm mềm. Người
khác không rõ nhưng Thạch Lỗi biết tình trạng cơ thể của cậu. Tổ quay phim rót
cho cậu một cốc nước nóng, nhận lấy cốc nước, cậu lịch sự cảm ơn nhân viên. Vì
vừa mới quay xong nên gò má lúc này vẫn còn chút ửng hồng. Nhân viên nhìn cậu ở
khoảng cách gần, phát hiện da cậu thực sự trắng trẻo không tì vết đến mức bất
ngờ, màu sắc giữa cổ và mặt gần như đồng nhất, không giống một số ngôi sao khác
thường sau khi trang điểm mặt và cổ lệch tông, hậu kỳ còn phải chỉnh sửa màu sắc
thống nhất lại.
Nhân viên nhìn gương mặt cậu đến ngẩn ngơ, Tưởng
Thầm khẽ nâng mi mắt nhìn qua. Rõ ràng thần sắc rất bình thản nhưng cái nhìn bất
chợt đó dường như mang theo nét xuân lả lướt trôi qua. Cơ thể nhân viên kia bỗng
run lên một cái, cả mặt lập tức đỏ bừng, quay đầu chạy nhanh đi như trốn vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét