Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 91

Chương 91: Tai thỏ

Ngoài việc đính chính trên Weibo, Du Chính còn giải thích riêng với bạn gái Doãn Thu về tình huống cụ thể lúc đó. Cánh săn ảnh vốn dĩ thích kiểu "đuổi hình bắt bóng" như vậy, mặc dù trong lòng biết rõ Doãn Thu chắc chắn sẽ không nghi ngờ mình, nhưng việc giải thích trực tiếp vẫn là điều cần thiết.

Du Chính đôi khi tuy có chút vô tâm nhưng vào những thời điểm mấu chốt thì lại khá nhạy bén.

Ví dụ như sau khi việc Phong Dương và Tưởng Thầm có con bị bại lộ, vào lần sinh nhật một tuổi của bé con, hắn và Doãn Thu dĩ nhiên cũng được mời tham dự. Du Chính lúc đó nhìn đôi mắt đẹp đẽ y hệt Tưởng Thầm và đường nét khuôn mặt giống hệt Phong Dương của bé con, liền cảm thấy trong đầu có một ý nghĩ lướt qua cực nhanh.

Lúc đó hắn chưa lập tức bắt thóp được, mãi cho đến sau này khi gia đình ba người họ thực hiện buổi phát sóng trực tiếp trên nền tảng livestream, ý nghĩ đó mới ngay lập tức trở nên rõ ràng.

Du Chính nói với Doãn Thu về một chuyện mà mình suy đoán, chuyện đó liên quan đến hơn một năm trước khi họ cùng tham gia chương trình, vào đêm mà tất cả các buổi ghi hình kết thúc, mọi người cùng ngồi lại ăn cơm.

Hắn vì uống quá chén, trong cơn say đã đưa tay ấn lên bụng Tưởng Thầm.

Lúc đó hắn cũng không dùng lực quá lớn, nếu là người bình thường thì ấn một cái chắc cũng không sao. Thế nhưng sau đó, mặt Phong Dương bỗng nhiên phủ một lớp băng giá, đẩy mạnh Du Chính ra, thậm chí nếu lúc đó không có Tưởng Thầm ở bên cạnh ngăn lại, Du Chính có dự cảm rằng Phong Dương có lẽ thực sự sẽ nện cho hắn một trận.

Chỉ vì hắn đã dùng tay ấn lên bụng của Tưởng Thầm?

Xúc cảm lúc đó, tuy Du Chính đã say nhưng không đến mức bất tỉnh nhân sự, hắn nhớ rất rõ ràng phần bụng hơi nhô lên của Tưởng Thầm có chút không giống người thường.

Từ lời kể của Doãn Thu, Du Chính biết trong bữa tiệc Tưởng Thầm căn bản không ăn quá nhiều thứ, rượu lại càng không hề chạm tới, ngay cả các cô gái cũng đều uống một chút rượu nhưng Tưởng Thầm lại không chạm vào một giọt nào, khá bất thường.

Kết hợp với một số hành vi trước đó của Tưởng Thầm, còn có việc ánh mắt Phong Dương lúc nào cũng dừng trên người cậu, ngay cả lúc lên núi hái rau, một chiếc gùi nhỏ bên trong chẳng đựng thứ gì, Phong Dương cũng chưa bao giờ để Tưởng Thầm phải đeo.

Tất cả những điều này dường như đều đang chỉ hướng về một vấn đề.

Gương mặt của bé con giống hệt hai người họ, Du Chính không trực tiếp chỉ ra vấn đề đó mà chỉ ngồi bên cạnh Doãn Thu, hai người cùng nhau trò chuyện. Doãn Thu nghe Du Chính phân tích như vậy, tự dưng cảm thấy cũng thật sự giống như chuyện đó thật.

Nhưng mà làm sao có thể chứ? Đi tìm mang thai hộ, chẳng lẽ có thể kết hợp tinh trùng của hai người đàn ông thành một đứa trẻ sao? Nghĩ thôi đã thấy không mấy khả thi.

Vậy thì còn một khả năng nữa: Bé con là do một trong hai người họ sinh ra?

Điều đó lại càng không thể nào.

Mặc dù cả hai đều cùng phủ định cái giả thuyết này, nhưng ý nghĩ đó vẫn bén rễ trong lòng hai người.

Tuy nhiên, trong tương lai không xa, sẽ lại xuất hiện thêm một nhóc con nữa khiến hai người họ biết rằng cái giả thuyết trước đó không phải là họ nghĩ quẩn, mà là sự thật.

Chuyện này dĩ nhiên họ không đi tìm Tưởng Thầm hỏi, bất kể thế nào thì đó cũng không phải chuyện họ nên hỏi han.

Việc chương trình thực tế <Chúng Ta Sống Chung Đi!> phát sóng đã kéo độ quan tâm của quốc dân dành cho sáu người lên cao chưa từng thấy. Rất nhiều đoàn phim, chương trình phỏng vấn và các nhà phân phối thương hiệu đều lũ lượt tìm đến họ.

Công việc của Tưởng Thầm có Phong Dương đứng ngoài kiểm duyệt, từ chối không ít lời mời hợp tác nhưng vẫn giữ lại khá nhiều. Thời gian vốn dĩ tương đối rảnh rỗi của cậu cũng dần trở nên bận rộn hơn.

Tuy nhiên, những công việc tiếp nhận này, ngoại trừ một hai việc có thể phải rời nhà một hai ngày, còn lại bất kể làm việc đến tối muộn thế nào, cậu đều sẽ cố gắng quay trở về nhà.

Mỗi lần rời nhà, cậu đều nói với bé con rằng mình đi làm việc, thời gian nào quay lại cũng sẽ nói rõ cho bé biết.

Lúc đầu nhóc con sẽ luôn đợi cậu, dù Phong Dương có về nhà trước thì bé vẫn muốn đợi ba nhỏ về mới chịu. Sau này nhóc con dường như dần hiểu ra "làm việc" có nghĩa là gì, ba nhỏ nói sẽ về muộn, bảo bé không cần đợi, buồn ngủ thì cứ đi ngủ, bé sẽ ngoan ngoãn yên lặng vào chiếc giường nhỏ của mình đi ngủ. Cơ bản là ngày hôm sau, vừa mở mắt ra đã có thể nhìn thấy gương mặt mỉm cười dịu dàng của Tưởng Thầm rồi.

***

Về kịch bản mà Phong Dương tiếp nhận cách đây một thời gian, anh đã bàn bạc với cậu, thậm chí còn đưa kịch bản cho cậu xem qua. Kịch bản đó rất tốt, toàn bộ đội ngũ sản xuất đều có uy tín trong giới, cái gì cũng tốt, duy chỉ có một điểm: Cần phải rời nhà đi tỉnh ngoài hơn một tháng.

Nơi đó không phải đô thị lớn, vị trí hơi hẻo lánh, có thể đoán trước được điều kiện sinh hoạt không thể so bì với bên này. Để cậu và bé con cùng đi qua đó rõ ràng là không thực tế, nhưng đột nhiên phải rời nhà lâu như vậy, bé con cũng mới chỉ vừa biết đi không lâu. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu mềm mại của bé, lúc chưa lập gia đình Phong Dương hoàn toàn không có nỗi lo và suy nghĩ như vậy, bây giờ hoàn toàn khác xưa. Anh vừa không nỡ xa cậu, vừa không nỡ xa con.

"Một hai tháng thì em nghĩ cũng trôi qua nhanh thôi. Kịch bản này rất tốt, em biết anh thích nên anh cứ đi đi. Vừa hay tháng sau Cậu mợ nói sẽ qua đây ở, có họ đến giúp chăm sóc con, vốn dĩ cũng có bảo mẫu nên em không thấy mệt lắm đâu." Cái sự mệt mỏi này là vì người nhà, là một loại mệt mỏi hạnh phúc, cậu sẽ không cảm thấy có gì khó chịu cả.

Phong Dương nắm lấy hai tay cậu, đặt cạnh môi, âu yếm hôn nhẹ.

"Cảm ơn em!" Sau khi hôn tay cậu, anh rướn người lên, ôm lấy vai cậu, rồi lại hôn lên đôi môi mềm mại đầy quyến rũ của người thương.

Chuyện này coi như đã bàn bạc xong xuôi. Quãng thời gian trước khi vào đoàn phim sau đó, không ai chủ động nhắc lại nữa. Ngày tháng trôi qua, bé con đi đứng ngày càng vững vàng, cơ bản không cần người dắt tay cũng có thể tự mình đi rất ổn định.

Hôm nay Hồng Bân liên lạc với Tưởng Thầm, Phong Dương bận việc không phải lúc nào cũng rảnh, nên anh ta hẹn cậu một ngày. Ngoài ra còn gọi thêm Kiều Tư Mạc — tuy là người cực kỳ bận rộn nhưng trong trường hợp bình thường chỉ cần một cuộc điện thoại của Hồng Bân thì bận thế nào cũng có thể ke ra chút thời gian. Mấy người họ hẹn nhau đến một nhà hàng Trung Hoa ăn cơm.

Bé con cũng đi cùng. Bây giờ bé dần lớn rồi, cậu hy vọng con có thể ra ngoài đi lại nhiều hơn. Nhóm Hồng Bân cũng đã một thời gian không gặp Phong Minh, đều chỉ tìm hiểu qua điện thoại rằng bé đã biết nói, biết đi, còn có thể tự ăn cơm. Với tư cách là ba nuôi, họ phải thường xuyên gặp mặt nhóc con để tránh việc nhóc con quay đi là không nhận ra họ nữa.

Ra ngoài gặp mặt ăn cơm, là ba nuôi của Phong Minh, Hồng Bân và Kiều Tư Mạc đều không đi tay không, họ đều mang theo quà cho bé.

Phần của Kiều Tư Mạc là một chiếc hộp to bằng nắm tay người lớn, được đóng gói bằng túi quà rất tinh tế, hệt như cảm giác mà Kiều Tư Mạc mang lại cho người khác: trầm ổn, bình tĩnh, hoàn toàn là một nhân sĩ thành đạt tinh anh. Cậu nhận lấy chiếc hộp nhỏ nhưng không lập tức mở ra cho nhóc con xem.

Món quà Hồng Bân tặng, ngay khi nhìn thấy chiếc hộp, cậu hơi chút kinh ngạc: Chiếc hộp này của Hồng Bân chẳng phải là hơi quá to rồi sao?

"Bên trong đựng cái gì vậy?" Cậu chưa kịp hỏi thì Kiều Tư Mạc ở bên cạnh đã lên tiếng trước. Anh ngó quanh chiếc hộp lớn cao bằng nửa người, cũng may ban nãy là tự Hồng Bân ôm vào phòng, nếu là anh thì có lẽ trực tiếp để trong xe, lát nữa ăn cơm xong mới đưa cho cậu.

Chiếc hộp không được gói giấy gói quà, chỉ là một chiếc hộp rất lớn. Hồng Bân úp mở một chút. Phòng bao họ đặt khá rộng rãi, Hồng Bân đi tới trước mặt bé con đang ngồi trên đùi cậu. Anh cúi người xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ trắng nõn của bé.

"Minh Minh, con và ba nuôi ra ngoài một chút được không? Ba nuôi có một điều bất ngờ muốn tặng cho con." Thực ra hoàn toàn có thể để sau khi ăn xong hôm nay, Hồng Bân lại chọn lúc khác mang đến nhà cậu, cũng không cần phiền phức như bây giờ, nhưng anh muốn hôm nay có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé tươi rói của nhóc con này.

"Được ạ!" Nhóc con nhìn thấy món quà lớn hơn cả người mình mấy lần, tuy trong lòng rất muốn xem bên trong có gì ngay lập tức, nhưng tay ba nhỏ đang ôm eo bé, ba nhỏ đã từng dạy bé phải lễ phép nghe lời người khác, không được chỉ biết đến bản thân mình, như vậy sẽ khiến người yêu thương bé buồn lòng, thậm chí còn rơi nước mắt. Bé thế là rất ngoan, ngồi im không động đậy. Lời ba nuôi nói bé đại khái hiểu được, ba nuôi đối xử với bé rất tốt, bé thích họ.

"Tưởng Thầm, cậu bế con năm phút sau hẵng vào nhé." Hồng Bân đứng thẳng người dậy, lặp lại với cậu một lần nữa.

Cậu không đoán ra Hồng Bân muốn làm gì, quay sang nhìn Kiều Tư Mạc, anh cũng nhún vai, anh đi thẳng từ công ty đến nhà hàng nên trước đó chưa gặp Hồng Bân.

"Vậy bọn em ra ngoài trước." Nếu Hồng Bân không muốn nói trực tiếp thì phối hợp một chút, cậu vẫn sẵn lòng làm.

Cậu để bé con xuống đất, dắt bàn tay nhỏ của bé đi ra ngoài. Chỉ có thể nói là vô cùng trùng hợp, thế mà lại gặp Trương Tuyên Tâm ở nhà hàng này.

Trương Tuyên Tâm vào khoảnh khắc nhìn thấy cậu và nhóc con bên cạnh cũng khá kinh ngạc.

"Tưởng Thầm?" Trương Tuyên Tâm rảo bước đi tới trước. "Còn có bảo bối nhỏ của chúng ta nữa, chào con nhé Phong Minh, còn nhớ cô không?" Cô đi tới trước mặt bé con rồi ngồi xuống, đưa tay định nắm bàn tay nhỏ của bé.

Phong Minh trố mắt nhìn cô, hai người mới gặp nhau vài lần nên dĩ nhiên bé không nhận ra cô rồi. Hơn nữa có chút bất ngờ, bé đột nhiên lùi lại một chút, bàn tay nhỏ cũng giấu ra sau lưng, rõ ràng là hơi kháng cự.

Trẻ con biểu đạt sự yêu ghét rõ rệt nhất, về điểm này, vì trước đây căn bản chưa từng xảy ra tình huống như vậy nên cậu chưa từng dạy bé con phải làm thế nào. Nhìn con trai trốn sau lưng mình, cậu cũng tò mò một lát, nhưng dường như ngay lập tức đã hiểu ra điều gì đó: Có lẽ nước hoa trên người Trương Tuyên Tâm hôm nay không phải mùi bé con thích.

Trương Tuyên Tâm thấy bé con tránh mình nên không cưỡng ép kéo nhóc con nữa, cô có hẹn ăn cơm với bạn nên sau khi đứng dậy liền chào tạm biệt cậu.

Cậu mỉm cười lịch sự, bé con nép sát chân cậu, tay thì kéo vạt áo ba nhỏ. Đợi người đi khỏi tầm mắt, cậu ngồi xổm xuống, hai tay nắm nhẹ hai cánh tay nhỏ của con trai.

"Cô ấy rất thích con nên chỉ muốn nắm tay con một chút thôi, con cũng đừng không thích cô nhé, được không?"

"Cô ấy là bạn của ba, thực ra cô rất tốt, trước đây ba và cô làm việc cùng nhau, cô còn giúp đỡ ba nữa đấy."

Đây thực sự không phải cậu tùy tiện bịa ra. Có lẽ ban đầu Trương Tuyên Tâm có chút tâm tư khác lạ với Phong Dương, nhưng rất nhanh sau đó đối phương đã vì nhìn rõ tình hình mà vứt bỏ chuyện đó. Ngoại trừ việc đó ra, Trương Tuyên Tâm thực sự là một người khá tốt, cô sẽ không vì mình là con gái mà đùn đẩy những việc cần dùng sức lực cho các bạn nam, phần lớn thời gian cô đều rất chủ động làm việc. Đặc biệt là giai đoạn sau khi mọi người đã tương đối thân thiết, ở bên cô hay Doãn Thu đều khiến người ta thấy khá thoải mái. Mọi người đều sẽ biết nghĩ cho người khác chứ không phải chỉ một mực lo cho bản thân mà mang lại phiền phức cho người xung quanh.

Cậu dịu dàng nói với con, nhóc con hơi chu khuôn mặt nhỏ bụ bẫm ra, dưới cái nhìn tràn đầy tình cảm của cậu, bé khẽ gật cằm. "Ừm!" Giọng sữa của nhóc con nghe cực kỳ đáng yêu.

Vừa hay có người đi ngang qua thấy bé con trả lời bằng giọng sữa, lập tức bị đốn tim, cứ nhìn chằm chằm vào bé không rời mắt. Cậu đối mắt với người đó, người đó liền đáp lại bằng một nụ cười thân thiện.

Cánh cửa đóng kín bên cạnh bỗng nhiên mở ra từ bên trong, Kiều Tư Mạc bước ra, ra hiệu cho cậu có thể vào rồi.

"Xong chưa ạ?" Cậu vừa đi tới vừa hỏi. Kiều Tư Mạc gật đầu.

Tay nắm lấy tay nắm cửa, đẩy vào một khe nhỏ, chỉ từ khe này vẫn chưa thấy được tình hình bên trong. Khi cậu và bé con cùng bước vào, bé con trực tiếp phát ra tiếng reo hò vui sướng.

"To... To..." Đôi chân ngắn của bé "bạch bạch bạch" nhào tới, nhào thẳng vào một con vịt bông màu vàng khổng lồ đứng tựa vào tường.

Con vịt bông đó khi bé con nhào tới đã vươn hai chiếc cánh béo múp ra ôm lấy nhóc con đang vùi đầu trước ngực mình.

"Vịt Vàng!" Cậu tiến lên, bổ sung thêm chữ còn lại mà bé con chưa nói hết. "Phong Minh, con có thích bạn Vịt Vàng này không?" Cậu đứng vai kề vai với Kiều Tư Mạc, nụ cười tràn ngập trong ánh mắt, khẽ hỏi.

"Có có có!" Cái đầu nhỏ của bé gật lia lịa. "Yêu... thích." Bé chưa thể biểu đạt tốt từ "thích", nhưng bé đã biết ý nghĩa của từ "yêu" cũng giống như vậy.

"Vịt Vàng cũng là ba nuôi Hồng Bân của con đấy nhé." Cậu nhắc nhở bé.

"Yêu, ba... ba." Vịt Vàng toàn thân lông lá mềm mại, tựa vào cực kỳ thoải mái, bé vùi cả khuôn mặt nhỏ vào đó. Vùi được một lát, Vịt Vàng dùng cánh vỗ vỗ lưng bé, bảo bé đừng để mình bị ngộp.

"To... To... ngủ..." Bé ôm lấy Vịt Vàng không nỡ buông tay, bé muốn hỏi tối nay Vịt Vàng có thể ngủ cùng bé không. Đám Hồng Bân có lẽ không nghe rõ lắm, nhưng cậu thì có thể hiểu được, dù sao thì cậu cũng ở bên bé gần như mỗi ngày.

"Dĩ nhiên rồi, tối nay Vịt Vàng sẽ cùng chúng ta về nhà, rồi ngủ cùng với con nhé."

"Dạ!" Bé nở một nụ cười thật tươi.

Cậu thấy mặc bộ vịt bông như vậy chắc chắn sẽ không thoải mái gì, cậu kéo bé con lại bảo mình thấy đói bụng rồi, lát nữa về nhà rồi chơi với Vịt Vàng tiếp, giờ mình ăn cơm trước. Bé con gật đầu xong quay người lại vỗ Vịt Vàng một cái: "Ăn... cơm." Hai từ được nói tách biệt, ý là bé phải đi ăn cơm đây. Vịt Vàng vẫy vẫy chiếc cánh béo.

Cậu nói khẽ một câu với Kiều Tư Mạc, bảo anh xoay qua, dùng người che tầm mắt bé con lại để Hồng Bân bên trong chui ra. Kiều Tư Mạc cười đi tới, làm nhiệm vụ tấm vách ngăn của mình. Hồng Bân tháo cái đầu vịt vàng đang đội trên đầu ra, cơ thể đang ngồi xổm bên trong nhanh chóng đứng dậy.

 

"Bên trong nóng thật đấy." Hồng Bân lấy tay quạt quạt vài cái, bước ra ngoài, quay đầu đặt đầu vịt trở lại. Khi hắn đi tới chỗ trống cạnh cậu ngồi xuống, cậu xoay mắt qua nói lời cảm ơn Hồng Bân vì đã có tâm tặng món quà lớn này cho bé.

"Cậu biết mà, con trai anh còn chưa thấy bóng dáng đâu." Hồng Bân đôi khi yêu cầu cũng không quá cao, sao mãi mà không gặp được người đó, giống như đối phương bị lạc ở nơi nào đó mãi chưa đi đến trước mặt ổng. Vì vậy chỉ có thể càng thêm chiều chuộng nhóc con đáng yêu trước mắt này thôi.

Sau đó thức ăn được mang lên, họ bắt đầu ăn cơm, bé con ngồi riêng trên chiếc ghế nhỏ chuẩn bị cho trẻ em, trước mặt đặt một bát cơm nhỏ, không cần ai đặc biệt chăm sóc, tự mình cầm thìa ngoan ngoãn ăn cơm. Cậu thỉnh thoảng chú ý một chút để đảm bảo con không bị ngã khỏi ghế.

Ăn xong xuôi rồi chia tay ở dưới lầu, Hồng Bân nhét phần thân vịt bông lớn vào ghế sau xe của cậu, còn cái đầu vịt thì để vào cốp xe. Trước khi nói lời tạm biệt, Hồng Bân như chợt nhớ ra điều gì đó, bảo họ đợi một chút. Sau đó anh đi tới xe mình, lấy ra một chiếc hộp được đóng gói khá tinh xảo, trông giống như quần áo gì đó.

"Cái này tặng cậu, về nhà hãy mở." Gương mặt mỉm cười của Hồng Bân lộ ra thâm ý lạ lùng.

Lúc cậu nhận lấy liền hỏi một câu: "Cái gì thế ạ? Sao mà thần bí vậy."

"Lát nữa tự mình mở ra sẽ biết thôi." Hồng Bân lại úp mở tiếp, "À đúng rồi, cậu và Phong Dương có định sinh con thứ hai không? Nếu có thêm một cô con gái nữa thì đúng là tuyệt vời."

"Hiện tại bọn em chưa có dự định đó."

Hồng Bân nghe ra được chút ẩn ý: "Vậy anh chờ tin vui nhé."

"Hẹn gặp lại." Cậu vẫy tay, bé con đã ngủ trong lòng cậu rồi nên cậu không bảo bé chào tạm biệt Hồng Bân nữa.

"Hẹn gặp lại." Hồng Bân và Kiều Tư Mạc đứng cạnh cửa xe, tiễn xe của cậu rời đi trước. Sau khi họ đi rồi, hai người nhìn nhau một cái, không ai chủ động nhắc gì, nhưng đều tâm đầu ý hợp, cùng lái xe đến quán bar quen thuộc làm vài ly. Ở quán bar đã xảy ra một đoạn khúc mắc nhỏ, Kiều Tư Mạc bỗng nhiên rung động trong chốc lát trước một cô gái có gương mặt hơi quen thuộc.

Về đến nhà, cậu nhờ Thạch Lỗi giúp khiêng con Vịt Vàng vào phòng con. Trên thân vịt có bộ phận cố định đầu và thân, nên dù bên trong không có người vẫn có thể đứng được, chỉ có điều đôi cánh không tự cử động được thôi. Ra đến phòng khách, cậu đặt hộp quà lên bàn trà, gỡ túi quà rồi mở hộp ra.

Khi thứ bên trong đập vào mắt, có lúc cậu đã nghi ngờ liệu trước đó Hồng Bân có đưa nhầm không, thứ đáng yêu thế này đáng lẽ phải tặng bé con chứ. Đợi đến khi cậu cầm đôi tai thỏ lông xù lên, thứ bị che giấu bên dưới sau đó lộ ra, cậu lập tức hiểu rằng đây quả thực là tặng cho cậu.

Bé con tò mò nhìn đôi tai thỏ trắng trong tay ba nhỏ, cảm thấy rất đáng yêu, đưa tay muốn lấy, cậu ngẩn người một lát rồi đặt đôi tai thỏ vào trong hộp, nhanh chóng đóng hộp lại.

"Ba ơi, lấy, lấy!" Nhóc con muốn đôi tai thỏ đó.

Cậu cầm cả chiếc hộp lên, sắp xếp lại ngôn từ: "Con đừng lấy cái này nhé, đôi tai thỏ này bị bẩn rồi, đợi ba mang đi giặt xong rồi cho con chơi được không? Phải giặt sạch mới được chơi." Cậu gần như chưa bao giờ nói dối bé con, hôm nay coi như là phá lệ rồi.

Nhóc con hơi không vui, cậu ngồi xuống hôn lên má bánh bao của bé, bé lập tức vòng tay ôm cổ cậu, hôn lại thật mạnh.

***

Phong Dương không hề biết bạn thân Hồng Bân tặng quà gì cho cậu, nói chính xác hơn đó là một món quà tình thú.

Tối mịt mới về, nhóc con vừa định ngủ, anh dỗ dành cho bé ngủ xong thì bế vào phòng. Khi nhìn thấy con vịt vàng cao nửa người dựng cạnh giường, anh lập tức đoán được đây chắc là quà của đám Hồng Bân. Cậu chắc chắn sẽ không mua con vịt bông lớn thế này cho con chơi.

Về đến phòng ngủ, cậu đã tắm trước, gương mặt hơi ửng hồng. Anh nhìn dáng vẻ này của cậu, trực tiếp ôm lấy hôn một lúc. Cậu đẩy anh ra, bảo anh đi tắm.

Chẳng bao lâu sau, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước rào rào, ngón tay cậu nắm chặt lại, dường như đang đấu tranh và do dự điều gì đó. Nhưng thời gian đấu tranh không lâu, cậu vén chăn xuống giường, kéo một chiếc hộp từ trong tủ quần áo ra.

Đợi anh tắm xong, đẩy cửa bước ra thì phát hiện cậu đã nhanh chóng nằm xuống rồi. Mang theo chút thắc mắc, anh đi về phía đầu giường, khi nhìn thấy đôi tai trắng muốt xù lông nọ, anh cứ ngỡ mình hoa mắt, nhìn nhầm rồi. Đợi đến khi đầu gối chạm vào cạnh giường, đôi tai thỏ lông xù trên giường vẫn không biến mất, anh mới biết đó không phải ảo giác của mình.

 

Ánh mắt hạ xuống, anh thấy gương mặt vốn dĩ trắng trẻo của cậu lúc này đỏ bừng như sắp nhỏ máu đến nơi. Cúi xuống, cánh tay chống cạnh mặt cậu, tay kia đưa lên gẩy gẩy đôi tai thỏ lông xù cậu đang đội trên đầu. Cảm giác đúng như khi nhìn thấy, mềm mại mịn màng, khiến người ta không nỡ buông tay.

"Anh nghĩ em chắc chắn sẽ không tự mua loại đồ này, ai tặng thế? Hồng Bân hay Kiều Tư Mạc?" Hơi thở nóng ẩm của anh phả lên da cậu, cậu rụt người vào trong chăn.

Cậu thực sự hối hận rồi, sao nhất thời nghĩ không thông lại đội cái thứ này lên chứ. Cậu định tháo ngay đôi tai thỏ trên đầu ra thì cổ tay bị anh bắt lấy.

"Đội cái này rất đẹp, đừng tháo." Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cậu, ánh mắt quyến luyến dịu dàng.


Chương 92 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét