Chương 92: Đuôi thỏ
Có những người dường như sinh ra đã sở hữu kỹ
năng hôn tuyệt vời, chẳng hạn như Phong Dương lúc này đang hôn Tưởng Thầm.
Anh một tay giữ chặt tay cậu, tay còn lại ôm sát sau gáy. Tưởng Thầm hơi ngả đầu ra sau, đôi môi như bị ép phải mở ra để đón nhận nụ hôn của người yêu phía trên. Cánh tay vốn đang chống trước ngực định đẩy anh ra, dưới sự nồng nhiệt và mãnh liệt của nụ hôn sâu, dần dần mất hết sức lực. Những ngón tay cậu cong lại, bấu chặt lấy vạt áo anh. Động tác đẩy ra ban nãy giờ đây lại trở thành níu giữ, như thể sợ anh sẽ rời xa.
Đại não dần thiếu oxy, khi nụ hôn cuối cùng
cũng kết thúc, toàn thân Tưởng Thầm như nhũn ra, cậu hơi há miệng thở dốc dồn dập.
Đôi đồng tử khép hờ lấp lánh hơi nước, những sợi tóc mềm mại rủ xuống gối. Khoảnh
khắc ấy, dường như mỗi sợi tóc của cậu đều nhuốm một sức hút mê hồn.
Đôi tai thỏ lông xù, sờ rất sướng tay vẫn còn
đeo trên đầu cậu. Nụ hôn của người thương tựa như ngọn lửa bùng cháy, rút cạn nửa
phần sức lực của cậu. Tưởng Thầm rất muốn tháo nó ra, nhưng cánh tay bủn rủn,
ngón tay như có dòng điện mạnh chạy qua, khó lòng cử động nổi.
Khi cậu khẽ nhúc nhích cơ thể, đôi mắt bỗng mở
to. Bởi vì khoảng thời gian từ lúc đôi tai thỏ bị phát hiện cho đến khi bị
Phong Dương đè xuống hôn quá ngắn, khiến cậu nhất thời quên mất trên người mình
còn một thứ khác, thứ đó còn khoa trương hơn cả đôi tai thỏ này.
Lúc này chăn vẫn còn đắp trên người, nếu lén
lút lấy ra, có lẽ anh sẽ không phát hiện đâu nhỉ?
Rõ ràng đây là lần đầu tiên cậu làm chuyện
này nên cực kỳ không thành thạo. Khi cậu đưa cánh tay từ ngoài vào trong chăn,
định đưa ra sau lưng để lấy cái "cục bông" kia ra thì Phong Dương – vốn
luôn chú ý từng biểu cảm nhỏ nhất của cậu – lập tức nhận thấy ánh mắt cậu né
tránh. Thấy cậu không dám nhìn thẳng, cánh tay lại đột ngột rụt vào trong chăn
làm tấm chăn hơi nhấp nhô, anh liền hiểu ngay. Thấy cậu đeo tai thỏ, loại đồ
chơi tình thú này dù anh chưa trực tiếp tiếp xúc nhưng chưa từng ăn thịt lợn
cũng từng nhìn thấy lợn chạy, chưa từng thấy không có nghĩa là anh không biết.
Nếu chỉ đơn giản là một đôi tai thỏ đeo trên
đầu, dù cậu có xấu hổ đến mấy cũng không đến mức đỏ bừng cả người như thế này.
Bản năng mách bảo anh rằng ngoài đôi tai thỏ ra, chắc chắn còn thứ khác.
…
Phong Dương đoán ra được đại khái. Anh không
lập tức ngăn cản cậu, cũng không lật chăn lên ngay, mà dùng một lực nhẹ nhưng
không cho phép phản kháng để giữ lấy cằm cậu. Tưởng Thầm khẽ run lên, một cơ thể
nặng nề đổ ập xuống phía trên. Dù tiếp xúc cơ thể không nhiều, nhưng khi đôi mắt
trong trẻo của cậu chạm phải ánh mắt dường như có thể nhìn thấu tâm can của
anh, mọi động tác của cậu đều dừng lại.
Tấm chăn trên người trong phút chốc như không
tồn tại, khiến cậu có cảm giác lúng túng như thể mình đang hoàn toàn trần trụi
trước mặt anh. Cậu thấy khô môi, bèn khẽ liếm môi mình một cái.
"Ngoài đôi tai ra, còn gì nữa?" Đêm
nay chỉ mới bắt đầu, người anh yêu đang nằm dưới thân anh, anh có thừa kiên nhẫn
để biến đêm nay trở nên tươi đẹp và khó quên.
Tưởng Thầm mím môi, đưa mắt nhìn sang chỗ
khác, lại bắt đầu né tránh. Ánh mắt Phong Dương trượt xuống, từ gương mặt tinh
xảo xinh đẹp của cậu dời xuống chiếc cổ thiên nga thon dài. Dù cậu cực lực kiềm
chế, nhưng người tinh mắt như anh vẫn nhận ra cơ thể cậu đang run rẩy nhẹ.
Đôi tai thỏ vẫn chưa được tháo xuống, hai chiếc
tai dài màu trắng như mọc ra từ mái tóc đen tuyền của cậu. Rõ ràng cửa hàng đồ
tình thú này làm hàng rất chân thật. Hai chiếc tai mềm rủ xuống, phối với gương
mặt đỏ lựng của cậu lúc này, chỉ khiến người ta thêm xao xuyến.
"Hay là để anh đoán thử nhé?" Anh vừa
dứt lời, cậu liền quay lại, trừng mắt nhìn anh. Cái biểu cảm vốn dĩ là hờn dỗi
này, qua sự thể hiện của cậu lúc này chẳng có chút uy hiếp nào.
Anh nhìn xuống cánh tay đang vùi trong chăn của
cậu, ngón tay men theo vai trái trượt xuống theo cánh tay, nhanh chóng di chuyển
đến cổ tay. Giữ chặt lấy, anh kéo cánh tay phải của cậu ra khỏi chăn.
"Em định dùng nó để tìm thứ gì?" Giọng
anh dịu dàng nhưng chân mày lại lộ ra vẻ bức ép.
Cậu vùng vẫy hai cái, không ngờ anh cầm không
chặt. Nhưng dù đã thoát ra, cậu cũng không dám manh động để lấy "cục
bông" kia ra nữa. Cắn môi, cậu chớp mắt, nước mắt sinh lý làm ướt đẫm hàng
mi dài. Cậu thật ước chi lúc trước mình đừng bốc đồng, để tất cả chuyện này kết
thúc ngay lập tức. Nhưng rõ ràng cậu nghĩ vậy, còn người kia thì không muốn kết
thúc ở đây.
Anh giữ vai cậu, hôn lên má: "Những thứ
này anh đều thích, nhưng thích nhất vẫn là em."
Ánh mắt anh mềm mại như có thể khiến người ta
chết chìm trong đó. Cậu bị nụ cười của anh làm mê hoặc, tấm chăn trên người bị
lấy ra lúc nào cũng không hay. Đến khi phát hiện, định cuộn người lại để không
cho anh thấy chiếc đuôi thỏ lông xù kẹt giữa hai bờ mông thì đã quá muộn.
…
Chiếc đuôi thỏ lông xù to bằng nửa nắm tay vừa
xuất hiện trong mắt anh, dù đã chuẩn bị tâm lý rằng cậu không chỉ đeo tai mà có
thể còn đeo đuôi, nhưng khi tận mắt nhìn thấy cục bông trắng muốt đó, anh vẫn
không nhịn được mà bóp nhẹ lên như bị mê hoặc.
Đuôi thỏ chỉ là thứ cậu đeo vào, nó không phải
của cậu — nếu mà mọc đuôi thật thì cậu phải xem lại mình có còn là con người hay
không — nhưng khi cái đuôi bị nắn bóp, vì nó không phải đeo bên ngoài như tai
thỏ. Bên dưới đuôi còn nối với một vật khác, có cái nút hình nón đó cố định nên
đuôi thỏ như thể mọc ra từ chỗ đó vậy.
Lúc bị bóp, cậu lập tức có cảm giác xấu hổ
chưa từng thấy.
"Tháo nó ra đi..." Cậu thấy anh
nhìn chằm chằm vào cái đuôi thỏ sau lưng mình không chớp mắt, dũng khí của cậu
dường như chỉ đủ để gắn nó vào, còn việc lấy ra, cậu quay đầu đi, vùi nửa khuôn
mặt đỏ bừng vào gối.
Tháo ra thì không tháo ngay lập tức, ít nhất
là trong nửa khoảng thời gian đầu, chiếc đuôi thỏ vẫn luôn nằm ở vị trí ban đầu
của nó. Phải đến nửa thời gian sau, cái đuôi mới cuối cùng được tháo bỏ.
Đêm ấy, sắc xuân tràn ngập cả căn phòng.
…
Ngày hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy đôi tai thỏ
và cái đuôi thỏ trắng đặt trên tủ đầu giường, ký ức đêm qua ùa về như thủy triều
khiến cậu trở tay không kịp. Trên gương mặt trắng nõn mịn màng, sắc đỏ lan rộng
với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Việc đầu tiên khi ngủ dậy là cầm lấy tai thỏ
và đuôi thỏ đi đến trước thùng rác định ném vào. Nhưng ngay khoảnh khắc định
ném, cậu đột nhiên rụt tay lại. Mặc dù nhìn thấy hai thứ này cảm thấy thẹn
thùng, nhưng đồng thời không thể phủ nhận rằng vì có sự hiện diện của chúng,
đêm nồng cháy hôm qua giữa cậu và anh thực sự có chút khác biệt so với những
đêm trước.
Gò má bắt đầu nóng ran, cậu lập tức dừng ngay
những suy nghĩ mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới. Cậu đem tai thỏ và đuôi thỏ
vào phòng tắm rửa sạch sẽ, để dành cho một ngày nào đó tương lai…có thể dùng lại.
Lúc rửa mặt, nhìn vào gương thấy gương mặt
tràn đầy sắc xuân, cậu dùng nước lạnh tạt lên mặt để hạ nhiệt.
Ra phòng khách, anh đã ăn sáng xong và rời
nhà đi làm. Phong Minh đang ngồi trên thảm cạnh sofa, tay cầm năm cái bút vẽ.
Tuy nhóc con mới hơn một tuổi nhưng có vẻ đây là lứa tuổi tò mò với mọi thứ. Cậu
mợ mua cho bé sách tranh và rất nhiều bút vẽ, còn đặt riêng một chiếc bàn nhỏ để
bé có thể ngồi tô tô vẽ vẽ.
Cậu đứng nhìn từ xa một lát chứ không lại gần
ngay, ăn sáng xong mới ra phòng khách bế nhóc con lên.
"Baba, cho!" Nhóc con nói được ngày
càng nhiều từ, mỗi ngày đều trưởng thành khỏe mạnh. Phong Minh đưa một bức
tranh vừa vẽ xong cho cậu, cậu mỉm cười nhận lấy. Cậu cúi xuống nhìn kỹ, dù
hoàn toàn không hiểu bé vẽ gì nhưng vẫn khen bé thật lợi hại. Không phải khen
bé vẽ đẹp, mà trực tiếp khen "lợi hại". Bé con toét miệng cười, hai
hàm răng trắng bóc, nụ cười vô cùng ngây thơ.
Cậu ngồi phía bên kia bàn, cũng lấy bút và giấy
trắng cùng vẽ với con. Cậu vẽ một người nhỏ ở giữa, hai bên vẽ hai người lớn.
Chỉ vào ba người trên hình, cậu giải thích cho bé nghe mỗi người đại diện cho
ai. Khi chỉ vào người nhỏ được hai người lớn dắt tay, cậu bảo: "Đây là con
đấy, Phong Minh."
Đôi mắt bé con mở to tròn xoe, gọi một tiếng
"Baba". Bé quay lại bắt đầu vẽ lên tờ giấy trước mặt, dường như cũng
muốn vẽ một bức giống của cậu, có điều lúc này bé cầm bút còn chưa vững, vẽ đi
vẽ lại cũng chỉ là những đường nét đan xen hỗn loạn mà thôi.
Buổi trưa, Hồng Bân đột nhiên nhắn tin hỏi cậu
có thích món quà anh ta tặng hôm qua không. Câu trả lời của cậu khiến Hồng Bân
vô cùng chấn động: Cậu trực tiếp bảo Hồng Bân giới thiệu cửa hàng bán tai thỏ
đó cho mình, cậu và anh đều khá thích, cậu định mua thêm vài loại khác nữa.
Thấy câu trả lời đó, Hồng Bân lập tức gọi điện
thoại tới vì nghi ngờ người nhắn tin không phải là cậu.
"Cậu thật sự muốn mua đấy à?" Hồng
Bân kinh ngạc hỏi.
Cậu và bé con vừa ăn trưa xong, đang dắt bé
đi dạo ngoài sân. Cậu dịu dàng nhìn con trai đang chạy tới ngồi xổm bên bụi cỏ
xem gì đó, gật đầu nói: "Vâng, muốn ạ."
"Anh cứ tưởng cậu sẽ chửi thầm anh chứ."
Hồng Bân vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng rồi.
Lúc đầu có mắng thật, nhưng sau đó chính mình
cũng là người được lợi, cậu phân biệt được ai là người thực lòng tốt bụng.
"Được rồi, lát anh gửi địa chỉ cửa hàng
qua điện thoại cho cậu. Nhà họ cái gì cũng có, bảo đảm hai vợ chồng cậu sớm muộn
cũng thành khách quen trung thành." Hồng Bân nhiệt tình quảng cáo.
"Cảm ơn anh." Cậu đi tới cạnh Phong
Minh, cũng ngồi xuống xem bé đang nhìn gì, hóa ra nhóc con đang chơi bứt cỏ.
"Không có gì, hai vợ chồng hạnh phúc là
được." Tiếng cười sảng khoái của Hồng Bân truyền thẳng qua điện thoại.
Khoảng một tuần nữa trôi qua, đến cuối tháng.
Giữa tháng sau anh sẽ vào đoàn phim mới, đi tỉnh
ngoài quay gần hai tháng. Trước đó, anh cố gắng nén công việc hết mức để dành
thời gian bên cậu và con. Bao gồm cả việc sau này đi tỉnh xa, anh cũng đã suy
nghĩ sẽ tìm cách lách thời gian rảnh để thỉnh thoảng về nhà một chuyến, còn cụ
thể khi nào thì phải đi rồi mới biết.
Biết anh sắp đi xa, nhóm bạn Hồng Bân lại hẹn
gia đình ba người ra ngoài tụ tập. Lúc này vẫn còn sớm nên hẹn ở một quán trà.
Kiều Tư Mạc đến trước, phòng khám của Hồng Bân có việc đột xuất nên gọi điện
báo sẽ đến muộn một chút.
Mấy người ngồi trên tầng hai, Phong Dương
chăm sóc bé con. Gần đây nhóc con rất thích vẽ vời nên khi ra ngoài cũng mang
theo bút vẽ. Anh cầm tay dạy bé vẽ hoa quả.
Tưởng Thầm và Kiều Tư Mạc ngồi bên cạnh trò
chuyện. Kiều Tư Mạc nhắc chuyện hôm trước ở quán bar gặp một người phụ nữ mà cậu
quen, muốn nhờ cậu làm cầu nối hẹn người đó ra gặp mặt.
"Ai vậy ạ?" Cậu vô cùng tò mò. Phụ
nữ trẻ cậu quen hình như chỉ có vài người, trong đó có một người đã có bạn
trai.
"Trương Tuyên Tâm." Lúc ở quán bar,
Kiều Tư Mạc có chút rung động với cô ấy. Tình cảm của anh không hẳn là nhạt nhẽo
nhưng cũng không nồng nhiệt, có thể rung động trước một người, anh ôm ý nghĩ
không muốn bỏ lỡ nên muốn thử theo đuổi xem sao. Sau đó anh đã bỏ thời gian ra
tìm hiểu xem đối phương rốt cuộc là ai.
"Trương Tuyên Tâm?" Cậu hơi không
tin nổi việc Kiều Tư Mạc lại thích Trương Tuyên Tâm.
"Ngạc nhiên lắm à?"
Cậu gật đầu: "Một chút ạ, không dám tin
là anh lại thích kiểu người như thế."
"Không có kiểu người đặc biệt nào cả, chỉ
là đúng lúc gặp được cô ấy thôi." Kiều Tư Mạc mỉm cười. Từ nụ cười này, cậu
thấy được một điều gì đó rất quen thuộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét