Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 109

Chương 109: Chào đời rồi!

Thấm thoắt một cái, thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua, nhìn đi nhìn lại thì đã đến tiệc sinh nhật tròn hai tuổi của nhóc con Phong Minh rồi. Vào thời điểm này, Phong Minh cũng đã sớm biết chuyện ba nhỏ của mình đang mang thai một cặp song sinh ở trong bụng.

Khi mọi người cùng nhau vây quanh thúc giục nhóc con hướng về phía ngọn nến đang cháy trên chiếc bánh kem mà ước nguyện, Phong Minh không chịu nhắm mắt, bé cứ thế mở to đôi mắt trong trẻo sạch sẽ, nhìn ngọn nến mà cất cao giọng: "Con muốn có cả em gái và em trai ạ!" Nguyên nhân là bởi vì trước đó, mợ và mọi người trong nhà thường xuyên nói chuyện với bé rằng bảo bối trong bụng ba nhỏ lần này có khả năng sẽ là một em trai, mà cũng có khả năng sẽ là một em gái. Chính vì vậy, trong suy nghĩ non nớt của nhóc con, bé cảm thấy nếu sinh được một em trai cùng một em gái thì dứt khoát là điều tuyệt vời nhất trên đời rồi.

Tưởng Thầm cùng mọi người ngồi xung quanh sau khi nghe thấy lời ước nguyện ngây ngô đáng yêu đó của Phong Minh, ai nấy đều không kìm được mà bật cười.

Sinh được một cặp long phụng (một trai một gái) thì dĩ nhiên là vô cùng tốt rồi, phải nói là trên cả tuyệt vời nữa là đằng khác. Thế nhưng con người dẫu sao cũng không nên quá mức tham lam, việc Tưởng Thầm mang thai một cặp song sinh vốn dĩ đã là chuyện vô cùng thần kỳ, nằm ngoài mọi sự dự liệu và tưởng tượng của tất cả mọi người rồi, nên trường hợp sinh đôi long phụng hiếm có kia, trong lòng ai cũng không dám mơ tưởng hay nghĩ ngợi đến làm gì.

Bữa tiệc mừng sinh nhật hai tuổi của nhóc con, gia đình cũng chủ động không lên kế hoạch tổ chức quá mức rầm rộ, cũng không mời quá nhiều người đến. Thế nhưng đến ngày hôm đó, số lượng khách khứa tự động tìm đến chúc mừng tính ra cũng ngồi hết tầm hai, ba bàn tiệc lớn.

Hồng Bân và Kiều Tư Mạc dĩ nhiên là không thể vắng mặt rồi. Về mối quan hệ tình cảm giữa Kiều Tư Mạc và Trương Tuyên Tâm, vào khoảng thời gian trước đó Tưởng Thầm cũng có vô tình biết được rằng hai người họ cuối cùng đã không lựa chọn ở bên nhau. Lời chia tay là do phía bên Trương Tuyên Tâm chủ động mở lời trước, Trương Tuyên Tâm tự cảm thấy cô hoàn toàn không có cách nào có thể giống như Tưởng Thầm, bằng lòng hy sinh toàn bộ sự nghiệp diễn xuất hào nhoáng ở bên ngoài để lui về phía sau toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình nhỏ và con cái. Cô không tài nào từ bỏ được niềm đam mê nghệ thuật, trong khi đó thứ mà Kiều Tư Mạc mong mỏi và hướng đến lại là một người bạn đời có thể toàn tâm toàn ý, luôn túc trực ngay bên cạnh để cùng anh chia sẻ và đồng hành trong cuộc sống hàng ngày.

Hai con người với hai lối suy nghĩ và định hướng cuộc sống hoàn toàn khác biệt rốt cuộc không tài nào tìm được tiếng nói chung để dung hòa và gắn kết với nhau được, chính vì vậy họ không thể trở thành người tình của nhau, chỉ có thể dừng lại ở mức độ quan hệ bạn bè bình thường mà thôi.

Cuộc chia tay giữa hai người họ cũng có thể coi là chia tay trong êm đẹp và văn minh, đôi bên hoàn toàn không để lại bất kỳ sự rạn nứt hay ảnh hưởng tiêu cực sâu sắc nào cho đối phương, thậm chí trước khi chính thức đường ai nấy đi, họ còn không quên gửi tới đối phương những lời chúc tốt đẹp nhất, hy vọng người kia có thể sớm ngày gặp được một nửa đích thực và phù hợp nhất với mình.

Cái bụng của Tưởng Thầm lúc này trông chẳng khác nào đang ôm một quả dưa hấu siêu to khổng lồ ở ngay trước bụng. Nhiều lúc chỉ riêng việc di chuyển, đi bộ bình thường thôi cũng khiến cậu cảm giác vô cùng nặng nề, vất vả, đến mức thỉnh thoảng cậu phải đưa một tay ra đỡ bụng thì mới có thể tiếp tục bước đi tiếp được.

Về cơ bản thì ở thời điểm hiện tại, bất kể là cậu có di chuyển đến bất kỳ một nơi nào thì ở ngay bên cạnh cũng luôn có người túc trực chu đáo. Bởi vì đây hoàn toàn không phải là chuyện liên quan đến một mình cá nhân cậu nữa rồi, cộng thêm sự hiện diện của hai bảo bối nhỏ ở trong bụng, tính ra thì đã là chuyện của ba sinh mạng cùng một lúc.

Tuyệt đối không được phép để xảy ra bất kỳ sơ suất hay sai sót nhỏ nhặt nào.

Thời tiết đã sang xuân, những bộ quần áo dày cộp, to sụ như áo phao lông vũ hay áo khoác dạ đã được dọn dẹp cất đi để thay thế bằng những bộ quần áo mỏng nhẹ, thoáng mát hơn.

Những bộ trang phục mỏng nhẹ này khi khoác lên trên người Tưởng Thầm, với cái bụng bầu to vượt mặt kia của cậu, chỉ cần người đối diện không bị mù thì có nhìn lướt qua một cái cũng sẽ thấy có vấn đề.

Một vài vị khách có mặt ở buổi tiệc ngày hôm đó, do mối quan hệ chưa quá mức thân thiết nên hiển nhiên là họ vẫn chưa hề biết về sự thật Phong Minh thực chất là do Tưởng Thầm sinh ra. Lúc này, tận mắt nhìn thấy Tưởng Thầm cứ thế vác cái bụng to đùng đi lại trong nhà, chưa kể đến việc cả nhà Phong Dương đều tập trung chăm sóc, chiều chuộng cậu hết mức có thể, kỳ lạ, thực sự rất kỳ lạ.

Nhưng mà rõ rành rành ra đó, Tưởng Thầm rõ ràng là một người đàn ông cơ mà, rốt cuộc cái tình huống đang diễn ra ngay trước mắt họ lúc này là sao???

Trong lòng tuy tràn ngập muôn vàn hoang mang, thắc mắc, nhưng vì lo sợ nếu cứ thế mà đường đột tiến lại gần hỏi thẳng thừng thì sẽ vô tình mạo phạm và bất lịch sự với gia chủ nên nhân lúc kiếm được khoảng thời gian trống, có mấy người bạn liền kéo tuột Phong Dương đi sang một góc riêng, rồi nhỏ giọng hỏi cái bụng của Tưởng Thầm sao lại to lớn bất thường đến vậy, nhìn bộ dạng đó trông chẳng khác nào một người phụ nữ đang mang thai cả.

Còn về giả thuyết cho rằng có phải là do Tưởng Thầm đang mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo nghiêm trọng nào đó hay không, nếu như cậu thực sự mắc bệnh nặng đến mức độ này thì giờ đang phải nằm điều trị ở bệnh viện rồi, sao có thể vẫn còn tâm trạng và sức khỏe để thoải mái đứng đây tự mình tổ chức tiệc sinh nhật cho con trai như thế được. Chưa kể đến việc nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên khuôn mặt của tất cả các thành viên trong gia đình từ nãy đến giờ, nhìn cái bầu không khí hạnh phúc này đi, chả có vẻ gì là trong nhà đang có người mắc bệnh cả.

"Em ấy đang mang thai." Những người bạn và người thân có mặt ở buổi tiệc mừng sinh nhật của Phong Minh ngày hôm nay đều là những người đã có mối quan hệ thâm giao, gắn bó suốt bao nhiêu năm trời, ngày thường đôi bên cũng thường xuyên qua lại thân thiết. Việc chủ động lên tiếng thông báo cho họ biết chuyện Tưởng Thầm mang thai, tuy rằng sau này biết đâu chừng có khả năng sẽ có một vài người vô tình lỡ miệng truyền tai nhau ra ngoài, thế nhưng chuyện này đối với gia đình họ mà nói không có ảnh hưởng gì quá mức nghiêm trọng. Bản thân Tưởng Thầm dạo gần đây cũng đã bắt đầu lên kế hoạch từ từ rút lui hoàn toàn khỏi các hoạt động trong giới giải trí rồi, nếu như sau này hệ thống các trang tin tức truyền thông hay báo chí có ý định muốn đưa tin, viết bài về chuyện này đi chăng nữa, thì Phong Dương cũng sẽ tự mình ra tay dùng quyền lực để đàn áp, tuyệt đối không cho phép vợ con anh biến thành chủ đề nóng để cho đám cư dân mạng và người xem ở bên ngoài tự do nhảy vào bàn tán, phán xét vô tội vạ.

"Mang thai? Cậu bảo Tưởng Thầm mang thai á?!"

Khoan! Dừng khoảng chừng là 2 giây!

Cả hội shock đến đơ màn hình.

"Thế... thì Phong Minh cũng là do..."

Một người trong số đó không kìm được nuốt nước bọt, cố sức vận dụng hết mọi tế bào não để nhanh chóng tiêu hóa thông tin chấn động này. Một khi lời này đã do chính miệng Phong Dương nói ra thì dứt khoát là chính xác một trăm phần trăm rồi, tư duy mấy người họ liền nhanh chóng mở rộng sang một hướng khác.

"Đúng vậy." Phong Dương gật đầu xác nhận.

"Trời đất ơi, hèn chi bấy lâu nay tôi cứ luôn thầm cảm thấy đường nét diện mạo của nhóc con kia vừa có điểm giống cậu lại vừa có điểm giống Tưởng Thầm, hóa ra đứa trẻ đó thực sự chính là do hai người các cậu tự mình sinh ra!"

"Mẹ nó chứ, cái chuyện này thực sự là... quá mức chấn động, quá mức kinh hoàng rồi!"

Mấy người bạn nhao nhao ngoảnh đầu lại nhìn về phía vị trí ngồi của Tưởng Thầm ở đằng kia, vừa vặn nhìn thấy nhóc con hai tuổi Phong Minh lúc này đang co đôi giò ngắn củn cỡn chạy huỳnh huỵch lao thẳng về phía vòng tay của Tưởng Thầm.

Phong Minh vươn hai bàn tay nhỏ xíu ra, hành động vô cùng cẩn thận, nhẹ nhàng và tràn ngập sự dè dặt sờ lên trên bụng bầu lớn của ba nhỏ, trên khuôn mặt trắng trẻo, phúng phính tràn ngập nụ cười rạng rỡ, Tưởng Thầm dĩ nhiên cũng đang cười vô cùng hạnh phúc, không khí tràn ngập 4 chữ cha hiền con thảo.

Phong Dương cũng nhìn về phía bạn đời và đứa con trai yêu quý của mình, sau đó liền dứt khoát quay đầu lại ném thêm một quả bom chí mạng khác về phía đám bạn đang đứng xung quanh.

"Lần này em ấy mang thai một cặp song sinh đấy."

"Đ* m*! Phong Dương ơi là Phong Dương! Cậu thực sự là người thắng đời viên mãn nhất trong số những người thắng đời rồi đấy!" Một người bạn hiện vẫn đang FA không nhịn được thốt lên.

Những người còn lại nghe xong câu đó cũng đồng loạt hướng về phía Phong Dương, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.

"Mau mau, truyền cho tôi chút vận may và phúc khí của cậu đi nào, chuyện sinh đôi này nọ thì tôi không dám mơ tưởng đến làm gì, chỉ cầu mong sao ông trời thương xót cho tôi có thể nhanh chóng rước được một cô vợ về nhà là tôi đã mãn nguyện lắm rồi." Người bạn vừa mới cất tiếng phát biểu ban nãy nhanh chóng tiến lại bên cạnh Phong Dương, vươn hai tay ra chộp lấy bàn tay của anh rồi dùng sức nắm thật chặt, dáng vẻ trông vô cùng thành tâm muốn xin vía.

Những người bạn khác đứng xung quanh nương theo đó cũng bắt đầu hùa nhau làm theo, mặc dù trong lòng mỗi người đều biết đây chỉ là một trò đùa vui vẻ để khuấy động bầu không khí mà thôi, thế nhưng đời mà, ai biết được chữ ngờ, nhỡ linh thật thì sao?

Càng lúc càng có thêm nhiều ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía bụng mình, Tưởng Thầm sau khi nhạy bén cảm nhận được những ánh mắt đó liền nhìn sang. Đối diện với ánh mắt của mọi người, mặc dù hoàn toàn không có một ai chủ động hỏi gì nhưng trong lòng cậu đại khái cũng có thể đoán ra được, chắc là họ hiện tại đều đã biết chuyện cậu mang thai rồi.

Có một vài người vẫn chưa hết vẻ kinh ngạc, nhưng ánh mắt họ nhìn cậu đều tràn ngập sự thiện chí.

Sau khi bữa tối kết thúc, vào lúc chuẩn bị ai về nhà nấy, có một người bạn chủ động hỏi ngày dự sinh của Tưởng Thầm đại khái là vào khoảng thời gian nào, để bọn họ còn có thể chuẩn bị quà cho hai bảo bối nhỏ.

"Nếu như không có gì ngoài ý muốn thì ngày dự sinh rơi vào khoảng tầm giữa tháng bảy ạ." Cái lần mang thai Phong Minh năm xưa là một ca sinh non ngoài dự kiến, vì vậy đối với lần mang thai này, trong lòng Tưởng Thầm cũng không dám khẳng định cái gì.

"Vậy thì tính ra cũng chẳng còn lại mấy tháng nữa đâu nhỉ." Người bạn đó gật gật đầu nói.

Ở bên cạnh, Hồng Bân gác một tay lên vai Phong Dương, ánh mắt nhìn Tưởng Thầm một lượt. Dạo gần đây nhờ chế độ ăn uống và chăm sóc chu đáo nên trông cậu có da có thịt hơn rất nhiều, cả người trông càng thêm có sức sống và đẹp hơn trước.

"Cậu nhìn cậu xem, đứa thứ 2, thứ 3 cũng sắp có đến nơi rồi, nhìn lại tôi với thằng Tư Mạc xem, đến tận bây giờ hai đứa tôi vẫn độc toàn thân, cậu thử mở miệng phân tích xem, sao lại có thể đối lập đến thế hả?"

Phong Dương liếc xéo Hồng Bân: "Dạo này tôi thấy mấy chương trình truyền hình thực tế về mảng mai mối, hẹn hò xem mắt này nọ có vẻ đang khá nổi đấy, hay là để tôi đứng ra giúp cậu đăng ký một suất tham gia thử xem sao nhé?"

Hồng Bân nghe xong ngẩn người vài giây, sau đó tức giận mắng lớn: "Cậu nhìn cái bản mặt tôi xem, tôi có giống cái loại người mà phải cậy nhờ đến việc đi xem mắt thì mới có thể thoát được kiếp độc thân hay không hả?! Đã thế còn là đi xem mắt trên TV?" Câu này của Phong Dương là một sự sỉ nhục trắng trợn đến sức hút và mị lực cá nhân đầy quyến rũ của một gã đàn ông đấy nhá.

"Ờm… Tôi thấy giống mà." Phong Dương dùng chất giọng vô cùng nghiêm túc, nói ra một câu vô cùng đói đòn.

"Cút cút cút, cút ngay! Cậu biến về với vợ yêu và con trai của cậu đi cho khuất mắt tôi!" Hồng Bân đẩy Phong Dương một cái thật mạnh, cái bộ dạng được hời mà còn khoe mẽ đáng ghét kia của Phong Dương làm ổng tức chết mất.

Phong Dương nhìn bộ dạng tức mà không có chỗ xả của bạn thân liền cười phá lên.

Trong suốt buổi tiệc, Phong Dương có uống một chút rượu, vì vậy sau khi bữa tiệc kết thúc, anh liền gọi điện cho trợ lý Thạch Lỗi bảo anh ta lái xe đến đón.

Những người bạn khác có mặt ở buổi tiệc có một số người lựa chọn đi thẳng về nhà nghỉ ngơi, một số người khác vẫn chưa chơi đủ lại rủ rê, hẹn hò nhau đổi sang một địa điểm khác quẩy tiếp tăng hai, tăng ba.

Hai dì giúp việc và bảo mẫu trong nhà vẫn là hai người dì năm xưa từng làm việc cho gia đình nên đều biết chuyện Tưởng Thầm mang thai. Ngay từ khoảng thời gian ban đầu khi lên kế hoạch thuê hai người đó về làm việc, Phong Dương đã đích thân cậy nhờ các mối quan hệ để xác minh kỹ lưỡng về lai lịch nhân thân của cả hai, đảm bảo đều những người đáng tin.

Tưởng Thầm lần này mang thai một cặp song sinh nên tất cả các thành viên lớn nhỏ trong nhà đều chăm cậu kỹ lưỡng đến từng chân tơ kẽ tóc.

Và để tránh lặp lại bài học xương máu của lần mang thai Phong Minh năm xưa, lần đó có một khoảng thời gian Tưởng Thầm phải một thân một mình ở nhà, vì vậy đối với lần mang thai này, bất kể là ở đâu, vào lúc nào, xung quanh cậu đều có người túc trực bên cạnh 24/7.

Nếu như không phải bác sĩ chuyên khoa bảo rằng người mang thai ngày thường nên chủ động đi lại, vận động nhẹ nhàng nhiều một chút mới có lợi cho quá trình sinh nở sau này, thì có lẽ mợ và mọi người trong nhà sẽ ra lệnh cấm túc, không cho phép cậu bước chân ra khỏi nhà nửa bước luôn mất.

Bởi vì bên ngoài sân vườn có vài bậc tam cấp lên thềm nhà, nếu như trong lúc bước chân đi xuống mà lỡ chẳng may bị trượt chân té ngã một phát thì sao.

Cũng may là những tình huống tai nạn xui xẻo đó cuối cùng hoàn toàn không có cơ hội xảy ra.

***

Khoảng thời gian tính đến ngày dự sinh thực tế vẫn còn tầm hơn hai mươi ngày nữa mới tới, thế nhưng trong suốt những ngày vừa qua, trái tim của cả Phong Dương cùng mọi người trong nhà lúc nào cũng treo ngược lên tận cổ họng vì lo lắng, kết quả quả nhiên lại một lần nữa diễn ra giống y trước, Tưởng Thầm lần này vẫn sinh non ngoài dự kiến.

Đó là vào một buổi sáng thứ Sáu đẹp trời, cả gia đình vừa mới cùng nhau dùng xong bữa sáng chưa được bao lâu. Tưởng Thầm ngồi ngoan ngoãn ở sofa dài trong phòng khách, nhìn về phía dì bảo mẫu đang mặc thêm cho Phong Minh một cái áo khoác mỏng. Hiện tại là đầu mùa hè nên trời chưa quá nóng, buổi sáng vẫn hơi se se lạnh. Tưởng Thầm định bụng lát nữa sẽ dắt tay Phong Minh ra ngoài sân vườn đi dạo loanh quanh vài vòng.

Bụng cậu giờ đã lớn lắm rồi, thỉnh thoảng áp tay lên còn có thể mơ hồ cảm nhận được một vài chuyển động máy thai nho nhỏ của hai bé con. Hai bảo bối nhỏ so với anh trai Phong Minh thì dường như có phần trầm tính, ngoan ngoãn và yên ắng hơn rất nhiều, ít khi nghịch ngợm, cũng ít khi kích động khua chân khua tay.

Thỉnh thoảng, hai nhóc con sẽ rủ nhau ở trong bụng ba nhỏ chơi trò thổi bong bóng, hai đứa dùng phương thức đáng yêu đó để âm thầm gửi thông báo cho ba nhỏ của chúng biết được rằng hai đứa vẫn đang ở ngoan ngoãn ở bên trong này nè.

Phong Minh sau khi được bảo mẫu giúp mặc quần áo và đi giày xong liền lập tức chạy huỳnh huỵch lao thẳng đến trước mặt ba nhỏ. Tưởng Thầm nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con trai, vừa mới định chống người đứng dậy, thì đột nhiên, một cơn co thắt dữ dội đột ngột truyền đến từ trong bụng, Tưởng Thầm liền ngay lập tức lùi người ngồi sụp trở lại ghế, bàn tay còn lại vội vàng áp chặt lấy bụng.

Dường như trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mơ hồ đó, bản thân cậu đã nhạy bén cảm nhận được một vài dấu hiệu thay đổi rõ rệt của cơ thể, Tưởng Thầm liền vội vàng lớn tiếng gọi Phong Dương lúc này đang đứng ngoài ban công gọi điện thoại giải quyết công việc. Tầm mắt của Phong Dương vẫn luôn đặt một phần chú ý về phía Tưởng Thầm, lúc này đột ngột nhìn thấy sắc mặt cậu hoảng hốt, lo lắng gọi mình, anh liền vội vàng chạy nhanh vào trong nhà, chỉ kịp vội vã thông báo với đầu dây bên kia điện thoại rằng mình có việc khẩn cấp, sau đó cúp máy.

"Chồng ơi… Hình như…hình như em sắp sinh rồi." Tưởng Thầm thở dồn dập, gấp gáp nói.

Phong Dương nghe câu đó liền cuống lên, anh vội vàng lớn tiếng gọi ông Cậu, hai người đàn ông cùng nhau cẩn thận dìu Tưởng Thầm đi ra xe ô tô.

Cu con Phong Minh nhìn thấy cả nhà bỗng chốc trở nên hoảng loạn, vội vã như vậy, trong đầu óc non nớt của bé ngay lập tức nghĩ rằng chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng rồi. Đặc biệt là khi nhìn thấy ba nhỏ lúc này đứng còn không vững, nhóc con liền "Oa" một tiếng bật khóc nức nở, muốn lao đến ôm ba nhỏ.

Nhưng còn chưa kịp chạy được mấy bước, thân hình nhỏ bé đã nhanh chóng được bà mợ ôm vào lòng, mợ nhẹ nhàng giúp bé lau nước mắt, đồng thời nhỏ giọng an ủi, bảo rằng ba nhỏ của bé hiện tại cần phải đến bệnh viện một chuyến, chờ thêm một lát nữa thôi là Phong Minh có thể nhìn thấy em trai hoặc là em gái của mình chào đời rồi, ba nhỏ của bé sẽ bình an vô sự, không gặp phải bất kỳ vấn đề gì nguy hiểm đâu. Ngày xưa khi bé chuẩn bị chào đời thì ba nhỏ cũng như thế mà.

Phong Minh khóc đến mức liên tục nấc nghẹn lên từng hồi, bé sụt sịt, nghẹn ngào hỏi lại: "Có thật thế không bà?"

"Dĩ nhiên là thật rồi, bà đã bao giờ nói dối Minh Minh của bà đâu nè." Mợ rút khăn giấy, ân cần lau sạch đi những vệt nước mũi lem nhem trên mặt nhóc con.

Bệnh viện mà họ đến ngày hôm đó cũng chính là bệnh viện năm xưa từng tiến hành ca phẫu thuật đỡ đẻ cho Phong Minh. Ông Cậu tập trung lái xe ở đằng trước, còn Phong Dương và Tưởng Thầm ngồi ở ghế sau. Trên trán Tưởng Thầm đã bắt đầu rịn ra mồ hôi lạnh vì đau, những ngón tay cố sức nắm chặt lấy bàn tay Phong Dương, Phong Dương một mặt vỗ về vợ, một mặt nhanh chóng rút điện thoại ra liên lạc với bệnh viện, yêu cầu họ mau chóng sắp xếp nhân sự và chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho ca phẫu thuật sắp tới.

Hai bảo bối nhỏ ở trong bụng suốt thời gian qua đều được các bác sĩ đánh giá là phát triển vô cùng khỏe mạnh, mỗi một tháng Tưởng Thầm đều khám thai định kỳ đầy đủ. Ca sinh non lần này, nếu xét về mặt bản chất thực tế thì cũng không quá nghiêm trọng, dẫu sao cấu tạo cơ địa, tình trạng thể chất của nam và nữ là hoàn toàn khác nhau.

Không mất quá lâu đã đến bệnh viện, Tưởng Thầm ngay lập tức được các nhân viên y tế đỡ nằm lên băng ca rồi nhanh chóng được đẩy thẳng vào trong phòng phẫu thuật.

Đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật bật sáng. Phong Dương cùng Cậu chỉ có thể ở ngoài hành lang kiên nhẫn chờ đợi, đã hơn hai năm trời, hôm nay, Phong Dương một lần nữa lại được nếm trải lại cái cảm giác bồn chồn, lo lắng, tim gan như bị thiêu đốt ấy.

Anh nắm chặt hai bàn tay vào nhau, không ngừng thành tâm cầu nguyện, khẩn cầu ông trời xót thương, phù hộ cho cả Tưởng Thầm cùng với hai đứa bé đều bình an vô sự.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua từng giây, từng phút một, cảm giác như đang kéo dài vô tận, không có điểm dừng vậy, ánh đèn màu đỏ trên cửa phòng mổ mang lại cảm giác chói mắt và nhức nhối lạ kỳ.

Hoàn toàn không biết đã trôi qua bao lâu, trong phòng phẫu thuật bỗng đột ngột truyền ra một tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh, ban đầu chỉ là một tiếng khóc đơn lẻ, ngay sau đó không lâu lại có thêm một tiếng khóc thứ hai tiếp tục vang lên.

Tảng đá trong lòng Phong Dương cuối cùng cũng được buông xuống, anh vội vàng chạy đến đứng túc trực ngay sát bên cạnh cánh cửa vẫn đang đóng chặt.

Ông Cậu đứng bên cạnh cũng thở phào ra một hơi nhẹ nhõm.

Lại trôi qua thêm một khoảng thời gian ngắn nữa, đèn tín hiệu màu đỏ phía trên cửa cuối cùng cũng tắt, vành mắt Phong Dương đột ngột đỏ ửng, ánh mắt chăm chú nhìn vào cánh cửa phòng phẫu thuật đang chầm chậm mở ra.

Chờ đến khi bác sĩ đi ra, Phong Dương nghe thấy thông báo cả người lớn và hai đứa trẻ đều bình an vô sự, anh mới hoàn toàn nhẹ nhõm.

Trong đầu Phong Dương lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ là muốn được nhanh chóng nhìn thấy Tưởng Thầm, còn về giới tính của hai đứa trẻ, anh hoàn toàn không để tâm, bất kể là trai hay gái thì đều là bảo bối của anh.

"Là một cặp song sinh long phụng (một trai một gái), bé trai được đưa ra trước."

Vậy thì bé trai là anh rồi.

Phong Dương nghe xong câu đó liền kinh ngạc đến ngẩn người, trước đó suốt một khoảng thời gian dài cả gia đình họ vẫn luôn đinh ninh rằng lần này là một cặp song sinh cùng giới tính, kết quả lại thần kỳ biến thành một cặp long phụng thật luôn rồi sao?

Ông Cậu vội vàng xác nhận lại: "Một trai một gái thật sao bác sĩ?"

"Dạ vâng, đúng vậy, là một cặp bé trai và bé gái vô cùng khỏe mạnh ạ." Vị bác sĩ trưởng khoa làm nghề mấy chục năm, đã tiếp nhận không ít ca song sinh nhưng song sinh long phụng lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì vậy nên khi tận mắt nhìn thấy hai bảo bối nhỏ chào đời, ông cũng không nhịn được mà vui lây.

"Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm, thực sự là vô cùng cảm ơn bác sĩ." Ông Cậu kích động đến không biết làm sao, bàn tay bắt tay với bác sĩ cũng hơi run rẩy.

Phong Dương dời tầm mắt sang một hướng khác, anh tiếp tục tràn ngập mong mỏi nhìn vào bên trong phòng phẫu thuật.

Khi Tưởng Thầm tan thuốc mê từ từ tỉnh lại đã thấy Phong Dương đang ngồi túc trực ngay cạnh giường bệnh, bàn tay đang dịu dàng nắm lấy tay mình. Nhìn thấy cậu mở mắt, anh liền đứng bật dậy, khom người hôn lên trán cậu.

Tưởng Thầm nở nụ cười yếu ớt, còn chưa kịp mở miệng hỏi, Phong Dương đã chủ động nói cho cậu biết hai đứa trẻ đều bình an cả rồi.

"Ba nhỏ ơi!" Phong Minh sau khi Tưởng Thầm sinh không lâu cũng được mợ đưa đến bệnh viện. Nhóc con vừa đi vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn xong, mới về tới cửa phòng bệnh đã nghe thấy tiếng trò chuyện quen thuộc của hai ba truyền ra từ bên trong, bé liền lập tức ba chân bốn cẳng dùng hết tốc lực lao vào.

"Con chạy chậm thôi, chú ý cẩn thận kìa." Mợ ở đằng sau vội vàng kêu lên.

Phong Minh phi về cạnh giường bệnh, theo thói quen cũ định lao thẳng vào ôm bắp đùi ba nhỏ, thế nhưng nhanh chóng bị ba lớn vươn tay cản lại.

"Bụng ba nhỏ vẫn còn rất đau, bảo bối của ba nhớ phải thật nhẹ nhàng khi chạm vào người ba nhỏ nhé, có được không nào?" Phong Dương vươn một tay ôm lấy cậu con trai lớn vào lòng. Hiện tại nhóc con đã chính thức được lên chức anh cả rồi, ở phía sau bé lúc này đã có thêm sự hiện diện của một đứa em trai thứ hai, cùng với một em gái út nhỏ nhắn đáng yêu nữa rồi.

"Em trai, em gái, con đều đã được nhìn thấy hết rồi ba ạ." Phong Minh vô cùng cẩn thận, khẽ khàng vươn một bàn tay nhỏ ra chạm nhẹ vào lòng bàn tay ba nhỏ, khuôn mặt phúng phính hớn hở cất giọng khoe khoang với ba.

Bản thân Tưởng Thầm cho đến giờ vẫn chưa biết việc mình vừa hạ sinh được một cặp long phụng, bởi vì lúc phẫu thuật cậu bị gây mê hoàn toàn.

Tưởng Thầm nhìn về phía Phong Dương, Phong Dương cười thông báo cho cậu biết, hai bảo bối nhỏ không phải song sinh cùng giới tính mà là một trai một gái.

Long phụng sao?

Tưởng Thầm shock đến tròn xoe hai mắt.

"Cả hai bảo bối nhỏ đều vô cùng đáng yêu, cảm ơn em rất nhiều, Tưởng Thầm của anh." Phong Dương cúi đầu, trân trọng hôn lên mu bàn tay Tưởng Thầm.

Chương 110 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét