Chương 100: Tạm biệt
Phong Minh đột nhiên cất tiếng, vừa vặn lúc
Tưởng Thầm thực ra cũng đang suy nghĩ về một chuyện, thế là cậu liền mượn luôn
cái cớ này của con trai.
Cậu thừa hiểu nhóc con bỗng dưng đòi bế là muốn
mọi người dồn sự chú ý vào mình, nhưng cậu vẫn đứng dậy, bế thốc Phong Minh từ
trên ghế lên. Nhóc con ôm chầm lấy cổ cậu, bám chặt lấy ba nhỏ.
"Tôi đưa Phong Minh đi dạo quanh đây một chút, mọi người cứ tiếp tục trò chuyện nhé." Cậu quay sang nhìn Thẩm Mỹ. Thẩm Mỹ cũng không phải người chậm hiểu, lập tức nắm bắt được ẩn ý của cậu, cô liền đứng dậy theo.