Chương 100: Tạm biệt
Phong Minh đột nhiên cất tiếng, vừa vặn lúc
Tưởng Thầm thực ra cũng đang suy nghĩ về một chuyện, thế là cậu liền mượn luôn
cái cớ này của con trai.
Cậu thừa hiểu nhóc con bỗng dưng đòi bế là muốn
mọi người dồn sự chú ý vào mình, nhưng cậu vẫn đứng dậy, bế thốc Phong Minh từ
trên ghế lên. Nhóc con ôm chầm lấy cổ cậu, bám chặt lấy ba nhỏ.
"Tôi đưa Phong Minh đi dạo quanh đây một chút, mọi người cứ tiếp tục trò chuyện nhé." Cậu quay sang nhìn Thẩm Mỹ. Thẩm Mỹ cũng không phải người chậm hiểu, lập tức nắm bắt được ẩn ý của cậu, cô liền đứng dậy theo.
"Em cũng đi nữa, ngồi một chỗ mãi chán
chết đi được. Anh Tư Mạc, cố lên nhé!" Lời nói của Thẩm Mỹ không hề ẩn ý
như cậu mà tương đối trực diện hơn nhiều.
Khi rời đi, cô còn nhìn Trương Tuyên Tâm một
cái, ánh mắt ngập tràn sự ủng hộ. Cả hai người họ đều là những người cô yêu
quý, nếu sau này có thể thành một đôi, giống như anh họ và anh dâu cô thì thật
là hoàn mỹ. Rồi họ lại sinh một em bé đáng yêu, ngốc nghếch giống như Phong
Minh nữa.
Nếu là một bé gái thì tốt biết mấy, cô sẽ mua
thật nhiều, thật nhiều những chiếc váy nhỏ xinh xắn cho bé. Vừa nghĩ đến viễn cảnh
đó, trong lòng Thẩm Mỹ đã dâng lên một niềm hạnh phúc xen lẫn cuồng nhiệt.
Trước đây Tưởng Thầm từng đưa bảo bối đến những
nơi hoa nở, nhóc con không hề bị dị ứng phấn hoa, thế nên lần này cậu mới chọn
địa điểm gặp mặt ở khu vườn triển lãm hoa này. Có lẽ vì hôm nay không phải ngày
cuối tuần nên khách trong vườn không quá đông đúc, mang lại một cảm giác tương
đối yên bình. Gió thổi thoang thoảng chút hơi se lạnh, cậu đã chu đáo mặc thêm
một chiếc áo khoác mỏng cho con từ trước. Chờ đến khi đi tới khu vực thưa thớt
người, cậu mới đặt bảo bối xuống để bé tự mình chập chững bước đi.
Chợ hoa nằm ngay bên trong khuôn viên vườn
triển lãm, kéo dài khoảng hai con phố, dọc đường toàn là những gian hàng bày
bán đủ loại hoa tươi.
Ba người họ dạo chơi trong vườn triển lãm một
lát rồi mới tiến về phía khu chợ. Thẩm Mỹ trước đây rất hiếm khi đến những nơi
như thế này, vừa nhìn thấy muôn hồng nghìn tía bày biện hai bên đường là đôi mắt
đã dán chặt vào, không tài nào rời ra được. Những đóa hoa rực rỡ sắc màu, chỉ cần
ngắm nhìn thôi cũng đủ khiến tâm trạng con người ta trở nên vô cùng thư thái,
vui vẻ.
Thẩm Mỹ phấn khích đến độ chỉ riêng ở một cửa
hàng cô đã mua rất nhiều. Càng đi, những bó hoa trên tay cô càng tăng lên nhanh
chóng, đến khi bản thân không ôm xuể nữa, cô liền nhờ Tưởng Thầm cầm hộ. Nếu
không nhờ cậu kịp thời kéo cô lại, có lẽ cô đã muốn khuân sạch cả cửa hàng của
người ta về rồi.
"Được rồi, được rồi, mua nhiều thế này
lát nữa xe không còn chỗ chứa đâu." Cậu lên tiếng ngăn cản, đồng thời cúi
đầu bảo nhóc con kéo cô họ lại.
Nhóc con lập tức tiến lên, dùng hai tay ôm chặt
lấy chân Thẩm Mỹ. Thẩm Mỹ vừa bước tới một bước liền phát hiện chân mình bị vướng,
cúi đầu nhìn xuống thì thấy Phong Minh đang ôm khư khư đùi mình. Nhóc con ngước
khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần, bầu bĩnh lên, cất giọng nũng nịu lặp đi lặp lại:
"Hông mua, hông mua..." Bé cũng liên tục bảo cô họ đừng mua nữa. Nghe
thấy chất giọng nũng nịu, mềm mại như kẹo bông của Phong Minh, Thẩm Mỹ làm sao
có thể chống đỡ nổi, lập tức giơ tay đầu hàng ngay tại chỗ.
Họ quay trở lại quán trà, cất bớt một phần
hoa vào trong xe ô tô. Thẩm Mỹ chợt nhớ tới Trương Tuyên Tâm, thế là cô đặc biệt
chọn mua thêm một bó hồng nhung đỏ rực. Khi còn chưa đi tới nơi, Thẩm Mỹ đã gọi
điện trước cho Kiều Tư Mạc, bảo anh tự đi xuống cầu thang mà lấy hoa hồng.
Kiều Tư Mạc thực sự không ngờ Thẩm Mỹ lại có
tâm tư tinh tế đến thế. Anh liền tạm thời tìm một cái cớ nói khéo với Trương
Tuyên Tâm, sau đó bước xuống bậc thềm. Đi qua một góc cua, anh liền nhìn thấy Tưởng
Thầm và Thẩm Mỹ đang đứng chờ ở đó, trên tay Thẩm Mỹ đang ôm một bó hồng rực rỡ.
Kiều Tư Mạc bước tới, Thẩm Mỹ liền nhét ngay bó hoa vào tay anh.
"Anh Tư Mạc, anh đi hẹn hò với con gái
nhà người ta mà không chuẩn bị chút quà cáp nào sao?" Qua cuộc trò chuyện
lúc nãy, Thẩm Mỹ biết giao thiệp trước đây giữa anh và Trương Tuyên Tâm không
nhiều, hôm nay mới chính thức coi là quen biết.
Kiều Tư Mạc xoa xoa mái tóc của Thẩm Mỹ:
"Cái đồ láu cá này, chỉ có em là thông minh nhất thôi."
Thẩm Mỹ nhướng mày lộ rõ vẻ đắc ý: "Tất
nhiên rồi, em đâu có giống như ai đó, quỷ độc thân một vạn năm, suốt ngày chỉ
biết đâm đầu vào công việc."
Kiều Tư Mạc có cả rổ lời thoại để bật lại Thẩm
Mỹ ngay lập tức, thế nhưng nể tình bó hoa hồng trên tay, lần này anh quyết định
bỏ qua, nhường nhịn cô một bước.
Thẩm Mỹ né sang bên cạnh, khoác lấy cánh tay
của Tưởng Thầm. Nhóc con đứng ở giữa hai người, ngước mắt nhìn thấy Thẩm Mỹ
đang kéo tay ba nhỏ nhà mình — đây là tình huống hiếm hoi bé nhìn thấy, bởi
thông thường rất ít ai có thể chủ động kéo tay cậu như vậy. Nhóc con liền vung
cái nắm đấm nhỏ nện một cú vào chân Thẩm Mỹ. Thân hình Thẩm Mỹ khẽ run nhẹ một
cái. Tưởng Thầm lúc đó không chú ý tới, nhưng Kiều Tư Mạc đứng đối diện thì đã
thu trọn hành động đó vào mắt.
Kinh ngạc trước việc nhóc con thế mà lại biết
vung tay đánh người, Kiều Tư Mạc khẽ gọi một tiếng "Bảo bối", nhưng
chưa kịp nói tiếp thì đã bị Thẩm Mỹ lên tiếng cắt ngang.
"Chị Tuyên Tâm đang ngồi một mình trên
kia kìa, anh mau cầm lên đi, đừng để chị ấy phải đợi lâu." Thẩm Mỹ chỉ
khoác tay Tưởng Thầm một lát rồi chủ động buông ra. Khi Kiều Tư Mạc ném về phía
cô một ánh mắt có chút nghi hoặc, Thẩm Mỹ đã lén lút lắc nhẹ đầu với anh.
Nhận được tín hiệu ngầm của Thẩm Mỹ, Kiều Tư
Mạc liền nuốt ngược những lời định nói vào trong. Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này
cũng có thể hiểu được.
Nếu để Tưởng Thầm biết con trai mình đánh người,
dựa theo những gì Kiều Tư Mạc hiểu về cậu, cậu yêu thương nhóc con là điều
không cần bàn cãi, thế nhưng cậu cũng tuyệt đối không nuông chiều những thói hư
tật xấu của bé.
Thói quen đánh người này, nhìn kiểu gì cũng
thấy không tốt chút nào. Kiều Tư Mạc quyết định đứng về phe Thẩm Mỹ, giúp nhóc
con giấu nhẹm chuyện này với cậu.
Quay trở lại quán trà, Kiều Tư Mạc tặng bó
hoa hồng cho Trương Tuyên Tâm, cô mỉm cười đón lấy và lịch sự nói lời cảm ơn.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Mỹ nhờ có thị lực nhạy
bén liền phát hiện ra trên cổ tay trái vốn dĩ trống trơn của Trương Tuyên Tâm,
chỉ trong một khoảng thời gian ngắn họ rời đi, giờ đã đeo một chiếc lắc tay vô
cùng tinh xảo, đẹp mắt. Những viên pha lê đính trên đó tỏa sáng lấp lánh, nhìn
một cái là biết người tặng đã cẩn thận, tỉ mỉ lựa chọn thế nào, hơn nữa chiếc lắc
tay đó lại cực kỳ ăn rơ với chiếc váy voan chiffon họa tiết hoa nhí màu xanh biển
mà Trương Tuyên Tâm đang diện hôm nay.
Thẩm Mỹ quay sang nhìn Kiều Tư Mạc, người đàn
ông lúc này đang ân cần châm thêm nước vào tách trà cho Trương Tuyên Tâm. Hai
người họ đúng là trai tài gái sắc, ngồi cạnh nhau tạo nên một khung cảnh vô
cùng mãn nhãn.
***
Bữa tối không dùng ở quanh khu vực này vì khẩu
vị các nhà hàng xung quanh khá bình thường, mấy người bọn họ rời đi, lái xe
quay trở lại trung tâm thành phố để tìm một quán ăn khác. Trên đường di chuyển,
Phong Minh đã ngủ thiếp đi trên xe. Trước đó ở quán trà, cậu đã lấy một chút
cháo từ trong bình giữ nhiệt ra để đút cho bé ăn lót dạ.
Khi đến nơi, cậu đặt nhóc con nằm trên ghế
sofa trong phòng bao, đắp cho bé một chiếc chăn nhỏ. Để đề phòng con trai lật
người trong lúc ngủ, cậu bảo Kiều Tư Mạc và mọi người cứ dùng bữa trước, lát nữa
cậu sẽ ăn sau. Kiều Tư Mạc ăn khá nhanh, sau đó anh chủ động đi gọi cậu vào ăn
cơm, để anh ra trông bé thay cho cậu.
Vì Trương Tuyên Tâm tự mình lái xe tới, sáng
mai cô cũng có chút công chuyện cần giải quyết sớm nên sau khi dùng bữa xong, mọi
người đứng tạm biệt nhau ở ngay trước cửa. Bảo bối vẫn ngủ tít mít, buổi chiều
rõ ràng là bé đã chơi mệt lử rồi, mãi cho đến tận khi về tới nhà, được ba nhỏ bế
đặt nằm lên chiếc giường của mình, bé vẫn không hề mở mắt tỉnh dậy lần nào.
***
Về tiến triển giữa Kiều Tư Mạc và Trương
Tuyên Tâm, cậu sau đó đã nhắn tin lịch sự hỏi thăm tình hình. Kiều Tư Mạc bày tỏ
rằng việc ở bên cạnh Trương Tuyên Tâm mang lại cảm giác vô cùng thoải mái, tuy
hiện tại vẫn chưa theo đuổi được người đẹp, nhưng nếu ngày nào đó chính thức rước
được nàng về dinh, anh nhất định sẽ là người đầu tiên báo tin vui cho cậu. Cậu
mỉm cười nhắn lại rằng vậy thì cậu sẽ toàn tâm toàn ý chờ đợi tin mừng từ anh.
Tin mừng còn chưa thấy đâu thì một tin tức
không mấy tốt lành đã ập tới trước.
Có một kẻ máu mặt, có chút địa vị trong giới
giải trí đã lọt hố trước nhan sắc của Trương Tuyên Tâm, gã ta muốn cô theo gã,
thế nhưng tuổi tác của gã ta đã đáng tuổi làm ba của Trương Tuyên Tâm rồi.
Trương Tuyên Tâm thẳng thừng từ chối, song đối
phương rõ ràng không phải hạng người lương thiện gì, thậm chí còn thuê người
tìm cách chặn đường, bắt cóc cô. Trương Tuyên Tâm suýt chút nữa đã gặp chuyện
không may, may mắn nhờ sự nhạy bén của bản thân nên cô đã chạy thoát được. Tuy
nhiên, cô lại không dám báo cảnh sát, bởi vì một khi làm vậy, không biết dư luận
và truyền thông bên ngoài sẽ dùng bạo lực ngôn từ để cấu xé cô đến mức nào.
Trong giới giải trí này, người để cô thực sự
có thể tin tưởng kể chuyện không nhiều. Vừa vặn lúc đó Kiều Tư Mạc liên lạc với
cô, nhìn thấy trên cánh tay cô có vài vết cào xước, gặng hỏi một hồi mới biết
được ngọn ngành câu chuyện đã xảy ra.
Chuyện này sau đó Kiều Tư Mạc cũng kể lại cho
Tưởng Thầm nghe, đồng thời dò hỏi cậu một vài thông tin về thân thế của gã đàn
ông kia.
Bản thân cậu cũng không nắm rõ thông tin cho
lắm. Ý của Kiều Tư Mạc là chuyện về tên cặn bã đó chỉ cần cậu biết vậy là được
rồi, không cần cậu phải nhúng tay can thiệp vào, bản thân anh đã vạch sẵn kế hoạch
để trừng trị gã ta.
Trước khi cúp máy, cậu không quên dặn dò Kiều
Tư Mạc nếu có hành động gì thì trong quá trình thực hiện phải hết sức cẩn thận,
đừng để làm ảnh hưởng hay vạ lây đến chính bản thân anh và Trương Tuyên Tâm. Đối
với sự quan tâm chu đáo của cậu, Kiều Tư Mạc gật đầu ghi nhận, anh làm việc trước
giờ luôn có chừng mực và biết điểm dừng.
Kể từ sau ngày hôm đó, cậu đã có một khoảng
thời gian khá lâu không gặp lại Trương Tuyên Tâm. Mặc dù trong lòng rất muốn hỏi
thăm Kiều Tư Mạc về tình hình của cô, nhưng nghĩ lại nếu có diễn biến gì mới,
Kiều Tư Mạc chắc chắn sẽ chủ động liên lạc với cậu trước, thế nên cậu tạm thời
đè nén ý nghĩ đó xuống. Kiều Tư Mạc gây dựng sự nghiệp thành công vang dội đến
như vậy, cậu hoàn toàn không có chút nghi ngờ nào về năng lực cốt lõi của anh.
Hơn nữa dạo này cậu cũng bận rộn vì Phong
Dương sắp sửa phải vào đoàn phim để đi quay ngoại cảnh ở tỉnh khác, cậu phải ở
nhà thu dọn, chuẩn bị hành lý cho anh. Lần này đi quay ròng rã suốt gần hai
tháng trời, điều đó đồng nghĩa với việc trong vòng hai tháng tới, họ sẽ phải sống
trong cảnh xa nhau. Kể từ khi hai người chính thức về chung một nhà, dường như
chưa từng có một lần chia ly nào kéo dài đến như vậy.
Ban đầu cậu còn tự trấn an bản thân rằng hai
tháng thì có là bao, chỉ vỏn vẹn năm sáu mươi ngày, chớp mắt một cái là trôi
qua ngay thôi. Thế nhưng khi biết chỉ còn vài ngày nữa là anh sẽ phải lên đường,
cậu liền cảm nhận được sự lưu luyến bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực.
Đã quá quen với việc hai người chung chăn gối
mỗi đêm, giờ đây bỗng chốc phải lủi thủi ngủ một mình — nhóc con tuy có ở nhà
thật, thế nhưng để rèn luyện và nuôi dưỡng tính cách tự lập từ nhỏ cho bé, cậu
và anh thông thường đều không ngủ chung giường với con.
Cậu ở trong phòng tỉ mẩn gấp gọn từng bộ quần
áo rồi xếp vào trong va li hành lý. Ở bên cạnh, Phong Minh nhìn thấy ba nhỏ gấp
quần áo có vẻ như là một trò chơi vô cùng thú vị, thế là cứ mỗi khi cậu vừa đặt
một chiếc áo vào trong, nhóc con lại hí ha hí hửng chạy tới, lôi phăng chiếc áo
đó ra ngoài. Lặp đi lặp lại như vậy vài ba lần, cậu bất đắc dĩ phải kéo nhóc
con lại, giữ chặt bé ở trước mặt mình.
"Ba lớn của con phải đi ra ngoài làm việc,
ba nhỏ đang giúp ba lớn thu dọn quần áo chỉnh tề. Bảo bối không được vào đây quấy
phá nữa đâu nhé, nếu không ba sẽ phạt tét đít con đấy, nghe rõ chưa nào?"
"Hông muốn, hông muốn." Nhóc con lắc
đầu nguầy nguậy.
Cậu ôm chầm lấy con trai, dịu dàng hỏi bé:
"Tại sao lại không muốn nào? Nếu ba lớn của con không đi ra ngoài làm việc
thì lấy ai nuôi gia đình này đây? Bảo bối của ba nuôi nhé?"
Nhóc con nghe hiểu bập bẹ được một nửa, nhưng
vẫn gật đầu lia lịa một cách vô cùng nghiêm túc: "Con... nuôi nhà..."
"Con bây giờ vẫn còn nhỏ xíu hà, đến tự
mặc quần áo còn chưa xong nữa là. Đợi bảo bối của chúng ta lớn thêm chút nữa rồi
hãy nuôi ba nhỏ, có được không nào?" Cậu đưa tay cưng nựng khuôn mặt phúng
phính, trắng ngần của con trai.
"Dạ!" Phong Minh ưỡn cái lồng ngực
nhỏ của mình lên đầy quả quyết.
"Nhưng mà, vừa rồi ba nhỏ bỗng nhiên nảy
ra một ý này. Ba lớn của con công việc bận rộn, không có thời gian để về nhà
thăm hai ba con mình, nhưng hai ba con mình hoàn toàn có thể cùng nhau đến thăm
ba lớn mà. Chúng ta sẽ đi bí mật, để tạo cho ba lớn một bất ngờ cực kỳ lớn
luôn."
"Dạ!" Nhóc con phấn khích rướn người
tới, thơm chụt một cái lên má cậu.
***
Vào ngày Phong Dương rời đi, cậu cùng bảo bối
đích thân tiễn anh ra tận sân bay. Sân bay quốc tế dòng người đông như mắc cửi,
qua lại không ngớt. Sự xuất hiện chung đôi của anh và cậu ngay lập tức lọt vào
tầm ngắm của các cơ quan truyền thông, báo chí đã chực chờ sẵn từ lâu.
Anh ôm chặt lấy cậu, hai người trao nhau một
nụ hôn nồng thắm ngay tại sảnh sân bay. Nụ hôn chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây ngắn
ngủi, thế nhưng gần như mọi góc độ rực rỡ nhất đều đã được các ống kính máy ảnh
bắt trọn không sót một khung hình nào. Ở bên cạnh, trợ lý Thạch Lỗi đang bế bé
con, anh đã cẩn thận đội cho bé một chiếc mũ lưỡi trai từ trước, mỗi khi có ai
đó có ý định chĩa ống kính muốn chụp ảnh bé, Thạch Lỗi lại nhanh tay dùng lòng
bàn tay che chắn khuôn mặt của Phong Minh lại.
Tối hôm đó, đúng như dự đoán, những bức ảnh
ôm hôn của hai người lan truyền với tốc độ chóng mặt trên khắp các nền tảng mạng
xã hội. Thế nhưng Tưởng Thầm chẳng còn tâm trạng nào để lướt điện thoại nữa.
Ngôi nhà bỗng dưng vắng bóng một người, mặc dù vẫn còn những người khác ở bên cạnh,
nhưng trong lòng cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác như bị khuyết đi một khoảng
trống lớn.
Như cảm nhận được tâm trạng của ba nhỏ đang
không được tốt, nhóc con chập chững bước đến bên cạnh cậu. Bàn tay nhỏ xíu vươn
lên, vừa vặn chỉ có thể chạm tới đầu của cậu, rồi bé bỗng bắt chước dáng vẻ của
một người lớn thực thụ, dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu
để an ủi.
"Hông khóc, hông khóc..." Nhóc con
đặc biệt tinh tế và hiểu chuyện, đứng đó ra sức dỗ dành để ba nhỏ không còn cảm
thấy buồn bã nữa.
Dòng nước ấm áp ngay lập tức len lỏi và dâng
trào trong lồng ngực cậu, cậu cúi xuống ôm chầm lấy con trai vào lòng.
"Ba cảm ơn bảo bối của ba nhiều
nhé."
Nhóc con nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở. Ở
phía đằng kia, Thẩm Mỹ vừa vào bếp rửa một ít trái cây mang ra phòng khách.
Trong nhà có mua sẵn kiwi ruột đỏ, loại trái cây mềm mại này vô cùng thích hợp
cho hệ tiêu hóa của nhóc con. Tưởng Thầm cầm lấy quả kiwi, cắt đôi ra làm hai nửa,
rồi dùng một chiếc thìa nhỏ xúc từng miếng thịt quả mềm mại đút cho Phong Minh
ăn.
Đến giờ đi ngủ, cậu một mình tắm rửa rồi leo
lên giường. Chiếc giường đôi rộng thênh thang giờ đây chỉ còn lại một mình cậu.
Trong không gian tĩnh mịch của bóng đêm, cậu cứ trằn trọc, lật qua lật lại mãi,
phải mất một hồi lâu mới có thể chập chờn chìm vào giấc ngủ.
Sáng ngày hôm sau cậu thức dậy khá muộn,
chính con trai đã lật đật chạy vào phòng để gọi cậu thức giấc.
Trong khoảng thời gian một tuần trước khi anh
rời đi, cậu đã bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm về một vấn đề. Thực ra trước đây cậu
cũng từng có ý nghĩ này, chỉ là khi đó cậu cảm thấy nếu mình làm như vậy thì có
lỗi với những người hâm mộ đã luôn yêu quý, ủng hộ cậu suốt bao năm qua.
Thế nhưng sau đó cậu nghĩ lại, bản thân hiện
tại đã lập gia đình, đã có con cái đề huề, không còn là một người sống cuộc sống
độc thân tự do tự tại như trước kia nữa. Với tư cách là người bạn đời của Phong
Dương, đồng thời là ba của Phong Minh, trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào,
cậu đều phải đặt lợi ích của hai người họ lên hàng đầu và suy nghĩ cho họ trước
tiên — đó là trách nhiệm và nghĩa vụ mà cậu phải gánh vác.
Trong tay cậu hiện tại đang sở hữu hai chiếc
thẻ ngân hàng, số tiền tích lũy nằm trong hai chiếc thẻ này, chỉ cần rút ra một
phần nhỏ thôi cũng đã quá đủ để cậu có thể tự tay tạo dựng và làm nên một sự
nghiệp kinh doanh cho riêng mình. Cậu không nhất thiết phải tiếp tục dấn thân
và lăn lộn trong một giới giải trí xô bồ, nơi mà thời gian làm việc vô cùng bấp
bênh và không ổn định. Trên thực tế, trạng thái hiện tại của cậu đã có thể coi
là nửa lui về ở ẩn, mục đích chính là để có thể dành nhiều thời gian hơn ở nhà chăm
sóc và ở bên cạnh Phong Minh.
Đây là kết tinh tình yêu của cậu và anh, ngay
từ đầu khi cậu đưa ra lựa chọn dũng cảm là sinh bé ra, cậu hoàn toàn không mưu
cầu hay mong muốn nhận lại bất cứ điều gì từ đứa trẻ này, mà chỉ thuần túy hy vọng
bảo bối của họ có thể được lớn lên trong một môi trường hạnh phúc, lành mạnh và
tràn ngập tình yêu thương.
Nhóc con hiện tại đã có thể tự mình chập chững
biết đi, lại vô cùng ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Có thể vì người mình yêu mà
sinh con đẻ cái, đối với cậu mà nói, đó đã là một điều vô cùng viên mãn và hạnh
phúc rồi.
Chương 101 >>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét