Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 108

Chương 108: Song sinh

(Chương này dài tận 14 trang word, gõ muốn khùng luôn TT_TT)

Sau khi Tưởng Thầm nói xong, đầu dây bên kia điện thoại liền lập tức rơi vào một khoảng im lặng kéo dài. Ngay tại khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới này cũng đều nương theo đó mà đột ngột mất đi mọi âm thanh xung quanh, Tưởng Thầm có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng thở dốc chầm chậm nhưng vô cùng nặng nề từ phía Phong Dương.

Nếu đem ra so sánh mà nói, vào cái lần đầu tiên khi biết tin Tưởng Thầm mang thai cốt nhục của mình, cảm xúc của Phong Dương khi đó phần nhiều là sự kinh ngạc, hoang mang chứ hoàn toàn không hề có quá nhiều sự vui mừng. Bởi vì vào thời điểm đó, hai người họ nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là hai người xa lạ vô tình xảy ra tình một đêm ngoài ý muốn với nhau mà thôi.

Nhưng sau này, trải qua một khoảng thời gian dài gắn bó và chung sống bên nhau, hai người mới từ những bước đi chập chững, chậm rãi xóa bỏ sự xa lạ ban đầu để trở nên thân thuộc, thấu hiểu nhau hơn. Cuối cùng họ chân chính nảy sinh tình cảm yêu thương đối phương sâu sắc, cho đến tận bây giờ đã trở thành bạn đời danh chính ngôn thuận của nhau, cùng nhau chung sống dưới một mái nhà.

Đối với đứa con thứ hai này, trong lòng Phong Dương từ trước đến nay vẫn luôn vô cùng mong mỏi và tràn ngập sự kỳ vọng. Cho nên khi sự thật này chân chính hiển hiện ra ngay trước mắt, một luồng cảm xúc vui sướng mãnh liệt tột cùng ngay lập tức bủa vây toàn bộ con người anh.

Ngay tại khoảnh khắc đó, anh thậm chí còn có chút lo sợ, hoang mang không biết có phải là do bản thân mình đang nghe nhầm rồi hay không, hay ngay cả cuộc điện thoại đang kết nối lúc này đây thực chất cũng chỉ là một thứ ảo giác do chính anh tự mình huyễn hoặc ra mà thôi.

Giọng nói của Phong Dương không kìm được mà run rẩy kịch liệt, anh xác nhận lại lần nữa: "Những lời em vừa mới nói ban nãy... em có thể vui lòng nói lại thêm một lần nữa cho anh nghe được không?"

Tưởng Thầm làm sao có thể không nghe ra được cảm xúc lúc này của Phong Dương chứ. Cậu ngoan ngoãn, chậm rãi lặp lại câu nói đó thêm một lần nữa, thậm chí còn cố tình kéo dài và thả chậm tốc độ xuống hết cỡ:

"Chồng yêu ơi, chúng ta lại sắp sửa có thêm con rồi đó nha." Tưởng Thầm đứng ở bên này đường, hướng tầm mắt nhìn về phía người đàn ông của mình ở bên kia đường mà nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc.

Phong Dương tay cầm điện thoại, đầu óc lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, anh thậm chí còn không thèm để mắt chú ý nhìn xem xung quanh khu vực này vẫn đang có rất nhiều xe cộ qua lại tấp nập. Ở đoạn đường này không lắp đặt hệ thống đèn tín hiệu giao thông, thế nên tốc độ di chuyển thực tế của một số phương tiện giao thông chạy qua đây hoàn toàn không hề thấp một chút nào.

"Anh đi chậm thôi, chú ý xe cộ xung quanh kìa." Tưởng Thầm nhìn thấy Phong Dương bỗng nhiên cứ thế lao về phía mình, ánh mắt anh thậm chí còn không thèm ngó ngàng hay chú ý nhìn sang hai bên đường, cậu liền vội vàng lớn tiếng nhắc nhở chồng.

Phong Dương khẽ khựng lại một chút, sắc mặt cũng nương theo đó mà xuất hiện một vài tia thay đổi nhỏ nhặt. Có vẻ như đến tận thời điểm này, anh mới từ bên trong niềm vui sướng khôn tả của tin vui bản thân lại chuẩn bị được lên chức ba một lần nữa mà triệt để tỉnh táo trở lại. Nhìn thấy những chiếc xe ô tô đang liên tục lao vun vút ở ngay trước mặt mình, Phong Dương liền chủ động lùi bước chân về phía sau một chút, đồng thời lúc này anh cũng sực nhớ ra việc buổi tối ngày hôm nay bản thân mình vốn dĩ đang có một cuộc hẹn ăn tiệc xã giao với đối tác.

"Tưởng Thầm, em đứng đây ngoan ngoãn chờ anh khoảng chừng năm phút nhé, để anh vào trong phòng nói với họ một tiếng." Bữa cơm tối ngày hôm nay dẫu sao thì Phong Dương cũng đã hoàn toàn không còn bất kỳ tâm trí nào để có thể tiếp tục ngồi xuống ăn uống được nữa rồi. Cho dù anh có cố chấp ngồi vào vị trí đó đi chăng nữa thì chắc chắn đầu óc cũng sẽ luôn ở trong trạng thái bồn chồn, lo lắng không yên, anh cứ nghĩ đến việc Tưởng Thầm đang mang thai trong người mà còn phải tự mình một thân một mình lái xe chạy đến tận đây, trong lòng làm sao có thể yên tâm cho nổi.

Tưởng Thầm gật đầu đồng ý, cậu nhỏ nhẹ bảo Phong Dương không cần vội, cậu sẽ đứng yên chờ anh ra.

"Bên ngoài gió lạnh lắm, em mau vào trong xe đi, nhớ bật hệ thống sưởi lên nữa, đừng để cho bản thân bị nhiễm lạnh đấy." Phong Dương trước khi buông điện thoại xuống vẫn không quên dặn dò Tưởng Thầm một câu.

Mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng Tưởng Thầm đã ngoan ngoãn ngồi yên vị trở lại vào bên trong xe rồi, anh mới tắt điện thoại.

Phía bên kia, những vị khách mời khác đã vào trong phòng bao nhà hàng để ngồi đợi sẵn. Các món ăn chính dẫu sao vẫn chưa được nhân viên phục vụ bê lên bàn, thế nhưng rượu ngon thì từ sớm đã được bày biện ra rất nhiều rồi, nhìn vào cái tư thế và bầu không khí này thì có vẻ như mọi người đều đang có ý định tối nay sẽ không say không về.

Cánh cửa phòng bao được người từ bên ngoài dùng lực đẩy ra, mọi người ngồi ở bên trong phòng vừa nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền đến liền đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía Phong Dương.

Giữa một đám người đó, có một vài vị đối tác nhạy bén, chỉ cần lướt mắt nhìn một cái đã ngay lập tức phát hiện cuộc điện thoại mà Phong Dương vừa mới ra ngoài nghe ban nãy chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Một nhà sản xuất phim có mối quan hệ tương đối thân thiết với anh ở ngoài đời, vừa nhìn thấy bóng dáng Phong Dương đi lại gần liền thuận miệng lên tiếng trêu chọc một câu.

"Sao thế đại ảnh đế, người ở nhà gọi điện thoại đến kiểm tra đột xuất đấy à?" Nụ cười của nhà sản xuất phim hằn rõ lên nơi khóe mắt.

Phong Dương dĩ nhiên là lắc đầu phủ nhận, Tưởng Thầm từ trước đến nay vốn dĩ là một người tinh tế, cậu hoàn toàn không bao giờ quản lý quá chặt hay gặng hỏi quá nhiều về những việc mà anh đang làm ở bên ngoài. Thông thường trong mọi tình huống, đều là do bản thân anh chủ động lên tiếng báo cáo lịch trình cho Tưởng Thầm biết trước mà thôi, và phía bên Tưởng Thầm dĩ nhiên cũng giống hệt như vậy. Nếu như cậu có việc bận phải ra ngoài gặp gỡ bất kỳ một ai, cậu đại khái cũng đều sẽ chủ động nói trước cho Phong Dương biết một tiếng. Đối với thứ tình cảm thiêng liêng giữa họ, cả hai đều đang vô cùng tích cực dùng toàn bộ tâm tư của mình để cùng nhau vun đắp và gìn giữ mỗi ngày.

"Không phải, là do trong nhà đột xuất có chút việc bận cần giải quyết gấp. Bữa cơm ngày hôm nay cứ ghi hết vào tài khoản của tôi, tôi xin phép được đứng ra mời mọi người nhé. Thật sự vô cùng xin lỗi tất cả mọi người, hôm nay tôi không thể ở lại đây để cùng chung vui và tiếp đón mọi người chu đáo được rồi, bạn đời của tôi hiện tại vẫn đang đứng ở phía bên ngoài chờ tôi, cho nên rượu ngày hôm nay tôi xin phép không uống nữa."

"Tôi xin phép được lấy trà thay rượu, tự phạt ba ly trước để tạ lỗi với mọi người." Phong Dương sau khi nói xong một tràng lời phân trần liền dứt khoát cầm lấy chiếc ly trên bàn, liên tục uống cạn sạch ba ly trà lớn.

Thân phận và vị thế của đại ảnh đế Phong Dương ở trong giới giải trí dẫu sao cũng đã bày ra sờ sờ ở ngay trước mắt rồi, anh đã bằng lòng hạ mình lấy trà thay rượu để tự phạt tạ lỗi với mọi người như vậy, chứng tỏ anh là một người biết cách cư xử. Bằng không, cho dù hôm nay anh có không thèm mở miệng giải thích lấy một câu nào mà dứt khoát quay lưng bỏ đi ngay lập tức đi chăng nữa, thì ở cái bàn tiệc này tuyệt đối không ai dám đứng ra can ngăn hay gây khó dễ cho anh cả.

"Đã là chuyện gia đình thì chúng tôi dĩ nhiên không có lý do gì để cố chấp giữ cậu ở lại đây nữa rồi. Để tôi đoán thử xem nào, nhìn sắc mặt này của cậu, có phải là trong nhà sắp sửa chuẩn bị đón đại hỉ đúng không?" Nhà sản xuất phim nở cười rạng rỡ, ánh mắt không ngừng di chuyển, đánh giá chăm chú biểu cảm trên khuôn mặt của Phong Dương, ông có thể mơ hồ cảm nhận được, chắc chắn là đã xảy ra một chuyện vui vô cùng đặc biệt nào đó rồi.

Phong Dương hoàn toàn không lên tiếng phản bác lại lời nói đó, một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi này của anh cũng tương đương với việc ngầm thừa nhận lời đoán của đối phương rồi.

"Mọi người cứ thoải mái dùng bữa vui vẻ nhé, tôi xin phép đi trước." Phong Dương hướng về phía những người đang có mặt ở bàn tiệc khẽ gật đầu chào hỏi một cái, sau đó liền rời khỏi phòng bao.

Ngay sau khi bóng dáng anh vừa biến mất sau cánh cửa, một vài người trong phòng liền bắt đầu rôm rả bàn tán xôn xao. Có thể khiến cho một người vốn dĩ vô cùng điềm tĩnh như Phong Dương đột ngột bỏ ngang cả buổi tiệc để rời đi như vậy, chuyện này quả thực có chút khiến cho người ta vô cùng tò mò, không tài nào tưởng tượng nổi đó rốt cuộc sẽ là chuyện lớn đến nhường nào.

Tưởng Thầm đang ngồi ngoan ngoãn trong xe, rất nhanh sau đó cậu đã nhìn thấy bóng dáng người vốn dĩ vừa mới đi vào bên trong nhà hàng chưa được bao lâu đã lại chạy ra ngoài.

Người đàn ông của cậu nhanh chóng đi bộ băng qua con đường lớn, đôi chân dài miên man chỉ trong chớp mắt đã tiến lại cạnh ô tô.

Tưởng Thầm đã chủ động di chuyển từ vị trí ghế lái sang ngồi ở ghế phụ lái. Phong Dương sau khi tiến lại gần xe cũng không lập tức mở cửa bước vào ghế lái ngay mà kéo cánh cửa xe ở phía bên vị trí ngồi của Tưởng Thầm ra trước.

Ngay tại khoảnh khắc nhìn thấy Phong Dương khom lưng ghé sát lại gần mình, ngắm khuôn mặt vô cùng điển trai của người yêu, khóe môi Tưởng Thầm liền không nhịn được cong lên.

Môi Tưởng Thầm khẽ mấp máy cử động một chút, có vẻ như muốn nói gì đó, thế nhưng đứng trước ánh mắt thâm tình của Phong Dương, cậu rốt cuộc chỉ im lặng dang hai tay ra.

Phong Dương chui vào bên trong khoang ghế phụ lái, vươn hai cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy Tưởng Thầm vào lòng, Tưởng Thầm dĩ nhiên cũng dùng sức ôm chặt lấy anh để hồi đáp.

Phong Dương cảm nhận được hơi ấm mềm mại từ cơ thể cậu truyền sang, anh liền hít một hơi thật sâu, khẽ nghiêng sang một bên, đặt nụ hôn tràn ngập sự trân trọng và yêu thương lên mái tóc mềm mại của Tưởng Thầm.

"Cảm ơn em rất nhiều, Tưởng Thầm, cảm ơn em." Trong lòng Phong Dương lúc này thực sự là đang có muôn vàn, muôn vàn những lời nói ngọt ngào muốn được thốt ra thành lời, thế nhưng đột nhiên cổ họng lại nghẹn ngào chua xót. Anh cố sức kìm nén lại luồng cảm xúc kích động và hưng phấn tột độ đang cuộn trào trong lòng để lên tiếng bày tỏ lời cảm ơn chân thành nhất của mình dành cho bạn đời.

"Anh còn cảm ơn em cái gì chứ, cả hai chúng ta đều ngóng đợi bé con này đến mà."

Dường như bản thân cũng bị nhiễm phải một chút cảm xúc xúc động đang không ngừng tràn ra từ trên người Phong Dương, giọng Tưởng Thầm theo đó cũng bỗng khàn khàn và trầm thấp xuống hẳn.

"Anh đoán xem lần này sẽ là một bé trai hay là một bé gái đây? Phong Minh ở nhà thì lúc nào cũng nằng nặc đòi phải có một em gái cho bằng được, bản thân em thực ra cũng cảm thấy nếu như lần này có thể sinh được một bé gái thì tốt biết mấy." Tưởng Thầm chủ động tìm cách chuyển chủ đề câu chuyện sang hướng khác để cảm xúc của cả hai nhanh chóng bình ổn trở lại.

"Con nào cũng đều tốt cả, anh đều sẽ yêu thương hết mực." Phong Dương hoàn toàn không có quá nhiều sự đòi hỏi hay chấp niệm về giới tính của con cái, chỉ cần là do chính Tưởng Thầm vất vả sinh ra thì đứa trẻ đó dứt khoát đều sẽ là bảo bối trân quý nhất đời anh.

Phong Dương nới lỏng hai cánh tay đang ôm cậu ra một chút, khẽ nâng thân trên lên, sau đó cúi đầu xuống ngậm lấy bờ môi ngọt ngào của Tưởng Thầm.

Thời điểm này trời còn chưa tối hẳn, xung quanh khu vực đỗ xe vẫn đang có rất nhiều xe cộ qua lại cùng người đi bộ di chuyển trên vỉa hè. Lúc hai người họ ôm hôn nhau thắm thiết, cánh cửa xe ô tô còn chưa đóng lại hoàn toàn, vì vậy có một số người đi bộ ngang qua đã vô tình nhìn thấy được cảnh tượng lãng mạn này. Họ tò mò nhìn cho đến tận lúc nụ hôn của hai người kết thúc, sau đó mới muộn màng nhận ra ngoại hình của cả hai người đàn ông này đều vô cùng xuất chúng, đẹp trai phát hoảng.

Chờ đến khi chiếc xe ấy chầm chậm di chuyển rời khỏi con phố sầm uất, những người qua đường vừa mới vô tình chứng kiến cảnh tượng ban nãy không khỏi nhen nhóm lên một chút hoang mang, hoài nghi trong lòng, tự hỏi không biết có phải vừa rồi bị hoa mắt nhìn nhầm rồi hay không.

Xe riêng của Phong Dương từ sớm đã giao lại cho trợ lý lái đi trước rồi. Hiện tại anh tự mình ngồi vào ghế lái, vững vàng lái xe chở Tưởng Thầm cùng với sinh linh nhỏ bé mới đang thành hình ở bên trong bụng cậu cùng nhau quay trở về tổ ấm nhỏ của hai người.

Mợ và mọi người ở nhà vào thời điểm này dĩ nhiên vẫn hoàn toàn chưa hề hay biết gì về chuyện Tưởng Thầm đã lại mang thai, ngay cả nhóc con tinh nghịch Phong Minh kia cũng hoàn toàn chưa biết gì luôn. Tưởng Thầm đưa một tay nhẹ nhàng đặt lên trên vị trí vùng bụng dưới của mình, thời điểm này nếu như chỉ dựa hoàn toàn vào cảm giác của lòng bàn tay thì dĩ nhiên vẫn chưa thể cảm nhận được bất kỳ điều gì khác biệt, thế nhưng trong lòng cậu biết rõ rằng, ở ngay bên trong này, đang có một sinh mệnh mới toanh, đang âm thầm lặng lẽ nảy mầm và lớn lên từng ngày.

Lần mang thai này hoàn toàn không hề xuất hiện bất kỳ phản ứng ốm nghén hay nôn mửa nào cả, xem ra bảo bối nhỏ dẫu cho kích thước hiện tại vẫn còn bé tí tẹo như hạt đậu, thế nhưng đã sớm biết yêu thương và xót ba nhỏ của nó rồi đây.

Lúc hai người họ lái xe về tới nhà, vừa vặn mợ và mọi người cũng đã đi dạo bộ về, dắt theo Phong Minh vừa mới bước chân vào nhà chưa được bao lâu. Bởi vì trước đó lúc Tưởng Thầm chuẩn bị đi ra ngoài có chủ động gọi điện thoại thông báo trước cho mợ một tiếng rồi, vì vậy đối với việc Tưởng Thầm không có mặt ở nhà, bọn họ cũng không có bất kỳ thắc mắc gì.

Chỉ là khi nhìn thấy Phong Dương đi cùng với Tưởng Thầm, nhìn cái bộ dạng này trông chẳng khác nào việc trước đó Tưởng Thầm vội vã chạy ra ngoài thực chất là để đi đón Phong Dương tan làm cả.

Ngay tại khoảnh khắc hai người họ cùng nhau tiến vào trong nhà, người vốn dĩ sở hữu giác quan vô cùng nhạy bén và tinh tường như mợ liền ngay lập tức cảm thấy sắc mặt cùng bầu không khí giữa hai đứa tụi nó hôm nay trông có chút gì đó không giống mọi khi cho lắm.

Phong Minh trẻ nhỏ vô tri nên không nhận ra, đôi chân ngắn cũn cỡn cứ thế chạy huỳnh huỵch lao thẳng đến trước mặt Tưởng Thầm. Bây giờ nhóc con đã có thể tự mình chạy nhảy vững vàng rồi, ngày thường bé vô cùng hoạt bát, hiếu động, nghịch ngợm, không tài nào ngồi im một chỗ được lâu, cứ hở ra một cái là lại tự mình chạy nhảy, leo trèo khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Phong Minh nhào tới bên cạnh chân Tưởng Thầm, hai cánh tay nhỏ xíu ôm chặt lấy bắp đùi ba nhỏ rồi bắt đầu ra sức làm nũng.

"Ba nhỏ ơi, chơi cùng con!"

Tưởng Thầm khom lưng định bế con trai lên nhưng Phong Dương đã nhanh hơn một bước, chủ động bế bổng nhóc con mập mạp đang ra sức làm nũng kia lên lòng mình trước.

"Con muốn chơi cái gì nào?" Phong Dương ôn tồn lên tiếng hỏi Phong Minh.

Ba nhỏ không chơi cùng bé thì đổi lại có ba lớn chơi cùng cũng như nhau mà thôi, Phong Minh liền dùng hai bàn tay nhỏ xíu ôm chặt lấy khuôn mặt của ba lớn, rồi ghé sát mỏ nhỏ lại thơm chụt một cái rõ to lên má anh.

"Chơi xe lửa ạ." Dạo gần đây bé được mọi người bóc mở cho một vài món đồ chơi quà tặng mà trước đó người ta gửi đến, ở bên trong đống đồ chơi đó có một mô hình xe lửa, hiện tại Phong Minh đang dành một sự hứng thú và say mê vô cùng lớn đối với chiếc xe lửa này, cứ hễ có thời gian rảnh rỗi một cái là bé lại túm bằng được người lớn trong nhà, bắt mọi người phải ngồi xuống chơi cùng bé cho bằng được.

Phong Dương cúi đầu hôn nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của nhóc con một cái, nhóc con liền lập tức ngoác miệng cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng muốt vô cùng đáng yêu.

Phong Dương bế con đi về phía khu vực ghế sofa, cùng bé chơi mô hình xe lửa, còn lại những chuyện khác trong nhà, dĩ nhiên là giao lại cho Tưởng Thầm tự mình đứng ra giải quyết xử lý rồi.

***

Chuyện mang thai lần này, dứt khoát là phải chủ động thông báo cho mợ và mọi người biết rồi, không cần phải che giấu như lần trước. Bản thân mợ và mọi người vốn dĩ trong lòng cũng đều luôn mong mỏi và hy vọng Tưởng Thầm và Phong Dương có thể nỗ lực sinh thêm một đứa nữa, có hai đứa trẻ con ở trong nhà thì bầu không khí gia đình dĩ nhiên sẽ càng thêm phần náo nhiệt, vui vẻ hơn biết bao nhiêu, chưa kể đến việc nếu như sinh thêm được một đứa nữa, thì đứa trẻ đó hoàn toàn có thể lấy họ Tưởng theo Tưởng Thầm.

Tưởng Thầm và Phong Dương khi bàn bạc về chuyện này thì cảm thấy hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì, thế nhưng bây giờ đột nhiên bảo cậu phải tự mình đứng ra nói chuyện này cho mợ và mọi người nghe, dẫu sao trước đó lúc có Phong Minh, mọi lời nói đều là do một mình Phong Dương đứng ra mở lời trước. Cậu đã tự mình chuẩn bị sẵn một vài câu nói ở trong đầu từ sớm rồi, thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này lại bỗng dưng không biết nên lựa lời thế nào để mở đầu câu chuyện là thích hợp nhất.

Tưởng Thầm theo bản năng đưa tay lên xoa bụng, làm mọi người còn hiểu nhầm là cậu bị đau bao tử.

Mợ lập tức sốt sắng lên tiếng hỏi han xem có phải cậu bị đau bụng hay không.

Tưởng Thầm ngẩn người một lát, sau đó nhanh chóng lắc đầu.

"Không phải đâu mợ, bụng con không có việc gì đâu ạ." Miệng thì phân trần như vậy nhưng tay cậu thì vẫn áp lên bụng.

Mợ nhìn thấy vậy thì trong lòng có chút không tin, bà chủ động kéo tay Tưởng Thầm, dắt cậu ngồi xuống sofa rồi kêu Cậu mau đi rót cho Tưởng Thầm một ly nước ấm.

"Bảo không sao mà tay cứ ôm bụng thế con?" Mợ nhíu chặt lông mày, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

"Mợ ơi..." Tưởng Thầm gọi nhỏ một câu.

Giọng nói của cậu mang theo một chút run run, vành mắt cũng bỗng chốc đỏ ửng lên. Mợ giật mình thon thót, cứ nghĩ là đã xảy ra sự cố gì vô cùng nghiêm trọng rồi.

Mợ quay đầu lại nhìn về phía Phong Dương và bảo bối lúc này đang ngồi chơi đùa vui vẻ với nhau ở đằng kia, bà liền chạy lại gần, thẳng tay tét một cái rõ đau lên vai Phong Dương.

"Cái thằng này rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì thế hả? Thầm Thầm nhà mình đang ngồi bên kia buồn bã, tủi thân sắp khóc đến nơi rồi mà cái mắt của con không nhìn thấy hay sao?"

"Mợ ơi mợ hiểu lầm anh ấy rồi, thực ra là..." Tưởng Thầm hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, sau đó mới chậm rãi nói tiếp, "Con… có thai rồi, lúc nãy ở nhà con đã tự lấy que thử thai ra kiểm tra trước, hai vạch rồi ạ."

Mợ vốn dĩ đang định tiếp tục mắng thằng cháu thêm vài câu lại bị thông báo của Tưởng Thầm làm há hốc miệng. Ngay cả Cậu đang vào bếp rót nước ấm ở đằng kia, ngay tại khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó cũng đột ngột khựng hẳn bước chân lại vài giây.

Sau một khoảng thời gian tĩnh lặng ngắn ngủi bao trùm khắp căn phòng, mợ liền một phát lao tới chộp lấy bàn tay của Tưởng Thầm, nắm thật chặt.

Trong lòng bà lúc này đang cảm thấy vô cùng kích động. Do tình trạng sức khỏe, Cậu mợ kết hôn bao năm vẫn không thể sinh con, vì vậy suốt bấy lâu nay bà vẫn luôn coi Phong Dương như con trai ruột mình đẻ ra. Và hiển nhiên, Tưởng Thầm trong lòng bà chính là đứa con dâu cưng nhất, con cái của hai đứa nó dĩ nhiên cũng là đứa cháu nội, cháu ngoại yêu quý nhất của ông bà.

Mợ hoàn toàn không tài nào ngờ tới được ý nguyện và mong mỏi trước đó của bản thân lại có thể thần kỳ mà biến thành sự thật nhanh chóng đến như vậy, tổ ấm nhỏ này của họ chẳng bao lâu nữa sẽ lại đón nhận thêm một sinh linh mới toanh chào đời rồi.

"Có thật không con?" Mợ vui mừng khôn xiết.

"Dạ vâng, ngày mai con định đến bệnh viện để làm kiểm tra chi tiết."

"Tốt, tốt, tốt, tốt rồi, ngày mai Cậu mợ sẽ cùng đưa con đi bệnh viện nhé." Mợ vỗ vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Tưởng Thầm, nhỏ nhẹ nói.

Nhóc con vốn dĩ đang ngồi chơi mô hình xe lửa cùng với ba lớn, tai nghe thấy tiếng nói chuyện rôm rả của ba nhỏ và bà mợ ở bên kia, mặc dù đầu óc non nớt vẫn chưa nghe hiểu được hết ý nghĩa câu chuyện là gì, thế nhưng sự chú ý của bé vẫn cứ thế mà bị hút trọn về phía bên đó mất rồi.

Mợ liếc thấy nhóc con đang tò mò ngó nghiêng nhìn về phía bên này, bà liền đưa tay lên vẫy vẫy nhẹ với Phong Minh.

Phong Minh thấy vậy lập tức lồm cồm bò dậy rồi ba chân bốn cẳng chạy nhanh về phía bà.

"Minh Minh ngoan, con sắp sửa có thêm em trai hoặc em gái rồi đó nha." Mợ vuốt ve khuôn mặt trắng trẻo, mềm mại của nhóc con.

"Em gái ạ!" Nhóc con đối với danh xưng em gái này dường đã thành chấp niệm ăn sâu bén rễ vào tận xương tủy rồi.

"Chưa chắc chắn đã là em gái đâu nhé, cũng có khả năng sẽ là một em trai thì sao nè?"

"Con không chịu đâu, con muốn có em gái cơ." Nhóc con liền gào cái mồm lên.

"Hiện tại chưa có cách nào để kiểm tra được chính xác đâu con, phải kiên nhẫn chờ đợi thêm một khoảng thời gian nữa thì mới biết được nhé." Mợ kiên nhẫn giải thích cho bé nghe.

Nhóc con dứt khoát không chịu nghe theo lời giải thích đó, bé chạy nhanh đến cạnh Tưởng Thầm, một lần nữa kiên định bày tỏ ý kiến rằng bản thân mình chỉ muốn có em gái mà thôi.

Tưởng Thầm bế bổng con trai lên để bé ngồi vững vàng trên đùi mình.

"Ba nhỏ hiện tại cũng hoàn toàn không biết rõ trong bụng rốt cuộc là em gái hay là em trai nữa, thế nhưng nếu như là một em trai thì bảo bối của ba cũng vẫn phải yêu thương em ấy thật nhiều có đúng không nào?" Tưởng Thầm nhỏ nhẹ bảo ban con trai lớn.

Phong Minh mím chặt môi, trong lòng bé thực chất không thích em trai một chút nào cả, dẫu cho chính bản thân bé cũng không biết rõ nguyên do vì sao lại như vậy, thế nhưng ba nhỏ đã đích thân lên tiếng bảo bé phải yêu thương em rồi, vậy thì bé đành phải miễn cưỡng chấp nhận vậy thôi.

"Dạ được ạ!" Trên khuôn mặt trắng trẻo, phúng phính của nhóc con lúc này viết đầy hai chữ miễn cưỡng.

***

Ngày hôm sau, Phong Dương hoãn lại nửa ngày lịch trình công việc của mình, buổi sáng hôm đó, anh tự mình lái xe hộ tống Tưởng Thầm đi bệnh viện kiểm tra, mợ và mọi người không đi theo nữa mà ở nhà trông Phong Minh.

Bệnh viện mà họ đến chính là bệnh viện năm xưa Tưởng Thầm từng hạ sinh Phong Minh. Tưởng Thầm tiến hành làm thủ tục xét nghiệm máu trước, không lâu sau đó kết quả xét nghiệm được nhân viên y tế trả về, các chỉ số hiển thị rõ ràng chứng thực cậu đã mang thai rồi.

Thời gian mang thai tính đến thời điểm hiện tại mới chỉ vỏn vẹn được khoảng chừng hơn một tháng, vào giai đoạn này nếu tiến hành làm siêu âm màu thì cũng chưa quan sát được gì nên bác sĩ chưa làm siêu âm ngay.

Một điều khiến cho mọi người cảm thấy ngoài dự kiến chính là vùng bụng của Tưởng Thầm, vào khoảng thời gian ban đầu nhìn qua trông hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu gì quá rõ ràng, thế nhưng không biết bắt đầu từ ngày nào, cái bụng của cậu lại cứ thế mà to dần lên một cách vô cùng nhanh chóng, dấu hiệu lộ bụng hiển hiện ra rõ ràng hơn hẳn bình thường.

Vợ yêu mang thai vất vả, với tư cách là một người chồng mẫu mực, Phong Dương lập tức nhanh chóng xử lý toàn bộ công việc còn trong tay, đối với rất nhiều những lời mời hay lịch trình công việc tiếp sau đó, anh hầu như đều dứt khoát từ chối. Trong số đó thậm chí có cả một bộ phim điện ảnh cấp S mà bản thân anh sau khi tự mình đọc qua kịch bản xong đã nhen nhóm lên một thứ trực giác vô cùng mạnh mẽ rằng nếu như mình gật đầu tiếp nhận, biết đâu chừng lại có thể rinh về thêm một chiếc cúp ảnh đế danh giá nữa cho sự nghiệp.

Chỉ là đối với danh hiệu ảnh đế cao quý kia, bản thân anh dẫu sao cũng đã từng có vinh dự được sở hữu nhiều lần rồi, những thứ hào nhoáng hư vinh ở bên ngoài xã hội đó không thể nào quan trọng bằng mái ấm gia đình nhỏ của anh được.

Ở giới giải trí xô bồ, bóng dáng của Phong Dương cứ thế mà chầm chậm chủ động lùi về phía sau một bước. Trên các trang mạng xã hội lớn nhỏ hầu như rất hiếm khi có thể tìm kiếm hay nhìn thấy được những thông tin hay hình ảnh hoạt động mới của anh và Tưởng Thầm, fan của các nhà lúc này cũng chỉ có thể ngậm ngùi tìm xem lại những đoạn video clip hay bộ phim cũ trước đây của hai người để vơi đi nỗi nhớ nhung thần tượng mà thôi.

***

Hoàn toàn khác so với hồi Tưởng Thầm mang thai Phong Minh, lần mang thai này, hầu như trong mọi khoảng thời gian Phong Dương đều luôn túc trực ở ngay bên cạnh để bầu bạn cùng cậu. Những công việc liên quan đến giới giải trí đều được Phong Dương chủ động nới lỏng và hoãn lại, thế nhưng ở một số phương diện khác, ví dụ như mảng đầu tư tài chính chẳng hạn, anh vẫn tiếp tục duy trì và làm việc đều đặn.

Suốt ngày cứ quanh quẩn ở nhà mãi cũng chán nên Tưởng Thầm thường xuyên đến phòng làm việc của Phong Dương chơi, mỗi lần đi cậu đều không quên dắt theo nhóc con Phong Minh đi cùng. Nhóc con hiện tại đã nói được nhiều hơn, những từ như chị gái, chú, dì này nọ, mỗi lần đều gọi đến ngọt ngào êm tai.

Bé cứ hễ đặt chân đến phòng làm việc một cái là liền ngay lập tức biến thành một tiểu ngọt ngào khuấy động bầu không khí, là cây hài nhỏ của toàn bộ nhân viên ở văn phòng.

Có một đám người đông đúc ở bên ngoài nhiệt tình đứng ra phụ giúp trông nom và chơi đùa cùng con như vậy, Tưởng Thầm dĩ nhiên là có thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên trong phòng làm việc riêng của Phong Dương.

Phong Dương bắt đầu dạy cho Tưởng Thầm cách thức để đầu tư tài chính như thế nào, làm thế nào để có thể nhạy bén sàng lọc và lựa chọn những đối tượng đầu tư tiềm năng và phù hợp nhất. Đối với số tiền mười tỷ tệ mà anh đã từng trao cho cậu trước đây, Phong Dương nhất quyết không đồng ý cho Tưởng Thầm rút số tiền đó ra sử dụng vào lúc này, thay vào đó anh lại chủ động đưa thêm cho cậu một thẻ ngân hàng khác, ở bên trong đó có sẵn khoảng chừng mấy chục triệu tệ, anh bảo Tưởng Thầm trước mắt hãy cứ dùng số tiền này để tập tành làm quen trước đã. Chờ đến khi sau này tay nghề đã thành thục hơn rồi thì lúc đó mới động vào số tiền lớn kia sau.

Tưởng Thầm trước đây dẫu sao cũng chưa từng có bất kỳ kinh nghiệm nào liên quan đến mảng đầu tư tài chính, lượng tiền mặt hiện tại đang nằm trong tay cậu quả thực là vô cùng nhiều, thế nhưng số tiền ấy đều do một tay Phong Dương cùng ông nội và mọi người trao cho cậu, bản thân cậu hoàn toàn không muốn cứ thế mà tùy tùy tiện tiện đem nó ra tiêu xài hoang phí một cách vô nghĩa, vì vậy cậu vô cùng dụng tâm và nghiêm túc ngồi học hỏi kinh nghiệm từ Phong Dương, hoàn toàn chưa có ý định sẽ bắt tay vào làm một dự án nào ngay lập tức.

Những buổi học tập nghiêm túc như vậy bất ngờ còn khiến cảm giác thời gian trôi qua thật nhanh.

***

Lần mang thai này hoàn toàn không hề xuất hiện bất kỳ phản ứng ốm nghén nào, cơ thể cũng không có cảm giác khó chịu, duy chỉ có duy nhất một điều thay đổi rõ rệt chính là ở phương diện ăn uống sinh hoạt hàng ngày, khẩu vị ăn uống của Tưởng Thầm bỗng nhiên trở nên vô cùng tốt, có những bữa cậu thậm chí có thể dễ dàng ăn hết sạch hai bát cơm lớn.

Vùng bụng dưới của cậu cũng nhanh chóng nhô cao hẳn lên, nhìn qua trông kích thước lớn hơn so với khoảng thời gian năm xưa khi mang thai Phong Minh rất nhiều.

Cho đến khi mang thai khoảng chừng ba tháng, Tưởng Thầm lại đến bệnh viện kiểm tra thêm một lần nữa. Lúc này thì đã có thể làm siêu âm được rồi.

Và kết quả hiển thị trên màn hình thực sự là nằm ngoài mọi sự dự liệu và tưởng tượng của cả hai người bọn họ.

Đứa con mà Tưởng Thầm đang mang trong bụng lần này hoàn toàn không phải là một em bé đơn lẻ, mà là một cặp song sinh.

Sau khi biết được tin trong bụng là một cặp song sinh, đặc biệt là khi tận mắt chứng kiến hình ảnh hai đứa trẻ nhỏ xíu đang nằm cuộn tròn trên màn hình máy siêu âm, nơi sâu thẳm trong cõi lòng Tưởng Thầm chỉ cảm thấy dâng trào sự xúc động đến mức khiến cậu muốn trào nước mắt.

Bản thân cậu trước đó vốn dĩ đã tự mình nghĩ sẵn ra hai cái tên để dành tặng cho bảo bối rồi, lần lượt là Tưởng Tinh (Sao) và Tưởng Nguyệt (Trăng), cái tên nào cậu cũng cảm thấy vô cùng hay, chính vì vậy suốt một khoảng thời gian dài cậu cứ luôn phân vân đắn đo mãi không đưa ra được quyết định cuối cùng xem nên lựa chọn cái nào.

Bây giờ thì tốt quá rồi, không cần phải tiếc nuối mà bỏ đi bất kỳ một cái tên nào nữa.

Về vấn đề đứa con sinh ra sẽ được lấy họ theo Tưởng Thầm, chuyện này ngay từ ban đầu Phong Dương đã từng chủ động ngồi xuống để bàn bạc và thảo luận kỹ lưỡng với Tưởng Thầm rồi, bản thân Phong Dương hoàn toàn không có bất kỳ ý kiến hay sự phản đối nào về chuyện này cả.

Còn về vấn đề giới tính của hai đứa trẻ, cả hai người họ đều lựa chọn không cố tình gặng hỏi bác sĩ làm gì, cứ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi hai bảo bối chính thức chào đời thì tự khắc biết thôi.

Còn đối với vấn đề chuẩn bị quần áo tã lót cho trẻ sơ sinh, ít nhất là vào khoảng thời gian trước khi đứa trẻ tròn một tuổi, quần áo giữa bé trai và bé gái về cơ bản cũng không có quá nhiều sự khác biệt.

Mợ và mọi người ở nhà sau đó không lâu cũng nhận được tin vui này — tất cả mọi người trong nhà đều đồng lòng nhất trí cho rằng đây là một cặp song sinh cùng giới tính, còn về phần trường hợp song sinh một trai một gái (long phụng trình tường) này nọ, thứ kỳ tích hiếm có đó thực sự là quá mức hiếm gặp trên đời rồi, chính vì vậy mọi người đã trực tiếp bỏ qua khả năng đó luôn.

Vốn dĩ ban đầu mọi người chỉ mới lên kế hoạch chuẩn bị quần áo đồ dùng cho một em bé mà thôi, hiện tại thì dĩ nhiên là phải chuẩn bị gấp đôi số lượng lên rồi. Chỉ tính riêng việc sắm sửa quần áo cho hai bảo bối nhỏ thôi, mợ và mọi người ba ngày hai bữa lại rủ nhau xách túi ra đường, đi lượn lờ khắp các trung tâm thương mại lớn nhỏ trong thành phố, cứ hễ nhìn thấy món đồ nào cảm thấy ưng ý và phù hợp một cái là liền ngay lập tức vung tiền mua hết sạch mang về nhà.

Căn phòng dành cho trẻ sơ sinh cũng được lên kế hoạch dọn dẹp và trang trí riêng ra thêm một phòng nữa, những món đồ bày biện ở bên trong cũng phải sắp xếp lại cho thật gọn gàng ngăn nắp.

***

Thấm thoắt một cái, thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua, nhìn đi nhìn lại thì bầu không khí tết nguyên đán cổ truyền lại sắp sửa cận kề đến nơi rồi.

Tết năm nay, cả gia đình chủ động không mời thêm bất kỳ người thân hay bạn bè nào đến cả, chỉ cùng trải qua một cái tết yên bình và ấm cúng bên nhau mà thôi. Nói là yên bình thế thôi chứ thực chất là cũng hoàn toàn không hề yên tĩnh một chút nào, bởi vì ở bên trong nhà vẫn luôn liên tục vang lên những tiếng la hét, nô đùa vô cùng náo nhiệt của nhóc con Phong Minh.

Ông nội cũng là vào khoảng thời gian gần tết mới chính thức được mọi người thông báo cho biết chuyện Tưởng Thầm đã mang thai lần hai, lại còn là một cặp song sinh nữa chứ. Ngay vào buổi tối đầu tiên khi Tưởng Thầm cùng gia đình nhỏ quay trở về nhà cũ để thăm ông, ông cụ đã chủ động kéo Tưởng Thầm đi ra một góc khuất, rồi lại có ý định muốn nhét vào tay cậu thêm một chiếc thẻ ngân hàng nữa.

Lần này thì Tưởng Thầm dứt khoát từ chối, nhất quyết không chịu nhận nữa, ngay trước khi ông nội chuẩn bị có những hành động tiếp theo, cậu liền phân trần rằng chiếc thẻ ngân hàng trị giá mười tỷ tệ mà ông trao cho cậu lần trước, cho đến tận hiện tại cậu thậm chí còn chưa từng động vào một đồng nào trong đó.

Thế nhưng Tưởng Thầm làm sao có thể là đối thủ với tính khí bướng bỉnh của người già cơ chứ. Cụ vừa nghe thấy lời từ chối liền ngay lập tức sụ mặt, dài giọng hờn dỗi bảo Tưởng Thầm làm như vậy có phải là đang có ý định không muốn cho chắt đích tôn của ông nhận người cụ nội này nữa hay không?

Cái tội danh bất hiếu lớn như thế này thì có cho thêm mười lá gan nữa Tưởng Thầm cũng không dám gánh, cậu đành phải ngậm ngùi ngoan ngoãn nhận chiếc thẻ ngân hàng, cho vào túi áo.

***

Sau khi trải qua mấy ngày tết đầu năm, vào khoảng mùng mấy tháng giêng, Phong Dương tự mình lái xe chở theo Tưởng Thầm cùng với Phong Minh cùng nhau quay về quê nhà của cha ruột Tưởng Thầm một chuyến.

Ba Tưởng trước đó đã từng chủ động gọi điện thoại cho Tưởng Thầm, bày tỏ hy vọng Tưởng Thầm có thể thu xếp thời gian để quay trở về một chuyến, mọi người cùng nhau ngồi xuống ăn một bữa cơm gia đình, đồng thời bảo cậu nhớ phải đưa cả Phong Dương đi cùng.

Mặc dù ba Tưởng không mở lời rõ ràng, thế nhưng hành động này của ông đại khái cũng có thể coi là đã thỏa hiệp và chấp nhận sự thật Tưởng Thầm và Phong Dương ở bên nhau rồi.

Bản thân ông dạo gần đây cũng thường xuyên lướt mạng xã hội và nhìn thấy được một số bài báo tin tức liên quan đến hai người bọn họ, những hình ảnh và đoạn video hiển thị trên mạng cho thấy nụ cười trên khuôn mặt Tưởng Thầm vô cùng rạng rỡ, tươi tắn, tinh thần của cậu nhìn qua trông cũng vô cùng phấn chấn và tràn đầy sức sống. Hiển nhiên là sau khi lựa chọn ở bên cạnh Phong Dương, cuộc sống hôn nhân của hai đứa tụi nó thực sự là đang vô cùng hạnh phúc và viên mãn.

Ba Tưởng vốn đã biết đến sự tồn tại của Phong Minh từ trước rồi, thế nhưng ban đầu trong lòng ông cứ đinh ninh rằng đứa trẻ đó là con riêng của Phong Dương, hoàn toàn không có bất kỳ mối quan hệ máu mủ nào liên quan đến Tưởng Thầm. Thế nhưng cho đến tận ngày hôm nay, khi hai bên chính thức gặp mặt nhau bằng xương bằng thịt, tận mắt nhìn thấy đôi mắt to tròn của Phong Minh giống y đúc mắt của Tưởng Thầm, nơi sâu thẳm trong cõi lòng của người cha bỗng chốc đột ngột trỗi dậy một bí mật vốn dĩ đã được ông chôn giấu suốt bao nhiêu năm qua.

Lại quay sang chăm chú nhìn thân hình của Tưởng Thầm, mặc dù lúc này con trai đang khoác một chiếc áo phao lông vũ to sụ, thế nhưng người làm cha dẫu sao cũng là người đã làm cha, vì vậy khả năng quan sát của ông hiển nhiên là sẽ có phần tinh tường hơn — trải qua cái lần gặp mặt chính thức với Tưởng Thầm vào lần trước đó, sau này tư tưởng và suy nghĩ của ba Tưởng đã có những bước chuyển biến và thay đổi vô cùng lớn. Ông nhạy bén phát hiện ra vùng bụng của Tưởng Thầm dường như có gì đó không giống so với những người đàn ông bình thường khác, cơ thể của Tưởng Thầm từ trước đến nay vốn dĩ luôn mảnh khảnh, thế nhưng lúc này cái bụng của cậu lại vô cớ nhô cao hẳn lên một cục rõ to, làm căng phồng cả lớp áo khoác bên ngoài lên.

Ba Tưởng vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi cho đến tận sau khi bữa cơm tất niên kết thúc xong xuôi, nhân lúc tìm được một khoảng thời gian trống không có ai ở xung quanh, ông mới chủ động tiến lại gần để hỏi xem có phải là tình trạng sức khỏe của Tưởng Thầm đang gặp phải vấn đề gì hay không, sao bụng nhìn lại có vẻ to bất thường như vậy.

Tưởng Thầm không muốn nói lời dối trá để lừa gạt cha mình, cậu liền dứt khoát thành thật nói cho cha biết bản thân hiện tại đang mang thai rồi.

Ba Tưởng nghe xong câu đó liền kinh ngạc đến mức thất thanh kêu to, ông hoảng hốt hỏi dồn dập: "Cái gì cơ? Con mang..."

"Làm sao có thể như vậy được chứ, con rõ ràng là đàn ông cơ mà..."

Dường như đột ngột sực nhớ ra một điều gì đó, ông liền im bặt, không dám thốt ra thêm bất kỳ một lời nào nữa.

"Đứa trẻ này là cốt nhục của con và Phong Dương." Nụ cười rạng rỡ trên môi Tưởng Thầm, "Lần này con mang thai là một cặp song sinh cơ, tên gọi của hai đứa trẻ con cũng đã tự mình nghĩ sẵn xong xuôi hết cả rồi, lần lượt là Tưởng Tinh và Tưởng Nguyệt."

"Tưởng Thầm, ba thực sự cảm thấy vô cùng có lỗi với con." Ba Tưởng bỗng chốc nhớ lại khoảng thời gian năm xưa, chính vì sự dị dạng bẩm sinh cùng cấu tạo cơ thể dị biệt đầy khác thường trên người Tưởng Thầm đã vô tình trở thành ngòi nổ khiến cho ông và vợ cũ thường xuyên xảy ra những trận cãi vã, xung đột nảy lửa, để rồi cuối cùng dẫn đến kết cục ly hôn.

"Những chuyện gì đã ở trong quá khứ thì cứ để cho nó ngủ yên đi ba, hiện tại ba cũng đã tự tìm kiếm và xây dựng được một mái ấm gia đình mới cho riêng mình rồi, con cũng thế. Cuộc sống hiện tại của con thực sự vô cùng hạnh phúc, so với khoảng thời gian trước đây khi phải lủi thủi sống một mình thì tốt hơn biết bao nhiêu lần rồi." Đâu chỉ đơn thuần là tốt hơn biết bao nhiêu lần cơ chứ, cuộc sống hiện tại của cậu hoàn toàn có thể coi là đang được người đàn ông của đời mình nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cung phụng và chiều chuộng hết mực.

"Đây là một chút tiền tiết kiệm bao năm qua ba tự mình tích cóp được, con cứ việc cầm lấy đi... xem như là chút tấm lòng của ba để mua đồ dùng cho mấy đứa nhỏ." Ba Tưởng rút từ túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa về phía cậu.

Tưởng Thầm trong lòng không khỏi khẽ giật mình, thế nhưng sau một hồi đắn đo, cậu rốt cuộc vẫn chủ động nhận lấy chiếc thẻ đó từ tay cha.

Hai người bọn họ cũng không lưu lại bên phía nhà ba Tưởng quá lâu làm gì, sau khi ra ngoài thuê phòng khách sạn nghỉ ngơi tạm một đêm xong, sang đến ngày hôm sau, ba người liền thu dọn đồ đạc lên xe, nhanh chóng lên đường quay trở về thành phố.

Vào khoảnh khắc chia tay, Tưởng Thầm đã chủ động bảo Phong Minh chào ba Tưởng một tiếng "ông nội". Ba Tưởng nghe thấy tiếng gọi đó liền đờ đẫn, ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ một hồi lâu, ông cứ đứng im nhìn theo bóng dáng chiếc xe ô tô của nhóm Tưởng Thầm cho đến khi khuất dạng, lúc này mới muộn màng hướng về phía khoảng không gian trống trải, không một bóng người ở trước mặt mà khẽ cất tiếng "Ơi" nghẹn ngào.

……

Chương 109 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét