Chương 106: Hoa hồng
Ánh nến lung linh, sắc lửa
đỏ rực mang lại cho đêm nay một bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với thường
ngày, tăng thêm muôn phần mờ ám.
Những thứ được khách sạn
chuẩn bị trước từ sớm này khiến cho Tưởng Thầm vừa kinh ngạc lại vừa hạnh phúc.
Nói một cách nghiêm túc thì đây có thể coi là lần đầu tiên cậu và Phong Dương cùng nhau thưởng thức một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến lung linh như thế này.
Có lẽ là bởi vì khi hai
người chân chính ở bên nhau thì đã có con rồi, cho nên giữa hai người họ so với
những cặp đôi khác có chút không giống nhau, họ chưa từng trải qua giai đoạn
theo đuổi lãng mạn này.
Coi như là vì có con nên mới
đến với nhau đi, tế bào lãng mạn trên người Tưởng Thầm vốn không nhiều. Trong mối
quan hệ với Phong Dương, bất kể nhìn từ góc độ nào, cậu cũng đều ở vào thế yếu
hơn một chút, từ năng lực, tài sản cho đến địa vị xã hội.
Bởi vì đối phương là người
mà cậu yêu thương sâu sắc, cho nên Tưởng Thầm cũng bằng lòng ở trong mối quan hệ
này chịu lùi lại một bước tương đối.
Sự lùi bước này của cậu
không phải là không có bất kỳ sự đền đáp nào.
Thứ mà cậu nhận được chính
là một người bạn đời mà cậu có thể hoàn toàn tin tưởng trao trọn con tim.
Trên bàn ăn lúc này cũng
có đặt những đóa hoa hồng đỏ rực rỡ. Tất cả, tất cả mọi thứ xung quanh dường
như đều hóa thành một dòng suối ấm áp, chầm chậm chảy xuôi vào sâu trong tận
cõi lòng của Tưởng Thầm.
Kiếp này có thể gặp gỡ và
có được một người yêu xuất sắc đến nhường này, cậu cũng không biết những kiếp
trước của mình đã phải nỗ lực tu hành bao nhiêu năm mới đổi lại được hạnh phúc
của ngày hôm nay.
Một chai rượu vang đỏ, hai
người anh một ly em một ly, chẳng mấy chốc đã cùng nhau uống cạn sạch.
Về phần sau đó sẽ làm chuyện
gì, hai người hoàn toàn không cần phải dùng đến quá nhiều lời nói để biểu đạt nữa.
Chỉ cần đối phương khẽ ngẩng đầu lên, trao cho nhau một ánh mắt, thì người còn
lại đã lập tức thấu hiểu được điều mà người yêu mình đang muốn bày tỏ là gì rồi.
***
Sau khi dùng xong bữa tối,
hai người đứng bên cạnh cửa sổ sát đất ôm hôn nhau. Phía bên ngoài cửa sổ kính,
toàn bộ thành phố sầm uất từ sớm đã lên đèn, tỏa ra những ánh sáng lung linh, rực
rỡ sắc màu.
Những ánh đèn ngũ sắc lấp
lánh sáng rực kia giống như đang âm thầm gửi gắm những lời chúc phúc thành kính
và tốt đẹp nhất đến cho tình yêu của hai người họ vậy.
Một nụ hôn thật dài kết
thúc, Tưởng Thầm khẽ hé môi thở dốc. Ngón tay Phong Dương nhẹ nhàng mơn trớn,
xoa bóp lên vùng gáy mềm mại của Tưởng Thầm. Lực tay vô cùng dịu dàng, khiến
cho Tưởng Thầm chỉ cảm thấy êm ái dễ chịu. Cậu khẽ nâng mi, trong đôi mắt lúc
này đã ngập tràn làn nước thu lấp lánh, sóng sánh tình tứ. Cho dù bản thân cậu
hoàn toàn không hề có ý định cố tình quyến rũ Phong Dương, thế nhưng khi ánh mắt
cậu khẽ đưa đẩy, lướt qua như vậy, lại vô tình toát lên một vẻ mị hoặc đến lạ
lùng.
Phong Dương lại một lần nữa
cúi đầu xuống, nương theo đó mà ngậm lấy bờ môi ngọt ngào của người yêu.
Trong khoang miệng của cả
hai người lúc này vẫn còn vương vấn lại hương vị của ly rượu vang đỏ vừa uống
ban nãy. Rượu không say người, mà là người tự say lòng.
Hai người cùng nhau vào
phòng tắm. Lúc Tưởng Thầm định tự cởi quần áo thì bị bàn tay của Phong Dương
ngăn lại.
Phong Dương nhỏ giọng nói
một câu: "Để anh làm cho," sau đó anh bắt đầu giống như đang cẩn thận
bóc mở món quà trân quý và đắt giá nhất trên đời vậy, chầm chậm cởi bỏ từng lớp
quần áo trên người cậu ra cho đến khi không còn gì nữa.
Họ cùng nhau ngồi vào bên
trong chiếc bồn tắm lớn, Phong Dương ôm trọn thân hình của Tưởng Thầm vào lòng,
cẩn thận, tỉ mỉ làm sạch "bữa ăn khuya" của mình.
Sau khi tắm rửa xong xuôi,
Phong Dương lấy một chiếc khăn tắm lớn lau khô cho cả hai.
Bất thình lình, Tưởng Thầm
khẽ thốt lên một tiếng kinh hô nho nhỏ, hai bàn chân cậu đột nhiên rời khỏi mặt
đất, toàn bộ thân mình được Phong Dương dùng lực bế bổng lên.
Theo phản xạ có điều kiện,
hai cánh tay của Tưởng Thầm nhanh chóng ôm chặt lấy cổ anh, bản năng định giãy
giụa một chút. Thế nhưng Phong Dương lại đột ngột xốc nhẹ lên một cái, khiến
cho Tưởng Thầm không khỏi khiếp sợ mà trừng to mắt nhìn.
Cái người này không phải
là đang nhầm tưởng cậu thành Phong Minh đấy chứ, sao tự nhiên lại đột ngột bế bổng
cậu lên như thế này. Thế nhưng Tưởng Thầm rốt cuộc cũng không tiếp tục giãy giụa
thêm nữa mà ngoan ngoãn để mặc cho Phong Dương bế kiểu công chúa như vậy mà sải
bước đi về phía phòng ngủ.
Hai cánh tay đang ôm chặt
lấy cổ anh, bởi vì khoảng cách giữa hai người lúc này đang dán chặt vào nhau vô
cùng khăng khít, cho nên Tưởng Thầm có thể cảm nhận được vô cùng rõ ràng những
thớ cơ bắp săn chắc cuồn cuộn đang căng cứng lên trên hai cánh tay mạnh mẽ của
anh.
Lúc này cả hai người đều vừa
mới tắm rửa xong xuôi, trên người ai nấy cũng đều không một mảnh vải che thân.
Trong tầm mắt của Tưởng Thầm lúc này hoàn toàn đều là khuôn ngực rộng lớn, vững
chãi của ông xã nhà mình. Được đối phương bế trong lòng như vậy, thứ cảm giác đồng
thời được đối phương vô cùng trân trọng và yêu thương hết mực kia khiến cho Tưởng
Thầm khẽ dùng lực thu hẹp hai cánh tay đang vòng qua cổ của Phong Dương lại chặt
hơn một chút.
Cửa phòng ngủ khép hờ,
Phong Dương dùng một chân khẽ đá nhẹ cánh cửa ra, bế chặt Tưởng Thầm sải bước
đi vào bên trong.
Tình hình bên trong phòng
ngủ lúc này cũng gần giống với không gian bên ngoài phòng khách, có hai cây nến
đỏ lớn đang cháy rực, bao phủ khắp toàn bộ căn phòng trong một khoảng không
gian diễm lệ và mờ ám.
Phong Dương rảo bước đi đến
bên cạnh mép giường, khom lưng xuống nhẹ nhàng đặt Tưởng Thầm lên giường, cúi đầu
đặt một nụ hôn dịu dàng lên bên má của Tưởng Thầm, rồi mới xoay người đứng dậy
đi ra đóng cửa phòng.
Ngay khi vừa mới được đặt
nằm xuống giường, Tưởng Thầm liền cảm thấy dưới thân mình dường như có thứ gì
đó đo đỏ, toàn bộ không gian bên trong phòng ngủ lúc này đều đang ngập tràn
hương thơm vô cùng quyến rũ, mê hoặc lòng người. Tưởng Thầm chống khuỷu tay nhổm
dậy, đảo mắt nhìn quanh một vòng, ngay lập tức đã phát hiện ra điều bất thường
bên trong phòng ngủ.
Trên chiếc giường lớn vốn
dĩ trống trải, lúc này đây lại rải đầy những cánh hoa hồng đỏ rực, mà bản thân
cậu thì đang nằm ngay chính giữa biển hoa hồng rực rỡ đó.
Không chỉ riêng giường mà
ngay cả trên trần nhà của căn phòng, từ bao giờ cũng đã thả bay lơ lửng rất nhiều
chiếc bong bóng bay màu đỏ.
Cảnh tượng này đột nhiên
mang lại cho Tưởng Thầm cảm giác giống như một căn phòng tân hôn dành cho cô
dâu chú rể vậy. Còn về phần cậu, thời điểm này trông cậu chẳng khác nào một tân
nương mới về nhà chồng, mà người đàn ông đẹp trai vừa mới đóng cửa phòng xong,
đang sải bước hiên ngang tiến lại gần phía cậu kia, đang chuẩn bị cùng cậu ở
trong căn phòng này, trên chiếc giường này, cùng nhau động phòng hoa chúc.
Phong Dương thấy Tưởng Thầm
đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, ánh nến lung linh phản chiếu nơi đáy mắt
của cậu, dường như khiến cho ngọn lửa tình nơi đáy mắt càng thêm phần bùng cháy
dữ dội và mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Người này hoàn toàn thuộc
về anh, từ thể xác cho đến linh hồn đều hoàn toàn thuộc về một mình anh. Sự thật
này khiến cho nội tâm của Phong Dương dâng trào một cảm giác vô cùng thỏa mãn
và hạnh phúc.
Phong Dương cúi người áp
sát xuống phía trên Tưởng Thầm, ánh mắt ngập tràn sự tham lam và si mê, chăm
chú nhìn ngắm khuôn mặt người yêu. Anh giống như đang nhẹ nhàng vuốt ve một món
bảo vật vô giá nhất trên thế gian, ngón tay chầm chậm mơn trớn trên khuôn mặt
Tưởng Thầm, từ mắt, mũi, bờ môi cho đến tai.
Tất cả chúng đều là của
anh, mỗi một tấc thịt, mỗi một phân trên cơ thể của Tưởng Thầm đều hoàn toàn
thuộc về một mình anh.
Một đêm nay, dẫu có nghĩ bằng
đầu ngón chân thì cũng biết được nhất định là một đêm xuân sắc vô biên, tràn ngập
tình ái rồi.
Cùng với người mình yêu
thương làm những chuyện vui vẻ, hạnh phúc nhất trên đời, quả thực chính là chuyện
tốt đẹp và tuyệt vời nhất trần gian.
***
Đến ngày hôm sau, những
tia nắng mai rực rỡ chiếu xuyên qua khung cửa sổ kính, rọi thẳng vào chiếc giường
lớn, đánh thức đôi phu phu đang ôm chặt lấy nhau ngủ say sưa.
Phong Dương là người tỉnh
trước, anh vươn tay lấy điện thoại di động đặt ở ngay cạnh đầu giường để xem giờ,
phát hiện ra vẫn còn tương đối sớm. Nhìn thấy lông mi Tưởng Thầm khẽ khàng run
rẩy, dường như sắp sửa mở mắt tỉnh dậy, Phong Dương liền khẽ cúi đầu xuống, đặt
một nụ hôn nhẹ nhàng lên mi mắt cậu.
"Vẫn còn sớm lắm em
yêu, ngủ thêm một lát nữa đi." Cánh tay của Phong Dương đang ôm chặt lấy
vòng eo của Tưởng Thầm khẽ rút ra ngoài, giúp cậu kéo lại chăn bông đang đắp
trên người hai người lên cao một chút.
Tưởng Thầm đang mơ màng hé
mắt, nghe thấy lời nói dịu dàng của Phong Dương bên tai liền lập tức nhắm chặt
mắt lại như cũ.
"Ừm." Tưởng Thầm
nương theo giọng mũi dày đặc mà khẽ ừm hửm lên một tiếng lười biếng.
Người yêu của anh dường
như luôn có một thứ mị lực thần kỳ nào đó, có thể khiến cho anh cảm thấy ngày
hôm sau lại càng thêm yêu cậu nhiều hơn ngày hôm trước. Bất kể là vào thời điểm
nào thì cậu cũng đều toát lên một vẻ vô cùng đáng yêu và quyến rũ đến như vậy.
Phong Dương không vội vàng ngồi dậy, thế nhưng anh cũng không tiếp tục nhắm mắt
ngủ tiếp nữa, mà cứ thế lặng lẽ, si tình chăm chú ngắm nhìn người yêu đang
ngoan ngoãn nằm gọn trong lồng ngực mình.
Khoảng chừng nửa tiếng đồng
hồ trôi qua, cánh cửa phòng ở phía bên ngoài đột nhiên vang lên những tiếng gõ
cửa "cộc cộc" dồn dập.
Phong Dương khẽ nhíu máy,
vừa cúi đầu xuống nhìn thì quả nhiên đúng như dự đoán, Tưởng Thầm đã bị tiếng
gõ cửa làm cho giật mình tỉnh giấc.
"Có phải là bảo bối
không anh?" Tưởng Thầm suy nghĩ một chút, hai người bọn họ lúc này dẫu sao
cũng chưa ngủ dậy, chắc chắn không thể là nhân viên phục vụ phòng đến để giao bữa
sáng được, khả năng cao nhất chỉ có thể là nhóc con tinh nghịch kia thôi.
Phong Dương cũng có cùng một
suy nghĩ giống vậy, ngoại trừ đứa con trai cưng của hai người ra thì chắc chắn
sẽ không còn một ai khác gõ cửa vào thời điểm này nữa rồi.
"Chắc là thằng bé rồi,
để anh ra ngoài mở cửa." Phong Dương bước xuống giường, nhanh chóng vớ lấy
một chiếc áo choàng tắm mặc vào người.
Sải bước đi ra ngoài phòng
khách mở cửa phòng ra, mợ và Phong Minh đang đứng đợi sẵn ở đó.
Nhóc con vừa nhìn thấy ba
lớn của mình ra mở cửa liền lập tức vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đang dắt của mợ,
ba chân bốn cẳng lao thẳng về phía trước, nhào tới trước mặt Phong Dương, hai
bàn tay nhỏ xíu ôm chặt lấy chân anh.
"Ba ơi, em gái!"
Nhóc con sau khi được Phong Dương bế bổng lên liền lập tức thốt ra hai từ này một
cách vô cùng dõng dạc.
Phong Dương có chút bất ngờ,
anh ngước nhìn về phía mợ.
"Thằng bé này vừa mới
ngủ dậy một cái là cái miệng nhỏ cứ liên tục lẩm bẩm, nằng nặc đòi em gái em
gái mãi thôi. Cậu mợ có dỗ dành thế nào đi nữa thằng bé cũng nhất quyết không
chịu nghe, thậm chí còn lôi bài khóc nhè ra để uy hiếp người già tụi ta nữa cơ
đấy." Mợ bắt đầu lên tiếng tố cáo những hành vi nghịch ngợm, ăn vạ của
nhóc con cho anh nghe.
"Em gái, con muốn, em
gái cơ." Nhóc con thực chất vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu và định nghĩa được
hết ý nghĩa thực sự của từ "em gái" là gì, thế nhưng có vẻ như bé lại
đặc biệt vô cùng yêu thích danh xưng này.
"Con và Tiểu Thầm,
hai đứa tụi con có phải là đang có dự định chuẩn bị sinh thêm một đứa nữa hay
không?" Mợ làm sao có thể không thấu hiểu được những chuyện này chứ, nhóc
con có thể liên tục đòi hỏi như vậy, chứng tỏ trước đó chắc chắn đã có người
nói chuyện này cho bé nghe rồi, mà người này dĩ nhiên nếu không phải là Tưởng
Thầm thì chắc chắn chính là Phong Dương rồi.
Chuyện này dẫu sao cũng
hoàn toàn không có bất kỳ điều gì cần phải che giấu hay giấu diếm cả, Phong
Dương liền gật đầu dứt khoát thừa nhận.
"Là ý của con, hay là
ý của Tiểu Thầm?" Dẫu sao thì việc mang thai sinh con cũng không phải là một
chuyện nhỏ gì, mợ liền chu đáo lên tiếng hỏi han thêm một câu.
Phong Dương bế nhóc con sải
bước đi về phía ghế sofa.
"Là ý định chung của
cả con và Tưởng Thầm ạ." Phong Dương nhỏ nhẹ trả lời.
Nhóc con ở trong lòng của
Phong Dương liên tục quẫy đạp, vặn vẹo cơ thể, dáng vẻ như đang rất muốn được tụt
xuống đất. Phong Dương thấy vậy liền cúi người đặt Phong Minh đứng vững trên
sàn nhà.
Nhóc con chân vừa mới chạm
đất một cái đã lập tức co giò chạy biến, chạy huỳnh huỵch thẳng về phía hướng
phòng ngủ.
Bên trong phòng ngủ, Tưởng
Thầm nghe thấy tiếng nói chuyện loáng thoáng ở phía bên ngoài phòng khách từ sớm
đã nhỏm dậy để mặc quần áo ngủ.
Chợt bất thình lình, từ
phía sau lưng có một cơ thể nhỏ bé, mềm mại lao rầm một cái va chặt vào người cậu.
Lực đạo lao tới của nhóc con dẫu sao cũng có chút mạnh, Tưởng Thầm cố sức giữ vững
trọng tâm cơ thể rồi mới từ từ quay đầu nhìn lại phía sau lưng.
"Em gái, ba ơi, con
muốn có em gái cơ." Nhóc con lấy hơi, một hơi nói liền mạch một chuỗi chữ
vô cùng trôi chảy.
Tưởng Thầm ngồi xổm xuống,
nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Phong Minh, cười yêu chiều nói: "Em gái sao
con? Ba nhỏ vẫn chưa mua được vé xe cho em gái nữa, không có vé xe thì em gái
yêu quý của bảo bối sẽ không tài nào đến đây chơi với con được đâu nhé."
Tưởng Thầm đành phải tạm
thời nghĩ ra một cái lý do nói dối vô cùng con nít này để nhóc con có thể đại
khái nghe hiểu được.
"Mua!" Khuôn mặt
nhỏ nhắn của Phong Minh đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc, bộ dạng này trông
chẳng khác nào một phiên bản thu nhỏ hoàn hảo của ba lớn hết.
……
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét