Chương 105: Nơi đất khách
Vốn dĩ chuyện đấm bóp đó
được nói từ lúc ở sân bay, đến khi về tới phòng khách sạn thì Tưởng Thầm cũng
suýt chút nữa là quên mất rồi.
Thế nhưng tuy cậu đã gần
như quên khuấy đi, thì trí nhớ của nhóc con lại tốt đến kinh ngạc.
Vừa mới bước chân vào phòng, nhóc con đã dùng bàn tay nhỏ xíu kéo tuột tay cậu, lôi kéo cậu đi thẳng về phía chiếc ghế sofa.
Căn phòng này được thiết kế
và trang hoàng mang đậm bản sắc văn hóa của địa phương, cách phối màu mang
phong cách châu Âu vô cùng đặc trưng, hoàn toàn khác biệt so với phong cách
trang trí của những khách sạn thông thường khác. Các loại đồ nội thất và tiện
nghi trong phòng đều tương đối đầy đủ, mang lại một cảm giác vô cùng ấm áp và
thân thuộc như đang ở nhà vậy.
Phòng của mợ và mọi người
nằm ngay ở ngay cách vách.
Cậu bị con trai kéo đến
bên cạnh chiếc ghế sofa, Phong Minh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cất giọng bảo
ba nhỏ hãy ngồi xuống.
Cậu có chút hiếu kỳ, không
biết nhóc con này đang định bày trò gì đây, sau đó liền nhìn thấy nhóc con khom
lưng xuống ngay trước mặt sofa để tự cởi giày của mình ra.
Sàn nhà được nhân viên
khách sạn lau dọn vô cùng sạch sẽ, bóng loáng đến mức không thể nhìn thấy một hạt
bụi nào. Phong Minh sau khi tự mình cởi giày xong liền quay người lại, cố sức
leo lên ghế sofa. Thế nhưng chiếc ghế sofa này hơi cao một chút, đôi chân ngắn
cũn cỡn của bé mãi mà không tài nào nhấc lên được.
Cậu thấy vậy liền mỉm cười
tiến tới, đưa tay giúp con trai một tay.
Phía bên kia, Phong Dương
sau khi nhận thẻ phòng từ tay nhân viên phục vụ, người đó liền lịch sự cúi đầu
rồi nhanh chóng lui ra ngoài, nhường lại không gian riêng tư cho gia đình. Anh
bắt lấy đống đồ đạc trong những chiếc vali lớn nhỏ ra ngoài sắp xếp.
Trong lúc thu dọn đồ đạc,
thỉnh thoảng anh lại trìu mến hướng tầm mắt nhìn về phía Tưởng Thầm và con trai
đang ở phía ghế sofa.
Nhóc con sau khi đã leo được
lên ghế sofa liền tự mình đứng thẳng người dậy, sau đó lẫm chẫm đi vòng ra phía
sau lưng ba nhỏ.
Cậu khẽ quay đầu lại nhìn
nhóc con ở phía sau lưng mình, đến lúc này thì cậu đã đại khái đoán ra được
nhóc con đang có ý định muốn làm gì rồi.
Phong Minh nắm chặt hai
bàn tay nhỏ xíu thành hai cái nắm đấm nhỏ, bắt đầu dùng lực nhẹ nhàng đấm bóp
lên bả vai cho cậu. Khuôn mặt nhóc con lúc này vô cùng nghiêm túc, dáng vẻ đặc
biệt chăm chú và nghiêm chỉnh vô cùng.
Đợi cho nhóc con đấm bóp
được một lúc, cậu liền cảm ơn con trai, sau đó vươn một cánh tay ra phía sau
lưng, vòng tay ôm chặt lấy nhóc con ở phía sau ngược trở lại vào lòng mình.
Nhóc con cũng lập tức hiểu
ý, nhanh chóng dùng hai tay ôm chặt lấy cổ của cậu.
"Bảo bối ôm chắc chưa
con?" Cảm nhận được lực từ hai cánh tay nhỏ xíu đang ôm lấy cổ mình, cậu vẫn
chu đáo cất tiếng hỏi thêm một câu.
"Chắc rồi ạ, ba nhỏ
ơi." Toàn bộ thân hình nhỏ bé của Phong Minh lúc này đều đang áp chặt, nằm
bò trên tấm lưng của cậu.
Cậu từ từ đứng thẳng người
dậy, cứ thế cõng nhóc con trên lưng đi về phía cửa sổ sát đất của căn phòng.
Tiến lại gần trước cửa sổ
kính, hai cha con cùng nhau hạ tầm mắt xuống, cùng nhau ngắm nhìn phong cảnh
tuyệt đẹp của nơi đất khách quê người xa lạ này.
Phần lớn các công trình kiến
trúc và tòa nhà trong thành phố này đều không quá cao, ít nhất là so với chiều
cao của khách sạn này thì vẫn còn tương đối hạn chế. Chính vì vậy, tầm nhìn từ
căn phòng này vô cùng rộng rãi và khoáng đạt, chỉ cần phóng tầm mắt nhìn ra xa
là gần như có thể thu trọn hình ảnh của nửa thành phố vào trong mắt.
"Phong Minh có thích
nơi này không?" Cậu hơi nghiêng đầu qua một chút, dịu dàng hỏi han báu vật
nhỏ đang được cõng trên lưng mình.
Phong Minh đôi mắt to tròn
không chớp lấy một cái, chăm chú quan sát những cảnh tượng mới lạ mà bản thân
bé chưa từng được nhìn thấy bao giờ.
"Thích ạ, ba nhỏ
thích..." Nhóc con ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào mái tóc mềm mại của cậu
mà cọ cọ, bởi vì ba nhỏ thích nên bé cũng sẽ thích theo.
Bởi vì các ba của bé đều
đang ở nơi này.
Cậu dường như có thể thấu
hiểu được ý nghĩa thực sự mà nhóc con muốn bày tỏ, cậu liền mỉm cười nói:
"Bảo bối thích, vậy thì ba nhỏ cũng sẽ rất thích."
Hai cha con đứng trước cửa
sổ kính ngắm cảnh một hồi lâu, sau đó cậu mới cõng Phong Minh quay trở lại ghế
sofa, đặt bé xuống rồi ân cần cúi đầu mang giày vào cho bé.
"Chúng ta mau qua phụ
ba lớn lấy hành lý ra ngoài sắp xếp thôi nào." Sau khi đi giày xong xuôi,
cậu khẽ nhéo nhéo cái cổ chân nhỏ nhắn đầy thịt của nhóc con.
"Dạ!" Nhóc con gật
đầu thật mạnh, sau đó tự mình tụt từ trên ghế sofa xuống đất.
Có thêm sự phụ giúp của cậu
và con trai, đống hành lý cồng kềnh chẳng mấy chốc đã được dọn dẹp và sắp xếp
xong xuôi một phần lớn. Số hành lý còn lại, anh bảo mọi người cứ tạm thời gác lại
đó, cả nhà cùng nhau ra ngoài ăn chút gì đó cho đầy bụng đã, đợi đến buổi tối
quay trở về phòng rồi lại tiếp tục thu dọn sau.
Vừa vặn lúc này mợ và mọi
người cũng sang gõ cửa phòng, cả nhóm không lưu lại trong phòng quá lâu mà
nhanh chóng rời đi, cùng nhau di chuyển xuống nhà hàng Tây nằm ở tầng trệt của
khách sạn.
Sau khi dùng xong bữa
trưa, thời gian vẫn còn tương đối sớm. Lúc ở trên máy bay mọi người đều đã được
đánh một giấc ngủ khá dài, mặc dù nếu tính theo múi giờ ở trong nước thì thời
điểm này đã là ban đêm rồi, thế nhưng hiện tại mọi người đều không có cảm giác
buồn ngủ cho lắm, chính vì vậy quyết định sẽ dắt theo nhóc con cùng nhau đi dạo
loanh quanh ở khu vực lân cận xung quanh khách sạn.
Cả nhà lựa chọn đi dạo
trên những con đường thưa thớt người qua lại. Phía khách sạn có chu đáo cung cấp
cho họ một tấm bản đồ du lịch, mọi người cứ thế nương theo chỉ dẫn trên bản đồ
mà thong thả tìm đường, cuối cùng cũng tìm được đến một công viên mở nằm ở gần
đó.
Cậu mợ vốn là người vô
cùng yêu thích chụp ảnh, chính vì vậy ngay khi vừa đặt chân đến địa điểm du lịch,
hai người đã lập tức tách đoàn để đi chụp ảnh phong cảnh xung quanh.
Còn về phần anh và cậu, sở
thích và gu du lịch của hai người tương đối giống nhau. Họ thà dành trọn vẹn
khoảng thời gian đó để cùng nhau chầm chậm thưởng thức và đắm mình vào những cảnh
sắc thiên nhiên tươi đẹp xung quanh, chứ không nhất thiết phải dùng những tấm ảnh
chụp để lưu giữ lại những cảnh đẹp đó bằng được.
Đối với cậu mà nói, sở dĩ
phong cảnh nơi đây trở nên tươi đẹp và lung linh đến như vậy, phần lớn lý do là
bởi vì bên cạnh cậu luôn có sự đồng hành và bầu bạn của người đàn ông cậu yêu
cùng báu vật nhỏ của mình. Nếu thiếu đi họ, những cảnh sắc này dẫu có đẹp đến mấy
thì cũng sẽ vơi bớt đi vài phần ấm áp, sưởi ấm lòng người rồi.
Đôi phu phu dắt tay đứa
con trai nhỏ của mình, thong thả tản bộ trên con đường mòn.
Ba người họ cùng nhau bước
đi, bất kỳ một ai trong số đó nếu tách riêng ra thì đều là những sự tồn tại sở
hữu nhan sắc thuộc hàng cực phẩm. Giờ đây khi cả ba cùng đứng chung một chỗ, sự
tác động mạnh mẽ về mặt thị giác mà họ mang lại cho người nhìn lại càng thêm phần
choáng ngợp và ấn tượng hơn gấp bội. Mợ trong lúc đi chụp ảnh xung quanh cũng
đã tinh ý bắt trọn được không ít những khoảnh khắc xuất thần của gia đình ba
người.
Anh và cậu, bất kể là nhìn
từ góc độ nào đi chăng nữa thì cũng đều toát lên một vẻ vô cùng xứng đôi vừa lứa,
trời sinh một cặp.
Mức độ cởi mở và tiếp nhận
đối với những cặp đôi đồng tính của quốc gia hải ngoại này cao hơn ở trong nước
rất nhiều. Người dân bản xứ ở đây khi nhìn thấy dáng vẻ của anh và cậu thì gần
như đã ngay lập tức nhận ra hai người là một cặp bạn đời của nhau.
Mà nhóc con đang đi ở
chính giữa hai người họ thì lại sở hữu một vẻ ngoài xinh xắn, đáng yêu tựa như
một thiên thần nhỏ vậy.
Có một chàng trai trẻ tuổi
với dáng người cao ráo, gầy gầy đang cầm trên tay chiếc máy ảnh cơ để chụp ảnh
phong cảnh xung quanh, ngay khi vừa nhìn thấy gia đình họ, cậu ta đã lập tức bị
thu hút mạnh mẽ bởi thứ tình yêu thuần khiết, rõ mồn một ẩn hiện giữa ba người.
Chàng trai liền tiến nhanh về phía trước, dựa vào đường nét khuôn mặt của cả
ba, cậu ta đại khái có thể nhận ra họ không phải là người bản xứ ở nơi này.
Chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi
trước tiên dùng vốn tiếng Trung bập bẹ, lơ lớ của mình để nói vài câu, bày tỏ
nguyện vọng muốn được chụp cho gia đình anh vài tấm ảnh lưu niệm.
Cậu không lập tức lên tiếng
trả lời ngay mà quay sang hướng tầm mắt nhìn về phía chồng.
Anh liền trực tiếp dùng tiếng
Anh lưu loát phản hồi lại lời đề nghị của chàng nhiếp ảnh gia, bảo rằng cậu hoàn
toàn có thể chụp ảnh, chỉ cần những bức ảnh đó không được đem đi sử dụng cho
các mục đích thương mại là được.
Chàng nhiếp ảnh gia nghe vậy
thì vô cùng vui mừng, liên tục nói lời cảm ơn.
Không cần phải cố tình tạo
dáng hay làm màu trước ống kính, chàng nhiếp ảnh gia chỉ cần anh và cậu cứ tiếp
tục duy trì những cử chỉ, hành động tự nhiên giống hệt như lúc tản bộ vừa rồi
là được.
Sau khi chụp xong vài kiểu
ảnh bắt trọn khoảnh khắc cả ba người đang cùng nhau bước đi, nhận thấy ở ngay
bên cạnh có đặt một chiếc ghế băng dài còn trống, chàng nhiếp ảnh gia liền bày tỏ mong muốn được chụp thêm vài kiểu ảnh
khi cả nhà đang cùng nhau ngồi trên ghế.
Cả ba người đều vô cùng
vui vẻ hợp tác phối hợp. Nhóc con đứng trước ống kính máy ảnh cũng hoàn toàn
không hề có một chút biểu hiện gì là rụt rè hay sợ sệt cả, thậm chí khi ống
kính máy ảnh hướng thẳng về phía mình, bé dường như biết rõ người ta đang chụp ảnh
mình nên cười vô cùng rạng rỡ, để lộ ra hai hàm răng sữa trắng muốt, sáng lấp
lánh.
Chàng nhiếp ảnh gia sau đó
đã chủ động xin phương thức liên lạc của anh, bảo rằng đợi sau này khi những bức
ảnh được chỉnh sửa xong xuôi, cậu ta sẽ gửi một vài tấm qua đường bưu điện cho
đôi phu phu cùng thiên thần nhỏ.
Chàng nhiếp ảnh gia trước
đó đều bận rộn tập trung vào việc chụp hình, sau khi hoàn thành xong toàn bộ buổi
chụp, cậu ta mới tiến lại gần trước mặt Phong Minh. Nhóc con này thực sự hoàn hảo
vô khuyết tựa như một thiên thần nhỏ bước ra từ trong tranh vẽ vậy, chàng nhiếp
ảnh gia nhẹ nhàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của bé, hướng về phía bé
để bày tỏ lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất từ tận đáy lòng mình.
Từ "Cảm ơn" được
cậu ta nói bằng chính tiếng Trung, nhóc con vừa vặn nghe hiểu được liền nở một
nụ cười vô cùng vui sướng.
Sau khi chàng nhiếp ảnh
gia chào tạm biệt và rời đi, ba người họ tiếp tục ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế
băng dài.
Cậu lấy từ túi xách nhỏ
mang theo bên người một chiếc bình giữ nhiệt, cẩn thận rót ra nửa ly nước ấm rồi
đưa cho Phong Minh uống.
Phong Minh ngồi ở chính giữa
hai người ba của mình, hai bàn tay nhỏ xíu ôm chặt lấy chiếc nắp ly, chầm chậm
uống từng ngụm nước nhỏ.
Ngồi chơi ở công viên
ngoài trời được khoảng một hai tiếng đồng hồ, Phong Minh chơi đùa mệt nhoài liền
gục đầu xuống ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Phong Dương ôm chặt con
trai vào lòng, để bé ngoan ngoãn gục đầu lên bờ vai mình ngủ. Một bên má phúng
phính của nhóc con bị đè chặt vào vai anh đến mức có chút vẹo vọ, thế nhưng bản
thân bé vì đang ngủ quá say nên hoàn toàn chẳng có cảm giác gì cả.
Xét thấy bản thân anh và cậu
vốn dĩ đều là những diễn viên chuyên nghiệp, trong quá trình làm việc trước
đây, thời gian và lịch trình sinh hoạt của họ từ sớm đã được rèn luyện để có thể
thích nghi vô cùng tốt với mọi hoàn cảnh khó khăn.
Chính vì vậy khi đặt chân
đến quốc gia đất khách quê người này, đồng hồ sinh học của họ cũng không cần phải
tiêu tốn quá nhiều thời gian để điều chỉnh lại, mà đã nhanh chóng thích nghi được
ngay.
Riêng nhóc con thì lại
càng đơn giản hơn, chỉ cần được ăn no bụng và có một chiếc giường êm ái cho bé
nằm là bé đã có thể đánh một giấc ngon lành rồi, nếu như ban ngày còn được dắt
ra ngoài đi dạo và chạy nhảy thỏa thích nữa thì buổi tối bé sẽ lại càng chìm
vào giấc ngủ nhanh hơn.
Căn phòng mà họ đặt trước
nếu xét một cách nghiêm túc thì chính là loại phòng bao chuyên dành cho các cặp
tình nhân, phía khách sạn theo quy định sẽ chu đáo cung cấp và chuẩn bị thêm một
số vật dụng đặc biệt kèm theo.
Vào ngày đầu tiên, vì muốn
để cho các vị khách quý có khoảng thời gian thoải mái thích nghi với việc lệch
múi giờ nên tối hôm đó khách sạn chưa tiến hành sắp xếp những dịch vụ này.
Đến buổi tối ngày thứ hai, nhân viên của khách sạn đã chủ động tiến lại gần
để xác nhận lại một chút về lịch trình du lịch và sắp xếp thời gian của nhóm
anh. Về những vật dụng cụ thể sẽ được chuẩn bị trong phòng, người nhân viên phục
vụ trước đó đã trao đổi riêng với anh, anh liền bảo người đó tạm thời cứ giữ bí
mật, đừng vội nói cho cậu biết làm gì, như vậy thì đến buổi tối khi quay trở về
phòng đối với cậu mới được xem là một sự bất ngờ lớn.
Cậu lúc này vẫn hoàn toàn
chưa hề hay biết về những chuyện mờ ám sắp sửa diễn ra vào buổi tối, toàn bộ thời
gian ban ngày của cậu hầu như đều được dành để đi chơi ở bên ngoài.
Ở khu vực lân cận có một bảo
tàng đại dương lớn, cả nhà cùng nhau bắt xe di chuyển đến viện bảo tàng để tham
quan. Cậu chủ động bế nhóc con một lát lúc đầu, thế nhưng phần lớn thời gian
tham quan sau đó đều là do anh đứng ra bế con.
Phong Minh không ngờ lại tỏ
ra đặc biệt yêu thích những chú rùa biển. Sau khi bước chân ra khỏi viện bảo
tàng, cả nhà liền ghé vào một cửa hàng bán gấu bông gần đó để mua cho bé một
chú rùa nhồi bông có kích thước siêu lớn. Nhóc con cứ khăng khăng đòi tự mình ôm chú rùa để đi bộ, cậu thấy vậy liền chiều theo ý con mà giao chú
rùa lớn vào tay Phong Minh.
Kết quả là chú rùa bông
này thậm chí còn to lớn hơn cả thân hình của Phong Minh nữa, nhóc con ôm chặt lấy
chú rùa khiến cái đuôi của nó cứ thế kéo lê thê dưới mặt đất, tầm nhìn phía trước
của bé cũng bị chú rùa che khuất gần như hoàn toàn.
"Được rồi con yêu, để
ba nhỏ cầm giúp con cho nào." Cậu nhìn con trai mới lẫm chẫm bước đi được
hai bước mà dáng vẻ cứ như thể chuẩn bị vấp ngã đến nơi, liền nhanh chóng cúi
người đón lấy chú rùa lớn từ tay bé ôm vào lòng mình.
"Đợi lát nữa khi nào
chúng ta quay trở về khách sạn rồi con lại tha hồ chơi với nó sau nhé."
Cậu liền lên tiếng bổ sung
thêm một câu dỗ dành con.
Đến buổi chiều, cả nhà cùng nhau ghé thăm và leo lên ngắm cảnh trên tòa
tháp đồng hồ lớn nhất địa phương. Khi chiếc đồng hồ điểm đúng giờ G, những âm
thanh vang dội, trầm hùng phát ra từ chiếc đồng hồ khổng lồ dường như vang vọng,
chấn động khắp toàn bộ thành phố sầm uất.
Mặc dù lúc này họ đã bước
xuống khỏi tòa tháp đồng hồ rồi, thế nhưng vì khoảng cách đứng vẫn còn tương đối
gần nên cậu đã cẩn thận dùng hai tay bịt chặt lấy hai tai của con lại, tránh
cho những âm thanh quá lớn làm ảnh hưởng và gây tổn thương đến màng nhĩ non nớt
của bé.
Bữa tối hôm đó, anh và cậu
không lựa chọn dùng bữa ở bên ngoài. Cậu mợ dắt theo nhóc con, ba người họ chủ
động đề xuất tách đoàn, đi theo một lối đi riêng biệt với đôi trẻ.
Cậu mợ dẫu sao tuổi tác
cũng đã lớn rồi, những buổi tối hẹn hò lãng mạn dưới ánh nến lung linh như thế
này vẫn cứ là để cho người trẻ tự mình tận hưởng thì thích hợp hơn. Biết rõ đôi
phu phu trẻ tuổi lúc này đang rất muốn có được một không gian riêng tư ở bên cạnh
nhau, chính vì vậy mợ liền bảo hai người cứ việc thoải mái đi chơi, không cần
phải bận tâm lo nghĩ gì cả, nhóc con cứ việc để cho hai người già này đứng ra
chăm sóc là được rồi.
Nếu như lần này hai đứa có
thể tranh thủ tạo ra thêm được một đứa con nữa thì tốt biết mấy, tốt nhất là có
thể sinh được một cô con gái, như vậy thì gia đình sẽ có đủ cả nếp cả tẻ, trọn cả
đôi đường.
Đứa trẻ sau khi ra đời cứ việc giao lại cho hai ông bà chăm nom, dỗ dành
giùm cho, đôi phu phu trẻ tuổi tụi anh nếu muốn đi đâu chơi bời, du lịch thì cứ
việc thoải mái mà đi.
Anh lúc đó liền mỉm cười,
nhỏ nhẹ quay sang đáp lời mợ một câu: "Con và Tưởng Thầm nhất định sẽ cố gắng
hết sức ạ."
Đợi cho đến khi bóng dáng của hai người họ đã đi khuất hẳn từ đằng xa, mợ
giống như mới chợt phản ứng lại được điều gì đó, liền quay sang hỏi ông xã của
mình xem vừa rồi có nghe rõ những lời mà anh vừa nói hay không.
Cậu ruột gật đầu, ông
đương nhiên là đã nghe vô cùng rõ ràng rồi.
Đối với tính cách và con người của Phong Dương, mợ là người nắm rõ hơn ai
hết. Anh vốn là kiểu người một khi đã không muốn nói thì thôi, chứ tuyệt đối
không bao giờ mở miệng nói lời nói dối để lừa gạt hai người họ làm gì cả.
Chính vì vậy, tình hình hiện
tại chính là: Hai đứa nhỏ này lần này chủ động rủ nhau đi du lịch nước ngoài,
thực chất chính là để đi tạo em bé sao?
Mợ liền vui mừng bế bổng
Phong Minh lên, để nhóc con đứng thẳng trên hai đùi của mình.
"Minh Minh, các ba của
con đang chuẩn bị sinh thêm cho con một đứa em trai hoặc em gái nữa rồi đó."
Trực giác của mợ mách bảo rằng lần này cậu nhất định sẽ thuận lợi mang thai
thành công, gia đình họ Phong chắc chắn sẽ chuẩn bị đón chào thêm một thiên thần nhỏ vô cùng ngoan ngoãn, lanh lợi
và đáng yêu nữa ra đời.
Phong Minh cười khiến hai
má bánh bao mũm mĩm tròn lên: "Con muốn em gái cơ."
Chất giọng non nớt, giòn
giã của nhóc con cất lên nghe vô cùng đáng yêu và êm tai.
"Được, em gái, để ba
nhỏ Tưởng Thầm của con sinh cho con một cô em gái nhé." Mợ nhẹ nhàng nhéo
nhéo cái má phúng phính đầy thịt của nhóc con.
Bé liền liên tục reo hò,
líu lo gọi hai tiếng "em gái, em gái" thêm vài lần nữa với vẻ mặt vô
cùng háo hức.
"Thế nhưng nếu con muốn
nhanh chóng có em gái để chơi cùng, thì mấy đêm nay bảo bối phải ngoan ngoãn ngủ
chung giường với ông bà nhé, có như vậy thì các ba mới có thể tập trung nỗ lực
tạo ra một cô em gái cho con được."
Là điều hiển nhiên, vì hai
người họ cần không gian riêng tư để tạo em bé, chính vì vậy Phong Minh dĩ nhiên
là không thể tiếp tục ngủ chung giường với hai người ba như mọi khi được nữa rồi.
Nhóc con khi ở nhà vốn dĩ
từ sớm đã quen với việc tự mình ngủ một mình một phòng rồi, giờ đây khi sang nước
ngoài dẫu không được nằm chung một chiếc giường với các ba nữa, bé cũng vô cùng
ngoan ngoãn chấp hành chứ hoàn toàn không hề có thái độ mè nheo hay quấy khóc một
chút nào.
Cậu trong thâm tâm mơ hồ cảm
thấy dường như sắp sửa có chuyện gì đó đặc biệt sắp xảy ra. Anh đột ngột đề xuất
hai người họ nên quay trở về khách sạn trước, lại còn nhờ mợ giúp đỡ trông nom
và chăm sóc giùm con trai nữa. Thế nhưng khi cậu hướng tầm mắt nhìn sang phía
anh để dò xét, thì cái dáng vẻ kia của anh dường như đang ngầm nói cho cậu biết
rằng dẫu cậu có mở miệng hỏi đi chăng nữa thì anh cũng sẽ nhất quyết giữ bí mật
đến cùng mà thôi.
Dù sao thì sau khi quay trở
về phòng là có thể lập tức tận mắt nhìn thấy mọi chuyện rồi, cậu liền đè nén sự
tò mò và hiếu kỳ đang nhen nhóm nơi đáy lòng xuống.
Anh đi phía trước, lấy thẻ
phòng ra để quẹt mở cửa phòng, sau đó tiến vào bên trong trước tiên. Thế nhưng
anh lại hoàn toàn không có ý định sẽ bật đèn lên, trong phòng lúc này chỉ có một
chút ánh sáng le lói, mờ ảo từ phía bên trong hắt ra ngoài, cậu theo sau đó
cũng chầm chậm bước chân vào phòng.
Giữa khoảng không gian tối
om của căn phòng, ngay tại khu vực bàn ăn có đặt sẵn vài cây nến đỏ đang cháy rực,
ngọn lửa khẽ đung đưa, dao động theo làn gió nhẹ. Trên mặt bàn lúc này đã được
bày trí sẵn hai đĩa bít tết, tỏa ra từng tràng hương thơm vô cùng đậm đà và quyến
rũ, kích thích vị giác vô cùng.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy
cậu bỗng nhiên đứng sững lại tại chỗ không bước tiếp nữa, liền mỉm cười chủ động
nắm lấy tay của cậu, dắt cậu cùng đi về phía chiếc bàn ăn.
Bên trong căn phòng lúc
này ngoài mùi hương ngào ngạt của thức ăn ra, dường như còn phảng phất thêm một
thứ mùi hương vô cùng đặc biệt và kỳ lạ khác nữa. Thứ mùi hương đó mang một sắc
thái vô cùng mờ ám, ấm áp và nóng bỏng, khiến cho bất kỳ ai khi vô tình ngửi phải
cũng đều cảm thấy cõi lòng mình bắt đầu dấy lên những đợt sóng lăn tăn, rạo rực
khôn nguôi.
Ngay tại khu vực góc tường
có một đĩa hương trầm cháy âm ỉ, tỏa ra những làn khói mỏng nhẹ.
Anh ân cần kéo chiếc ghế tựa
ra, đợi cậu ngồi xuống, sau đó bản thân anh mới thong thả ngồi xuống vị trí đối
diện trước mặt cậu. Đây chính là buổi tối hẹn hò lãng mạn dưới ánh nến lung
linh mà phía khách sạn đã đặc biệt tâm huyết chuẩn bị riêng cho hai người bọn họ,
không chỉ đơn thuần là một bữa tối lãng mạn, mà thực chất toàn bộ không gian
bên trong căn phòng ngủ từ sớm đã được trải qua một đợt cải tạo và thay đổi vô
cùng lớn rồi.
Thế nhưng những chuyện mờ
ám đó dẫu sao cũng là câu chuyện của sau khi dùng xong bữa tối cơ.
Những ly rượu vang đỏ từ sớm
cũng đã được nhân viên phục vụ chu đáo rót sẵn, anh nâng chiếc ly thủy tinh
lên. Phía bên kia cậu lúc này vẫn còn đang đắm chìm trong sự ngạc nhiên và xúc
động tột cùng, trong một khoảng thời gian ngắn dường như đã quên mất cách phải
mở lời nói năng ra sao, chỉ có thể hoàn toàn làm theo mọi sự chỉ dẫn và hành động
của anh một cách vô điều kiện mà thôi.
"Keng", một tiếng
động khẽ khàng và thanh thúy vang lên, hai chiếc ly rượu thủy tinh va chạm vào
nhau giữa không trung mờ ảo.
Chương 106 >>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét