Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 104

Chương 104: Chuẩn bị mang thai

Về chuyện sinh con thứ hai, thái độ của Tưởng Thầm vô cùng rõ ràng. Phong Dương đương nhiên là rất yêu những đứa trẻ kết tinh từ tình yêu giữa anh và cậu.

Thế nhưng đồng thời, anh cũng bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình: Nếu sau những nỗ lực trong những ngày này mà cậu vẫn chưa mang thai, vậy thì có lẽ đó là ý trời, họ chỉ cần có một mình Phong Minh là đủ rồi.

Thỉnh thoảng, anh vẫn hay nhớ lại cảnh tượng cậu bị sinh non và được đưa vào phòng phẫu thuật ngày hôm đó. Anh cũng nói thêm, sau khi khoảng thời gian này qua đi, anh sẽ đến bệnh viện để làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, chuyện này không cần thiết phải tiếp tục trì hoãn nữa.

Kiếp này, người duy nhất anh yêu thương sẽ chỉ có một mình cậu, đây là điều hoàn toàn không cần phải hoài nghi.

Còn về con cái, có một mình Phong Minh thôi là đã quá đủ rồi.

Cậu biết rõ tất cả những quyết định này của anh đều là vì đang nghĩ cho mình. Người đàn ông của cậu đang dùng chính những hành động thiết thực nhất để chứng minh cho cậu thấy anh yêu cậu nhiều đến nhường nào.

Cậu đồng ý với ý kiến của anh, nếu lần này không mang thai được thì cậu cũng sẽ không tiếp tục cưỡng cầu nữa, mặc dù trong lòng cậu thực sự rất muốn có thêm một cô con gái.

Nếu như có được một cô con gái, gia đình họ nhất định, nhất định sẽ nâng niu và chiều chuộng con bé như một nàng công chúa nhỏ, dành cho con tất cả những tình yêu thương ngập tràn nhất trên đời.

Chuyện hai người quyết định chuẩn bị mang thai bé thứ hai tạm thời vẫn chưa nói cho người khác biết. Thế nhưng phía Hồng Bân thì lại nắm rất rõ tình hình, dẫu sao ổng cũng là bác sĩ, còn đặc biệt chu đáo đưa ra cho đôi phu phu không ít lời khuyên và ý kiến chuyên môn vô cùng quý báu.

Chẳng hạn như nên ăn những loại thực phẩm nào, ăn gì thì mới có thể giúp cho hoạt tính của tinh trùng trở nên mạnh mẽ hơn.

Hồng Bân thậm chí còn tỏ ra phấn khích và hào hứng hơn cả vợ mình — à ổng làm gì đã có vợ — nói đúng hơn là còn kích động hơn cả việc chính bản thân mình sắp được lên chức làm bố vậy. Còn thầm nghĩ nếu hai người họ thực sự sinh thêm một bé nữa, a, nếu là một bé gái thì tốt biết mấy.

Một bé gái có vẻ ngoài giống hệt ba nhỏ Tưởng Thầm, chỉ mới nghĩ đến đó thôi là đã khiến một người làm bố đỡ đầu như Hồng Bân cảm thấy vô cùng bất ngờ và vui sướng khôn xiết rồi.

Về phía Kiều Tư Mạc, dạo gần đây mọi người có chút ít liên lạc với nhau hơn, Hồng Bân cũng không tiện đi hỏi han quá sâu vào chuyện riêng tư của bạn. Cho đến một ngày nọ khi hắn định hẹn đối phương ra ngoài tụ tập, câu trả lời nhận được lại là người anh em tốt của hắn hiện tại đã có bạn gái rồi, giờ đây phải chắt chiu toàn bộ thời gian rảnh rỗi để ở bên cạnh bạn gái, thậm chí đối phương còn ở trong điện thoại không ngừng thúc giục Hồng Bân cũng đừng nên bỏ cuộc, phải chủ động hơn nữa trong chuyện tình cảm.

Hồng Bân nghe không vô nổi nữa liền dứt khoát cúp ngang điện thoại, vừa quay đầu đã lập tức gọi ngay cho Tưởng Thầm để cằn nhằn, trút giận về gã Kiều Tư Mạc trọng sắc khinh bạn kia.

Tính ra vẫn là Tưởng Thầm tốt nhất, lúc nào thời gian cũng dư dả. Hắn cứ dăm ba bữa lại chạy sang nhà cậu ăn chực một bữa mà cũng chưa từng bị cậu cầm gậy đuổi ra khỏi cửa bao giờ.

Nào ngờ lời phàn nàn của Hồng Bân còn chưa kịp dứt, cậu đã dịu dàng thông báo với hắn rằng cậu và Phong Dương cùng với mợ đã quyết định tuần sau sẽ cùng nhau đi du lịch một chuyến ở nước ngoài. Về phần Thẩm Mỹ thì con bé vì đã đến lịch khai giảng nên đã quay trở lại trường học rồi. Vừa vặn lúc này các cảnh quay quan trọng trong bộ phim điện ảnh của Phong Dương về cơ bản đều đã hoàn thành xong, số lượng cảnh còn lại không đáng là bao, thế là anh đã chủ động thương lượng với đạo diễn để xin nghỉ phép một tuần, đưa cả gia đình xuất ngoại đi chơi một chuyến.

Hồng Bân nghe xong chỉ cảm thấy như bị vả cho một phát đau điếng, thậm chí còn muốn lớn tiếng tuyên bố đòi tuyệt giao quan hệ bạn bè với nhà cậu luôn cho rồi.

Ngay sau đó, cậu liền mỉm cười bảo khi sang tới nước ngoài sẽ mua một ít quà đặc sản địa phương về cho hắn, hỏi xem Hồng Bân thích thứ gì.

Thái độ của Hồng Bân lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, bắt đầu liến thoắng kể ra một loạt những thứ mình thích, tuôn ra một tràng dài dằng dặc.

"Anh nói nhanh quá em không nhớ hết nổi đâu, hay là anh tổng hợp lại một chút rồi lát nữa nhắn tin qua cho em nhé?" Cậu đã quá hiểu rõ tính khí và bản tính của người bạn này rồi.

"Được thôi." Hồng Bân cũng chẳng thèm khách sáo với cậu làm gì, nhà họ Phong thứ không thiếu nhất chính là tiền, ổng có giúp tiêu hộ một chút thì cùng lắm cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi.

Vé máy bay đều do nhà cậu đứng ra đặt mua. Mợ và mọi người trước đây đã từng có dịp ghé thăm nước Y rất nhiều lần nên tương đối thông thạo và am hiểu về nơi đó, vốn tiếng Anh của mợ cũng rất giỏi, chính vì vậy khi ra nước ngoài, việc tìm đường hay giao tiếp cơ bản đều hoàn toàn không thành vấn đề.

Vốn tiếng Anh của cậu thì tương đối bình thường, hồi đại học tuy có được học qua thế nhưng kể từ sau khi dấn thân vào giới giải trí thì đã bỏ bẵng và hoang phế gần hết. Tuy nhiên cũng không có gì đáng lo ngại cả, bởi lẽ ông xã Phong Dương của cậu có trình độ tiếng Anh vô cùng xuất sắc.

Nhóc con vốn đã quen với việc thường xuyên được cậu dắt đi khắp nơi từ nhỏ, chính vì vậy sau khi thu dọn xong xuôi các loại hành lý và đưa bé đến sân bay, bé cũng hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện gì là không thích nghi hay quấy khóc cả.

Hành lý của người lớn thì sao cũng được, dẫu sao chuyến đi này cũng chỉ kéo dài trong vòng một tuần, mang theo vài bộ quần áo để thay đổi là được rồi, hoặc không thì có thể trực tiếp mua sắm tại địa phương luôn cũng thuận tiện.

Thế nhưng nhóc con thì lại không thể qua loa như vậy được, chất liệu vải của một số loại quần áo nếu không cẩn thận sẽ rất dễ khiến làn da non nớt của bé bị dị ứng. Chỉ riêng quần áo và giày dép của nhóc con thôi đã chật kín cả một chiếc vali cỡ lớn, ngoài ra còn phải mang theo kha khá những món đồ chơi yêu thích của bé để tránh cho bé cảm thấy nhàm chán trong lúc ngồi chờ xe.

Còn khoảng hơn nửa tiếng nữa là máy bay sẽ cất cánh, cả nhà cùng nhau ngồi đợi ở trong phòng chờ VIP của sân bay. Chuyến đi lần này họ hoàn toàn không mang theo bất kỳ trợ lý nào đi cùng cả, bốn người lớn cùng nhau chăm sóc cho một mình cu con là thoải mái rồi.

Lịch trình chuyến đi từ sớm đã được mợ lên kế hoạch và sắp xếp vô cùng tỉ mỉ, trong quá trình đó mợ cũng đã trao đổi và thảo luận kỹ lưỡng với Phong Dương và Tưởng Thầm, cả hai đều cảm thấy lịch trình trông rất hợp lý và thoải mái nên không có thêm ý kiến đóng góp gì nhiều.

Thế là mọi chuyện cứ vậy mà được chốt hạ xong xuôi.

Chẳng mấy chốc, cả đoàn đã tiến hành làm thủ tục lên máy bay. Không ít hành khách đi cùng chuyến bay gần như đã ngay lập tức nhận ra sự hiện diện của anh và cậu, mọi người đua nhau lấy điện thoại ra để chụp ảnh lưu niệm.

Cậu ôm bảo bối vào lòng, chọn ngồi ở vị trí sát phía bên trong cửa sổ. Đây là lần đầu tiên trong đời nhóc con được trải nghiệm cảm giác đi máy bay nên đối với không gian xa lạ này, bé tỏ ra vô cùng tò mò và phấn khích, đôi mắt to tròn cứ thế nhìn dáo dác khắp bốn phương tám hướng. Mọi người xung quanh dường như cũng đều có ý thức tự giác rất cao, sau khi nhìn thấy cậu dùng tay khẽ che khuôn mặt của bảo bối lại thì đều ngầm hiểu rằng chụp ảnh anh và cậu thì được, chứ tuyệt đối không được phép chụp cận mặt và làm lộ ảnh của nhóc con.

"Ba nhỏ ơi, đi đâu ạ?" Nhóc con ngước mặt lên hỏi cậu xem cả nhà mình đang chuẩn bị đi đâu thế.

Cậu ôm lấy đứa con trai đáng yêu của mình vào lòng, đáp: "Chúng ta đang đi đến một nơi rất xa, nơi đó ba nhỏ trước đây cũng chưa từng được đặt chân đến bao giờ."

Nhóc con ngẩng khuôn mặt múp míp mũm mĩm của mình lên, đầy vẻ hiếu kỳ không biết cái nơi "xa" mà ba nhỏ vừa nhắc tới kia là xa đến nhường nào.

Máy bay cất cánh bay vút lên bầu trời, thời gian bay kéo dài ròng rã suốt gần mười tiếng đồng hồ. Trong suốt quá trình đó, nhóc con đã kịp đánh một giấc ngủ dài ngon lành ở giữa chuyến bay, chất lượng giấc ngủ của bé vô cùng tốt, thuộc tuýp người cứ hễ nhắm mắt lại là có thể lập tức chìm vào giấc ngủ được ngay.

Lúc nhóc con ngủ, anh đã chủ động đón lấy con từ trong tay cậu sang bên mình để cậu có thể tranh thủ chợp mắt nghỉ ngơi một lát cho đỡ mệt.

Cậu khẽ tựa đầu lên bờ vai vững chãi của anh, cả cậu và con lúc này đều đang dựa vào người anh. Anh lặng lẽ dõi mắt ngắm nhìn hai con người đang ở bên cạnh và trong lòng mình, vào khoảnh khắc ấy, anh có cảm giác như thể toàn bộ thế giới tốt đẹp nhất đều đang được anh nắm gọn trong lòng bàn tay vậy.

Về mặt thể chất và cơ địa, nhóc con đại khái là được thừa hưởng gen di truyền từ anh. Hồi anh còn nhỏ — sau khi cha mẹ không may qua đời sớm, anh được một tay Cậu mợ chăm sóc,nuôi nấng nên người — anh cũng thường xuyên được mợ dắt đi du lịch khắp nơi từ thuở nhỏ, chính vì vậy ngay từ khi còn rất nhỏ anh đã được đặt chân đến rất nhiều vùng đất khác nhau trên thế giới.

Cho đến tận khi máy bay hạ cánh an toàn xuống đường băng và chiếc xe do phía khách sạn sắp xếp đã túc trực sẵn ở bên ngoài, Phong Minh vẫn luôn vô cùng ngoan ngoãn, không hề quấy khóc hay mè nheo một câu nào cả. Thậm chí sau khi bước xuống máy bay, bé còn cảm thấy việc đi máy bay này có vẻ khá thú vị, cứ đòi muốn được tiếp tục ngồi máy bay nữa cơ.

"Không ngồi được nữa đâu con, ở trên máy bay ba nhỏ ngủ mà không cách nào duỗi thẳng được cả tay chân ra, cảm thấy khó chịu vô cùng luôn á. Cho nên bây giờ chúng ta không ngồi nữa nhé, có được không?" Cậu khom lưng xuống dịu dàng nói với con trai.

Vừa nghe thấy ba nhỏ bảo cảm thấy khó chịu, nhóc con giống như đã lập tức thấu hiểu được điều gì đó, hai bàn tay nhỏ xíu liền nắm chặt lại thành hai chiếc nắm đấm nhỏ.

"Ba nhỏ ơi, con... đấm bóp." Nhóc con vừa nói vừa khẽ lắc lắc hai cái nắm đấm nhỏ xíu của mình trông ngộ nghĩnh vô cùng.

"Ngoan lắm, vậy lát nữa khi nào về đến nơi ở rồi, bảo bối lại đấm bóp cho ba nhỏ sau nhé." Cậu đứng thẳng người dậy, dắt tay Phong Minh bước lên chiếc xe đang nổ máy chờ sẵn ở ven đường.

Khách sạn đã đặt trước cách sân bay gần một tiếng chạy xe. Khung cảnh và môi trường xung quanh nơi đây có rất nhiều điểm khác biệt to lớn so với ở trong nước. Phong Minh ngồi ngoan ngoãn trên đùi cậu, ghé sát mặt vào lớp kính cửa sổ xe để tò mò ngó nghiêng nhìn ra thế giới bên ngoài. Cậu liền nhẹ nhàng kéo bàn tay của bé xuống, ân cần nhắc nhở bé rằng làm như vậy là không an toàn.

Nhóc con có chút phụng phịu, chu chu cái mỏ ra một lát thế nhưng sau cùng vẫn rất ngoan ngoãn nghe theo lời dạy bảo của ba nhỏ mà ngồi ngay ngắn trở lại. Cậu vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mềm mại của con trai.

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh và dừng lại trước sảnh của khách sạn nơi cả nhà sẽ lưu trú. Nhân viên phục vụ của khách sạn tiến lại gần để lịch sự giúp mở cửa xe. Họ đã đặt trước hai căn hộ tổng thống hạng sang nằm ở tầng thượng của khách sạn, cả đoàn theo đó tiến vào bên trong đại sảnh của khách sạn để làm thủ tục.

Bước vào thang máy và đi thẳng một mạch lên tầng thượng, nhân viên phục vụ đi phía trước để dẫn đường, chẳng mấy chốc đã đưa cả nhà đến trước cửa phòng.

Ngay khi cánh cửa phòng vừa được mở ra, một mùi hương thơm ngát, dịu nhẹ hòa quyện giữa hoa hồng và hoa bách hợp lập tức phả vào mũi, thơm nức lòng.

Ngay trên chiếc bàn trà ở phòng khách có đặt một bình hoa hồng đỏ rực rỡ sắc màu, còn phía ngoài khu vực ban công rộng rãi thì lại đang bày trí một bó hoa bách hợp thơm ngát đang đua nhau nở rộ vô cùng rực rỡ.

Chương 105 >>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét