Chương 107: Tin vui
Mua vé xe không phải là kiểu
mua như thế, Tưởng Thầm chỉ bảo với Phong Minh là dạo gần đây cậu và ba lớn của
bé ngày nào cũng đều vô cùng nỗ lực đi xếp hàng, thế nhưng cụ thể đến khi nào mới
có thể mua được thì chuyện này vẫn chưa chắc chắn.
Cũng không biết chừng đến
lúc hai người họ xếp hàng tới lượt thì vé đã bán hết sạch rồi, nếu thế thì em
gái sẽ không thể đến được nữa.
Nhóc con vừa nghe thấy có khả năng em gái không đến được liền lập tức không chịu, liên tục réo vang trời bảo không chịu không chịu, bé nhất định phải có em gái cơ.
Tưởng Thầm bỗng nhiên xoay
chuyển nét mặt, bảo con trai nếu như những ngày này đều ngoan ngoãn đi ngủ cùng
với bà mợ, không đến làm phiền ba nhỏ và ba lớn nữa thì hai người họ sẽ đẩy
nhanh tốc độ để đi mua vé xe.
Phong Minh nghe đến đây
thì cảm thấy có hy vọng, liền bày tỏ với Tưởng Thầm rằng bản thân bé sẽ đặc biệt
ngoan ngoãn nghe lời.
Tưởng Thầm cúi đầu xuống,
đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên bàn tay nhỏ xíu của con trai.
Sau khi dùng xong bữa
sáng, cả nhà bắt đầu thu dọn đồ đạc một chút — bởi vì có sự xuất hiện của Phong
Minh ở đây, đồ đạc cá nhân của những người lớn trong đoàn dẫu có lỡ quên cái
này cái kia thì cũng không sao, chứ riêng một số món đồ dùng của nhóc con này
thì tuyệt đối không thể không mang theo bên người được.
Khoảng thời gian buổi sáng
cả nhà cùng nhau di chuyển đến tham quan một công viên bách thảo lớn của địa
phương, trong lúc đang đi dạo loanh quanh một vòng ở bên trong công viên, giữa
chừng có người gọi cho Phong Dương, anh đi ra một góc khuất để nghe điện thoại.
Phía đầu dây bên kia thông báo mọi thứ hiện tại đều đã được chuẩn bị sẵn sàng rồi,
đồng thời một lần nữa xác nhận lại thời gian hai người họ sẽ có mặt vào buổi
chiều. Theo lịch trình ban đầu, chiều nay cả nhà sẽ cùng nhau ra bãi biển chơi,
thế nhưng hiển nhiên, lịch trình này thực chất sẽ không được thực hiện nữa, mà
là để dành thời gian tiến hành một việc quan trọng khác.
Phía bên kia, Tưởng Thầm
đang dắt tay bảo bối, giảng giải cho bé nghe về tên gọi cụ thể của những loài
hoa cỏ, cây cối xung quanh.
Nhóc con nghe xong dáng vẻ
nửa hiểu nửa không, thế nhưng sự hứng thú và tò mò thì hoàn toàn không hề có một
chút dấu hiệu thuyên giảm nào.
Đi dạo được một lúc lâu,
đôi chân ngắn của nhóc con liền có chút đi không nổi nữa, Phong Dương từ đằng
xa sải bước tiến lại gần, một phát bế bổng con trai lên, để bé ngồi vững vàng
trên tay mình.
Phong Minh cũng vô cùng nhớ
bài, một cánh tay nhỏ xíu nhanh chóng ôm chặt lấy cổ của ba lớn, đôi mắt to
tròn chăm chú quan sát mọi loài thực vật mới lạ xung quanh, khuôn mặt ngập tràn
vẻ hiếu kỳ và vui sướng.
Vèo một cái thời gian buổi
chiều đã đến, cả nhà chia nhau ngồi trên hai chiếc ô tô. Tưởng Thầm vốn dĩ hoàn
toàn không hề biết rõ vị trí cụ thể của bãi biển nằm ở phương hướng nào, vì vậy
đối với việc hướng di chuyển của chiếc xe ô tô thực chất đang ngày một cách xa
bãi biển, cậu hoàn toàn không mảy may hay biết gì cả.
Khoảng chừng nửa tiếng đồng
hồ sau, xe từ từ dừng lại trước cửa một nhà thờ mang đậm phong cách kiến trúc
nước ngoài. Phong Dương bế bảo bối trên tay, đẩy cửa xe bước xuống trước, mợ và
mọi người đi ở chiếc xe phía trước lúc này cũng đã xuống xe.
Ngay tại khoảnh khắc nhìn
thấy ngôi nhà thờ hiện ra trước mắt, nơi sâu thẳm trong cõi lòng Tưởng Thầm
không khỏi nhen nhóm lên một suy nghĩ đột ngột. Bởi vì đã có tiền lệ từ sự việc
lãng mạn xảy ra vào tối ngày hôm qua, Tưởng Thầm hoàn toàn có đầy đủ lý do để
tin tưởng rằng họ nhất định không phải là vô tình dừng xe ở địa điểm này, chắc
chắn là vào thời điểm mà cậu không hề hay biết, Phong Dương đã âm thầm tự mình
chuẩn bị thêm một điều bất ngờ gì đó nữa rồi.
Trong lòng mang theo một
chút nghi hoặc cùng một chút kích động, thế nhưng biểu cảm trên khuôn mặt của
Tưởng Thầm vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, cậu chầm chậm bước về phía Phong Dương
đang đứng đợi mình ở ngay phía trước đầu xe.
Phong Dương khẽ cười, anh
không lập tức lên tiếng giải thích ngay về chuyện này.
Cánh cửa của nhà thờ lớn
được mợ và mọi người chung tay từ từ đẩy ra, một vị mục sư đã đứng đợi sẵn từ sớm
ở ngay khu vực chính diện phía trước của nhà thờ, trên tay ông đang cầm một cuốn
kinh thư cổ. Diện mạo của ông trông vô cùng hiền từ và nhân hậu, ánh mắt chuyên
chú nhìn về phía mấy người đang chầm chậm bước vào bên trong nhà thờ.
Sau khi đã bước hẳn vào
bên trong, Phong Dương liền giao con trai nhỏ giao cho mợ bế giùm, Phong Minh từ
nhỏ tới lớn chưa từng được đặt chân đến một địa điểm linh thiêng như thế này
bao giờ, cũng chưa từng được tận mắt chứng kiến một sự việc trọng đại nào tương
tự như vậy, bé liền vô cùng ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay của bà. Mặc dù
trong lòng bé vẫn hoàn toàn chưa biết rõ chuyện gì sắp sửa diễn ra tiếp theo,
thế nhưng bé vẫn có thể cảm nhận được một niềm vui sướng khôn tả.
Những bộ lễ phục sang trọng
từ sớm đã được người của anh chuẩn bị và gửi đến nhà thờ trước một bước, Phong
Dương nắm lấy cổ tay của Tưởng Thầm, hai người cùng nhau đi vào bên trong một
căn phòng thay đồ nằm ở phía sau hậu sảnh để thay bộ lễ phục màu trắng có cùng
kiểu dáng giống hệt nhau. Phong Dương cầm lấy một đóa hoa lê nhỏ màu đỏ rực rỡ
cài lên trên ngực áo của Tưởng Thầm, sau đó bản thân anh cũng tự cài lên ngực
áo mình một đóa tương tự. Tiếp theo đó, Phong Dương tự tay tháo hai chiếc nhẫn
đang đeo trên ngón tay của hai người ra, cẩn thận cất vào bên trong túi áo của
mình.
Đến lúc này, Tưởng Thầm dẫu
có ngốc đến mấy thì cũng đã hiểu Phong Dương đang có ý định muốn làm gì rồi. Giữa
hai người họ từ trước đến nay quả thực là chưa từng chính thức tổ chức một lễ
cưới đàng hoàng nào cả, sau khi có con xong là cứ thế mà trực tiếp dọn về ở
chung một chỗ với nhau mà thôi.
Đối với những nghi thức
hình thức như thế này, bản thân Tưởng Thầm vốn dĩ không hề có quá nhiều sự chấp
niệm hay đòi hỏi, cậu chỉ là hoàn toàn không ngờ tới việc Phong Dương lại luôn
ghi khắc chuyện này trong lòng suốt bấy lâu nay.
Hai người cùng nhau bước từ
trong phòng thay đồ ra ngoài, quay trở lại khu vực sảnh chính của nhà thờ. Vị mục
sư bắt đầu cất giọng đọc những lời tuyên thệ, tốc độ đọc của ông tương đối
nhanh. Vốn dĩ trình độ tiếng Anh của Tưởng Thầm không được tốt cho lắm, thế
nhưng ngay tại thời khắc thiêng liêng này, cậu dường như lại có thể thần kỳ mà
nghe hiểu được tường tận từng câu từng chữ mà vị mục sư đang đọc lên.
Họ đứng dưới sự chứng kiến
và chúc phúc ngập tràn tình yêu thương của Thiên Chúa linh thiêng, cùng nhau
trao cho đối phương lời hẹn ước sẽ mãi mãi ở bên nhau trọn đời trọn kiếp, bất kể
là khi nghèo khó hay giàu sang, khi khỏe mạnh hay lúc ốm đau bệnh tật, bất kể
là có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì trái tim yêu thương đối phương sâu sắc
này cũng sẽ mãi mãi thủy chung, không bao giờ thay lòng đổi dạ.
Họ cùng trao cho nhau chiếc
nhẫn cưới mới, rồi ôm chặt lấy nhau, trao nhau một nụ hôn nồng cháy.
***
Trên chuyến xe quay trở về
khách sạn, hai người họ cứ thế mặc nguyên bộ lễ phục sang trọng trên người như
vậy, chỉ duy nhất có đóa hoa lễ nhỏ cài trên ngực áo là được tháo xuống mà
thôi. Nhóc con ngồi ngoan ngoãn trên đùi của Tưởng Thầm, dường như bé có thể cảm
nhận được cảm xúc của ba nhỏ đang dao động, nhóc con liền xoay người lại, đưa
bàn tay nhỏ nhắn lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của ba nhỏ.
"Ba nhỏ ơi, đừng khóc
mà." Phong Minh còn chu đáo ghé sát lại gần, liên tục hôn chụt chụt lên mặt
của Tưởng Thầm mấy cái liền.
Tưởng Thầm ôm chặt lấy con
trai vào lòng, khi cậu khẽ cúi đầu xuống, mùi hương thoang thoảng trên người
con trai mang lại cho cậu một cảm giác vô cùng bình yên và an lòng đến lạ kỳ.
"Ba nhỏ có khóc đâu
con." Tưởng Thầm chỉ là bởi vì trong lòng đang cảm thấy quá đỗi xúc động
và hạnh phúc mà thôi, cho nên vành mắt mới vô tình đỏ lên một chút.
Phong Minh dùng ngón tay
nhỏ xíu khẽ quẹt nhẹ lên đuôi mắt của Tưởng Thầm một cái, sau đó chu mỏ nhỏ lên
tố: "Ba nhỏ xấu xa!" Bé thực chất là đang muốn mắng ba nhỏ nói dối gạt
người, thế nhưng ở giai đoạn hiện tại này, vốn từ vựng của nhóc con vẫn còn
tương đối hạn chế.
Ở bên cạnh, Phong Dương
quay đầu sang nhìn ngắm hai báu vật lớn nhỏ của đời mình, anh chủ động vươn một
bàn tay ra nắm chặt lấy một bàn tay của Tưởng Thầm, hai bàn tay mười ngón đan
chặt vào nhau.
"Nước mắt phải thực sự
rơi xuống thì mới được gọi là khóc chứ con, ba nhỏ hoàn toàn không có nói dối gạt
bảo bối đâu nha." Tưởng Thầm tìm lý do để tự biện minh cho bản thân mình một
chút.
Khuôn mặt trắng trẻo,
phúng phính của Phong Minh khẽ đanh lại, rõ ràng là trong lòng bé đang cảm thấy
những lời nói kia của ba nhỏ hoàn toàn không đúng một chút nào, thế nhưng khổ nỗi
bản thân bé lại không tài nào nói lý lại được ba nhỏ của mình.
"Ba nhỏ, là người xấu."
Nhóc con cứ lặp đi lặp lại mãi câu nói này mà thôi.
Tưởng Thầm khẽ cụng nhẹ
trán mình vào trán nhóc con một cái.
"Thế nếu như ba nhỏ
thực sự là người xấu, thì bảo bối sẽ không thèm yêu thương ba nhỏ nữa có đúng
không?" Tưởng Thầm chăm chú nhìn vào mắt con trai, chờ đợi xem bé sẽ đưa
ra câu trả lời như thế nào.
Phong Minh ngẩn người ra một
lát, hai nắm đấm nhỏ xíu khẽ siết chặt lại, thế nhưng bản thân bé lại biết rõ
quy định là không được phép tùy tiện đánh người khác, bé tức giận đến mức hai
bên má phúng phính cứ thế phồng to hết cỡ lên, trông chẳng khác nào một chú cá
nóc nhỏ đang giận dỗi vậy.
Tưởng Thầm khẽ chọc chọc
vào cái má phồng lên vì tức giận của chú cá nóc nhỏ.
"Được rồi được rồi,
là ba nhỏ không đúng, thế nhưng ba nhỏ thực sự là không có khóc nhè đâu
nha." Tưởng Thầm xin lỗi con trai cưng.
Phong Minh dĩ nhiên là tự
mình tìm được bậc thang để leo xuống, bé liền chủ động ôm chặt lấy cổ ba nhỏ,
vùi sâu khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng cậu…. Rồi ngủ mất tiêu luôn.
Trong suốt khoảng thời
gian một tuần lễ đi du lịch ở nước ngoài này, họ đã cùng nhau đặt chân đến rất
nhiều địa điểm danh lam thắng cảnh nổi tiếng, cùng nhau thưởng thức và trải
nghiệm những phong tục tập quán, nét văn hóa vô cùng mới lạ của đất nước hải
ngoại xa xôi. Có một lần, hai người họ vô tình gặp được một người dân bản xứ,
người đó sau khi nhìn thấy dáng vẻ và những cử chỉ thân mật ngọt ngào của Phong
Dương và Tưởng Thầm dành cho nhau thì liền lập tức nhận ra ngay hai người là một
cặp đôi đồng tính, liền nhiệt tình phát cho họ một tờ đơn quảng cáo.
Đến buổi tối hôm đó, nhờ mợ và mọi người chăm sóc giùm nhóc con một lát,
hai người theo địa chỉ được in trên tờ quảng cáo mà tìm đến một quán bar ngoài
trời của địa phương. Bên trong quán bar ngày hôm đó, toàn bộ những vị khách có
mặt đều là các cặp đôi đồng tính giống như họ, có nam nam, cũng có nữ nữ. Những
người ở đó hoàn toàn không hề biết đến danh tính hay thân phận ngôi sao nổi tiếng
của Phong Dương và Tưởng Thầm, họ chỉ đơn thuần coi hai người như những cặp đôi
đồng tính bình thường khác mà thôi. Ở bên trong quán bar náo nhiệt đó, họ cùng
với những người khác thoải mái tận hưởng thứ cảm giác hạnh phúc ngập tràn khi
luôn có người mình yêu thương kề cận ở ngay bên cạnh.
Vào đêm muộn hôm đó, thứ cảm
xúc dâng trào kia hoàn toàn là do sự tự nguyện và tình cảm mãnh liệt từ tận sâu
trong con tim của cả hai người, chuyện đó đã không còn đơn thuần là vì mục đích
muốn tạo em bé nữa rồi. Hai con người yêu thương nhau sâu sắc ôm chặt lấy nhau
triền miên, dùng tất cả những hành động, cử chỉ nguyên thủy nhất để bày tỏ cho
đối phương biết được bản thân mình đang yêu đối phương nhiều đến nhường nào.
***
Khoảng thời gian đi du lịch
vừa như kéo dài vô tận, nhưng dường như lại trôi qua vô cùng nhanh chóng.
Có những khoảnh khắc tưởng
chừng như thời gian đang ngưng đọng lại, thế nhưng lại có những lúc cảm thấy mọi
chuyện chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
Chuyến du lịch kéo dài một
tuần lễ kết thúc, cả nhà cùng nhau về nước.
Sau khi về nước xong,
Phong Dương liền ngay lập tức quay trở lại với guồng quay công việc vốn dĩ đã bị
tạm dừng trước đó một thời gian.
Các cảnh quay ngoại cảnh về
cơ bản đều đã được hoàn thành xong xuôi từ sớm, hiện tại chỉ còn lại một số cảnh
quay nội cảnh mà thôi. Việc quay những phân cảnh này đều được tiến hành ngay tại
phim trường của địa phương nơi đây. Phim trường cách nhà riêng khoảng chừng hơn
một tiếng đồng hồ đi xe, vì vậy nếu như không có bất kỳ tình huống hay sự cố
nào quá đặc biệt xảy ra, Phong Dương về cơ bản ngày nào cũng đều cố gắng thu xếp
công việc để chạy về nhà với vợ con.
Có những hôm khi anh về tới
nhà, đèn phòng khách đều đã tắt hết từ sớm, thế nhưng ở phía bên trong phòng ngủ,
ánh đèn vẫn luôn sáng chờ anh quay về.
Sau khoảng chừng gần một
tháng trời ròng rã bận rộn đóng phim, các phân cảnh của Phong Dương rốt cuộc
cũng đã kết thúc mỹ mãn. Đối với những lịch trình công việc tiếp theo sau đó,
anh chủ động lên tiếng xin hoãn lại một thời gian, chuẩn bị dồn toàn lực để giải
quyết trước một việc quan trọng.
Lúc đi đến bệnh viện,
Phong Dương hoàn toàn không hề nói cho Tưởng Thầm biết trước về chuyện này. Phẫu
thuật thắt ống dẫn tinh dẫu sao cũng chỉ là một ca tiểu phẫu vô cùng nhanh
chóng mà thôi, quá trình phẫu thuật diễn ra vô cùng thuận lợi. Sau khi về đến
nhà xong xuôi, Phong Dương mới thông báo cho Tưởng Thầm biết rằng mình vừa mới
đi bệnh viện về.
Thời điểm hiện tại, phía
bên Tưởng Thầm dẫu sao vẫn chưa thể dùng các biện pháp thông thường để kiểm tra
ra xem rốt cuộc là có mang thai hay là không. Tưởng Thầm sau khi nghe thấy
Phong Dương thông báo bản thân đã làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh xong rồi, mặc
dù trong lòng cậu biết rõ chuyện này dứt khoát là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy
ra, thế nhưng việc anh hành động nhanh chóng đến như vậy quả thực khiến cho Tưởng
Thầm có chút ngoài dự kiến.
Phong Dương nắm lấy bàn
tay của Tưởng Thầm, anh nhỏ nhẹ nói bản thân mình từ trước đến nay luôn là một
người nói lời phải giữ lấy lời, một khi đã đưa ra quyết định rồi thì dĩ nhiên
là phải lập tức đi thực hiện ngay.
Anh bảo Tưởng Thầm đừng
quá bận tâm hay để chuyện này ở trong lòng làm gì, đó hoàn toàn là sự lựa chọn
tự nguyện của chính bản thân anh, anh yêu thương cậu và con, anh bằng lòng vì
hai người họ mà tình nguyện làm bất kỳ điều gì trên đời.
Bởi vì lần này cơ thể hoàn
toàn không xuất hiện bất kỳ một phản ứng hay dấu hiệu khó chịu nào cả — còn nhớ
vào lần đầu tiên khi mang thai Phong Minh, Tưởng Thầm bị nghén vô cùng nghiêm
trọng, chính vì vậy dựa theo suy nghĩ cá nhân cậu thì có lẽ là lần này bản thân
đã không may mắn mang thai thành công rồi. Suy nghĩ thì là như vậy, thế nhưng
Tưởng Thầm rốt cuộc vẫn âm thầm tự mình mua que thử thai về nhà để tự mình kiểm
tra trước xem sao.
Đến khi kết quả kiểm tra hiển thị ra rõ mồn một trước mắt, điều đầu tiên
xuất hiện trong đầu của Tưởng Thầm là sự hoài nghi, không dám tin vào mắt mình.
Để có thể xác nhận lại cho thật chắc chắn, cậu lấy thêm một que thử thai
khác ra để kiểm tra lại một lần nữa.
Hai vạch màu đỏ rực rỡ hiện
lên rõ mồn một, hoàn toàn không phải là do cậu nhìn nhầm, mà là cậu thực sự đã
lại mang thai thành công thêm một lần nữa rồi.
Trong nhà lúc này hiện tại
chỉ có một mình Tưởng Thầm ở nhà, mợ và mọi người đã dắt theo Phong Minh ra
ngoài đi dạo bộ từ sớm rồi. Tưởng Thầm lấy điện thoại chụp ảnh que thử thai, định
bụng sẽ gửi qua cho Phong Dương, thế nhưng ngay tại khoảnh khắc ngón tay chuẩn
bị ấn vào nút gửi đi, cậu lại đột ngột thay đổi quyết định của mình.
Tin vui trọng đại như thế
này, dẫu sao vẫn cứ là nên đợi đến lúc gặp mặt trực tiếp rồi chính miệng nói
cho Phong Dương nghe thì thích hợp hơn.
Tưởng Thầm đi ra khỏi
phòng vệ sinh, đến chỗ ghế sofa ở phòng khách, định bụng sẽ cứ ngồi im ở đó chờ
Phong Dương tan làm về nhà. Chỉ là thời gian lúc này đột nhiên dường như lại
trôi đi một cách vô cùng chậm chạp và kéo dài lê thê đến lạ kỳ, Tưởng Thầm thỉnh
thoảng lại không kìm được mà quay đầu nhìn ra phía bầu trời bên ngoài khung cửa
sổ, những tia nắng hoàng hôn của buổi chiều tà đã bắt đầu xuất hiện, nhuộm đỏ rực
cả một góc trời rộng lớn.
Sau một ngày dài bận rộn
ngập đầu với công việc, lịch trình quay phim kết thúc, buổi tối hôm đó vừa vặn
lại có một buổi tiệc xã giao làm ăn, Phong Dương liền chủ động gọi điện thoại về
cho Tưởng Thầm, báo rằng buổi tối nay anh sẽ không về nhà dùng cơm tối cùng cả
nhà được.
Qua điện thoại, Phong
Dương hoàn toàn không hề nghe ra được bất kỳ điều gì bất thường hay kỳ lạ từ
phía đầu dây của Tưởng Thầm. Đến khi Tưởng Thầm hỏi địa điểm tổ chức buổi tiệc
tối nay là ở đâu, Phong Dương cũng không mảy may nghi ngờ gì mà trực tiếp nói
thẳng địa chỉ cho cậu nghe.
"Vậy anh nhớ phải chú
ý uống ít rượu thôi nhé, tranh thủ về nhà sớm một chút." Những lời dặn dò
chu đáo này của Tưởng Thầm từ sớm đã trở thành một thói quen khó bỏ của cậu rồi.
"Được, anh biết rồi,
vậy anh cúp máy trước nhé." Phong Dương miệng thì nói là bản thân mình sẽ
cúp máy trước, thế nhưng thực chất anh vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi
phía đầu dây của Tưởng Thầm hoàn toàn ngắt kết nối rồi anh mới chịu tắt màn
hình điện thoại đi.
Tưởng Thầm từ trước đến
nay chưa từng có một lần nào giống như lúc này, cậu vô cùng mất kiên nhẫn, khao
khát muốn được ngay lập tức lập tức chia sẻ tin tức đặc biệt này cho Phong
Dương biết đầu tiên. Cậu liền vội vàng vơ lấy điện thoại cùng chùm chìa khóa xe
trên bàn, khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, vừa đi nhanh ra ngoài cửa
vừa gọi điện thoại cho mợ, thông báo rằng có việc đột xuất phải ra ngoài một
chuyến, một lát nữa sẽ quay trở về ngay.
Bởi vì đã biết địa điểm tổ
chức buổi tiệc tối nay, cậu tự mình lái xe đến đó. Thời điểm hiện tại đang là
giờ cao điểm tan tầm, lượng người di chuyển ra khỏi khu vực nội thành vô cùng đông
đúc, ngược lại lượng xe di chuyển vào trong thành phố thì lại tương đối thưa thớt
hơn một chút, chính vì vậy suốt cả quãng đường di chuyển cậu hoàn toàn không gặp
phải tình trạng tắc đường nghiêm trọng nào cả. Lúc Tưởng Thầm đánh xe đến nơi
thì thời gian thậm chí còn sớm hơn so với thời gian có mặt của Phong Dương khoảng
chừng mười mấy phút đồng hồ.
Hai bàn tay của Tưởng Thầm
nắm chặt lấy điện thoại, ánh mắt thủy chung vẫn luôn dán chặt vào khu vực lối
đi vào chính của nhà hàng lớn.
Rất nhanh sau đó, tầm mắt
của cậu đã lập tức bắt được bóng dáng quen thuộc của Phong Dương. Người đàn ông
sở hữu chiều cao lý tưởng cùng đôi chân dài miên man, dáng người vững chãi, vô
cùng bảnh bao, khi anh đứng ở giữa một đám người đông đúc thì gần như luôn là
người nổi bật và vượt trội nhất. Chỉ cần phóng tầm mắt nhìn lướt qua một cái là
hoàn toàn không cần phải tốn quá nhiều thời gian để cố tình tìm kiếm, cũng có
thể dễ dàng bắt được bóng hình của anh ngay lập tức rồi.
Ngay tại lúc cả nhóm đang
cùng nhau đi vào bên trong nhà hàng, Tưởng Thầm liền bấm số gọi điện thoại qua
cho Phong Dương. Phong Dương nhìn thấy ai gọi thì không khỏi ngạc nhiên, giống
như có một sợi dây thần giao cách cảm vô hình nào đó đang mách bảo, anh đột ngột
dừng bước, quay đầu hướng tầm mắt nhìn về phía khu vực chiếc xe của Tưởng Thầm
đang đỗ bên đường.
"Tiểu Thầm?"
Trong giọng nói của Phong Dương mang theo vài phần hoang mang khó hiểu.
Những người đi cùng nhìn
thấy Phong Dương bỗng nhiên đột ngột dừng bước, vốn dĩ đang định tiến lại gần hỏi
có việc gì không thì Phong Dương đang áp điện thoại lên tai, từ trong miệng anh
thốt ra một cái tên. Cái tên này dẫu cho phần lớn những người có mặt ở đây đều
chưa từng được tận mắt gặp được người thật bằng xương bằng thịt bao giờ, thế
nhưng dĩ nhiên là lại vô cùng quen tai và nổi tiếng rồi.
Phong Dương liền đưa tay
lên ra hiệu với nhóm người đi cùng, bảo họ cứ
đi vào trong trước đi, anh đang nghe điện thoại.
"Em có một chuyện
quan trọng này muốn thông báo cho anh biết nè." Những ngón tay của Tưởng
Thầm siết chặt lấy điện thoại, nhịp thở của cậu không biết vì lý do gì mà bỗng
nhiên trở nên dồn dập và gấp gáp hơn hẳn bình thường.
Phong Dương vừa nghe thấy
tiếng thở dốc của Tưởng Thầm truyền đến qua điện thoại liền ngay lập tức lầm tưởng
rằng có phải là do tình trạng sức khỏe hay cơ thể của Tưởng Thầm đang gặp phải
vấn đề gì bất ổn hay không.
Biểu cảm khuôn mặt anh
ngay lập tức biến thành lo lắng: "Có chuyện gì vậy em?"
Tiếng cười khúc khích, vui
sướng của Tưởng Thầm từ đầu dây bên kia truyền lại, khiến cho trái tim của
Phong Dương cũng nương theo đó mà thả lỏng.
"Vốn dĩ là em định bụng
sẽ ngồi ở nhà ngoan ngoãn chờ anh quay về rồi mới nói, thế nhưng sau khi nghe
anh bảo buổi tối nay phải đi tham gia tiệc xã giao, em ở nhà thực sự là không
tài nào tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi thêm được nữa, cho nên đã tự mình lái xe chạy
thẳng đến đây luôn rồi."
Tưởng Thầm đẩy cửa xuống
xe.
Điện thoại vẫn áp bên tai
như cũ, mặc dù lúc này ở phía bên kia đường, Phong Dương từ sớm đã nhìn thấy cậu
đứng ở bên này rồi.
Giữa một khoảng không gian
im lặng trong vài giây ngắn ngủi đó, Tưởng Thầm phấn khích thông báo: "Chồng
yêu ơi, anh lại sắp sửa được lên chức ba thêm một lần nữa rồi đó nha."
……
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét