Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

Con trai tôi có một người cha ảnh đế tám tỷ - chương 76

Chương 76: Tai nạn xe cộ

Cha Tưởng buổi tối đóng cửa siêu thị muộn, từ siêu thị trở về, vào nhà, quay đầu thấy vợ đang ngồi trên sofa, tự dưng trực giác cho ông biết sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Vừa thay dép ở cửa, cha Tưởng bước vào trong nhà. Còn chưa đi đến ghế sofa, ông đã cúi mắt nhìn thấy trên bàn kính uống trà có một tờ giấy trắng quen thuộc. Quay đầu nhìn sang vợ, gương mặt bà dài ra rõ rệt, hiển nhiên là đang tức giận.

“... Sao chuyện này ông không nói với tôi?” – Trương Hồng đặt ngón tay lên tấm séc đã quá hạn ba ngày. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sơn màu đỏ rực. Màu đỏ như máu chạm vào nền trắng bên dưới, tạo nên sự tương phản cực kỳ chói mắt.

Cha Tưởng không nói gì, bước tới cúi người rút tấm séc ra từ dưới ngón tay vợ, cẩn thận nhìn thời gian ghi trên đó. Mấy ngày nay siêu thị bên kia đang kiểm kê hàng hóa, khiến ông bận rộn đến mức quên khuấy chuyện này — nhưng lý do sâu xa hơn là, ngay từ đầu, cha Tưởng vốn không có ý định rút năm triệu đó ra.

"Sao không nói chuyện? 5 triệu! Không phải 5 vạn hay 50 vạn đâu, là 5 triệu đó! Mắt ông mù à? Không nhìn thấy đây là bao nhiêu tiền sao?" Trương Hồng đứng lên, chỉ vào mũi cha Tưởng, tức giận mắng.

Giá nhà hiện nay cứ như máy bay cất cánh, tăng vọt không ngừng. Gần đây mấy người bạn chơi bài trò chuyện, nghe nói có người đã để mắt đến một khu đất thương mại ở phía Đông thành phố, tiềm năng tăng giá rất lớn, đang chuẩn bị đặt cọc mua một căn để đó chờ sinh lời.

Trương Hồng tuy cũng động lòng, nhưng tiền tiết kiệm trong nhà gần như đã dồn hết vào siêu thị, nhất thời không thể lấy ra tiền triệu ngay được.

Ban đầu bà cũng gần như từ bỏ ý định, nhưng không ngờ chồng mình lại có tiền mà còn giấu giếm.

“Tôi nhìn rõ rồi.” Cha Tưởng nhíu mày, nói một câu.

“Nhìn rõ rồi sao không rút tiền? Sao lại giấu tấm séc đi?” Trương Hồng vừa nói vừa bật cười lạnh lùng.

“Tôi hiểu rồi, vì đó là con trai ông, là dòng giống nhà họ Tưởng. Tôi không sinh con trai cho ông, nên ông có tiền cũng không nỡ lấy ra, đúng không?” Rõ ràng, trong mắt Trương Hồng, số tiền mà Tưởng Thầm đưa cho cha Tưởng đã là tài sản của ông, mà bà – với tư cách là vợ hiện tại – có quyền được hưởng bất kỳ tài sản nào của ông.

Đối với kiểu võ đoán và cố tình gây sự này của Trương Hồng, cha Thẩm rất bất lực, không muốn cãi nhau với vợ, ông làm việc ở siêu thị cả ngày đã rất mệt rồi, hiện tại nói thêm một câu cũng không có sức để nói nữa.

"Tiền vốn là của Tiểu Thầm, nó ở trong giới giải trí đó cũng không dễ dàng gì, đây là tiền nó cực khổ kiếm được, tôi không thể lấy." Cha Tưởng cũng từng nghĩ tới mua một căn hộ nhỏ cho Tưởng Thầm nhưng sau đó kết hôn với Trương Hồng, về sau tiền của ông đều bị Trương Hồng cầm hết.

Trước đây bọn họ đã lấy không ít tiền từ Tưởng Thầm rồi, nguyên nhân cơ bản đều xuất phát từ Trương Hồng, lúc thì muốn đổi sang cái xe tốt hơn, lúc lại muốn sửa nhà.

Vẫn luôn là bọn họ vòi tiền từ Tưởng Thầm, người làm cha như ông, cẩn thận ngẫm lại, hình như từ sau khi Tưởng Thầm lên cấp ba, không đúng, phải là từ hồi cấp hai, vì cậu quá mức nghe lời, chưa bao giờ để bố mẹ phải bận tâm, dẫn đến cả ông lẫn vợ cũ đều cảm thấy cậu có thể tự làm mọi việc, quan tâm dành cho cậu càng ngày càng ít đi. Chỉ đơn giản cho cậu chút tiền, miễn cho cậu bị đói, còn lại ngày lễ ngày tết gì đó, hầu như đều không giống như những gia đình bình thường, đưa con đi ăn hay đi chơi.

Làm cha làm mẹ, dường như đến tận bây giờ cha Tưởng mới ý thức được rằng mình không chỉ vô trách nhiệm mà còn khiến đứa con trai duy nhất thiệt thòi rất nhiều về tình thân.

Với người vợ hiện tại, cha Tưởng chỉ có một cô con gái. Ngoài căn nhà đang ở, gia đình còn hai căn khác. Sau này dù con gái có lấy chồng hay cưới chồng về ở rể thì cũng đã đủ dùng.

Ngược lại, về phía Tưởng Thầm, người bạn đời hiện tại của cậu — tuy cha Tưởng không quan tâm nhiều đến giới giải trí, nhưng ông cũng biết chút ít về Phong Dương. Tiền của Phong Dương chắc chắn nhiều hơn Tưởng Thầm.

Tưởng Thầm và Phong Dương ở bên nhau, nếu đối phương thật lòng yêu cậu thì không sao. Nhưng nếu không yêu nhiều, thì Tưởng Thầm — với vị thế yếu hơn — chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi.

Nhà họ Tưởng chỉ có một người con trai là Tưởng Thầm. Miệng thì cha Tưởng nói không thiên vị, những hành động gần đây đều là nuông chiều cô con gái do vợ hiện tại sinh ra nhưng sâu thẳm trong lòng, cha Tưởng vẫn luôn để tâm đến Tưởng Thầm.

Ít nhất là sau lần nói chuyện gần đây với Tưởng Thầm, khi thấy cậu đau lòng bỏ đi mà không ngoái đầu lại, khoảnh khắc đó đã khiến cha Tưởng vô cùng chấn động.

Vì vậy, số tiền mấy triệu mà Tưởng Thầm đưa, ông không định lấy.

Trương Hồng tức đến mức bật cười, bà bất ngờ túm lấy cánh tay chồng, móng tay sắc nhọn gần như cắm vào da thịt ông, mang đến một cơn đau nhói tức thì.

"Ông không lấy? Ông điên rồi! Ông không lấy thì tôi lấy! Tôi đã gọi điện cho Tưởng Thầm rồi, nói cho nó biết chi phiếu đã hết hạn, bảo nó viết lại tấm khác, ngày mai tôi sẽ đi gặp nó mang chi phiếu về."

"Hiện tại vợ của ông là tôi, mọi thứ của ông cũng phải là của tôi, tôi đã nói với ông từ lâu rồi, ông nhớ lấy!" Trương Hồng tô son đỏ, hai cánh môi đóng đóng mở mở, rất giống một cái miệng hút máu bao nhiêu cũng không biết đủ.

Cha Tưởng kinh ngạc, không ngờ Trương Hồng lại qua mặt ông, tự mình liên lạc với Tưởng Thầm.

"Bà gọi cho Tiểu Thầm? Sao không thương lượng với tôi trước?" Cha Tưởng nhìn chằm chằm Trương Hồng, giọng nói đột nhiên lạnh lẽo, ông cảm giác như có thể tưởng tượng ra gương mặt Tưởng Thầm khi nghe Trương Hồng gọi điện nhắc đến chuyện chi phiếu sẽ có biểu tình gì.

"Thương lượng với ông cái gì?" Trương Hồng nhướn mày, mặt hiện rõ vẻ giễu cợt.

"Tiền kia không thể muốn, bà cũng không thể lấy!!!"

Cha Tưởng giật túi xách của vợ, móc điện thoại ra, muốn gọi lại cho Tưởng Thầm.

Nhưng còn chưa kịp bấm số, điện thoại đã bị Trương Hồng giật lại.

"Ông muốn làm cái gì? Tưởng Học Quân, ông rốt cuộc bị làm sao đấy? Nó đã cho rồi thì phải lấy chứ!"

"Con trai ông không phải đã cặp được với đại gia rồi sao? Tài sản người kia có cả trăm triệu, 5 triệu có đáng là gì, nói không chừng con trai ông bây giờ có cả trăm triệu rồi ấy." Trương Hồng quát lên.

Cha Tưởng sửng sốt, nhìn vẻ mặt mỉa mai ác ý của Trương Hồng, thân thể hơi run, ngày hôm đó, lúc ông nói mấy câu kia, có phải so với cái này càng ác độc hơn không?

Cha Tưởng túm lấy tay vợ, giằng lại điện thoại, khi Trương Hồng còn muốn lôi kéo, ông tức giận đẩy bà ta ngã ngồi xuống ghế sofa.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cha Tưởng động thủ với Trương Hồng, bà ta hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Trong lúc Trương Hồng sững sờ, cha Tưởng gọi lại cho Tưởng Thầm.

"…Chi phiếu không cần viết lại, tiền đó con giữ lại đi, chỗ bố đủ tiền rồi, sau này cũng không cần cho nữa." Ông không nói nhiều, chỉ ngắn gọn mấy lời, chưa đợi Tưởng Thầm đáp lại đã cúp máy.

Trương Hồng đứng lên, giống như phát điên đánh ngã cha Tưởng, móng tay sắc nhọn cào lên mặt ông vài vết sâu đến ứa máu.

Cuộc gọi đến lúc đã hơn mười giờ tối, khi đó Tưởng Thầm và Phong Dương đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ thì điện thoại của Tưởng Thầm đột nhiên đổ chuông.

Cậu bắt máy, còn chưa kịp nói gì thì cha Tưởng đã nói liền mấy câu từ đầu dây bên kia.

Sau đó ông cúp máy rất nhanh. Tưởng Thầm nhìn điện thoại, hơi ngơ ngác, gọi lại một lần nhưng cha cậu không bắt máy.

“Sao vậy?” Phong Dương nghiêng người lại gần, nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình điện thoại của Tưởng Thầm.

“Bố em... trước đây em chưa kể với anh, lần đó em về nhà, đã đưa cho ông ấy một tấm séc. Nhưng quá hạn rồi mà ông vẫn chưa đi rút. Sau đó vợ ông phát hiện ra, chiều nay bà ấy bảo em viết lại một cái mới. Vừa rồi ba em lại đột ngột bảo em đừng viết nữa.”

Tưởng Thầm tạm thời không đoán ra bên chỗ cha Tưởng xảy ra chuyện gì nhưng ông đã dặn vậy, so với người mẹ kế không máu mủ gì, cậu tất nhiên sẽ nghe bố mình hơn.

"Vậy thì đừng viết." Phong Dương cầm lấy điện thoại trong tay cậu, để qua một bên, sau đó đẩy cậu ngã xuống, đè lên, ấn tay trái cậu xuống, trong mắt như có một đốm lửa từ từ cháy rực lên, anh cúi người, hôn lên môi người bên dưới.

Lông mi Tưởng Thầm khẽ run, tay ôm lấy cổ anh, nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn này.

Chuyện chi phiếu cứ vậy bị bỏ qua một bên.

Kể từ ngày hôm đó, Tưởng Thầm không còn nhận được cuộc gọi nào từ Trương Hồng hay từ cha cậu nữa, không rõ họ đã bàn bạc ra sao. Dựa vào phần nào hiểu biết của cậu về Trương Hồng, người phụ nữ đó có vài điểm giống mẹ cậu — đối với tiền bạc lấy từ tay cậu, dường như lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ.

Ngược lại, cách làm của cha cậu khiến Tưởng Thầm cảm thấy có chút khác biệt so với trước đây.

Nhưng tất cả cũng không còn quan trọng nữa. Có thể tiền bạc đối với họ là điều quan trọng, nhưng với Tưởng Thầm hiện tại, tiền không còn là mục tiêu cậu theo đuổi.

Mục tiêu cuộc đời cậu, trong năm cậu hai mươi lăm tuổi, số lượng đạt được đã vượt xa dự tính ban đầu.

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, phòng tập vũ đạo đã được hoàn thiện. Mỗi ngày, Tưởng Thầm đều dành chút thời gian để luyện tập vài động tác nhảy đơn giản trong phòng, bởi việc dưỡng sức không có nghĩa là ngồi yên một chỗ không nhúc nhích — vận động vừa phải vẫn là cần thiết.

Bé con dường như rất thích xem ba nhỏ nhảy múa. Mỗi khi Tưởng Thầm nhảy trước tấm gương lớn phủ kín cả bức tường, bé lại ngồi trên tấm thảm mềm mại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cậu, không chớp lấy một cái.

Thỉnh thoảng, bé ngồi chưa vững, nghiêng ngả ngã xuống, nhưng dù có ngã, bé vẫn nhìn theo ba nhỏ, đôi bàn tay nhỏ xíu còn múa theo từng động tác.

***

Chớp mắt mà mùa hè đã trôi qua.

Thu sang, trong không khí vẫn còn vương chút dư âm của mùa hạ, trời vẫn hơi nóng, thỉnh thoảng buổi tối phải khoác thêm một lớp áo, còn ban ngày thì vẫn mặc đồ mỏng nhẹ.

Giờ đây, mỗi khi nghe thấy âm thanh, bé đã có thể tự xoay đầu lại nhìn, tầm nhìn cũng tốt hơn rất nhiều so với hai ba tháng đầu. Bé đã bắt đầu nhận ra một vài người, đặc biệt là Tưởng Thầm. Mỗi khi được người khác bế mà thấy cậu xuất hiện trong tầm mắt, bé liền “a a” gọi, hoặc giơ đôi tay nhỏ xíu ra đòi cậu bế.

Vì không thể để bé con quá bám lấy mình, nên Tưởng Thầm không phải lúc nào cũng chiều theo ý bé. Những lúc như vậy, bé con lại tủi thân, mắt đỏ hoe, cậu chỉ nhẹ nhàng nhắc bé không được khóc, bé cũng thật sự không khóc, nhưng nước mắt thì vẫn lặng lẽ rơi xuống, khiến người nhìn cũng thấy xót xa.

Bé con giờ đã biết lẫy, dùng tay chống người lên một chút, tuy chưa biết bò, nhưng đã có thể ngẩng cái cổ nhỏ xíu lên để nhìn quanh.

Hôm ấy, ông cụ lâu rồi chưa gặp chắt trai, nhớ Phong Minh quá, vốn định tự mình đến thăm. Nhưng Tưởng Thầm nói mình lúc nào cũng rảnh, nên sẽ đưa bé về thăm ông một chuyến.

Tưởng Thầm tự lái xe chở bé đi, ghế sau xe đã được lắp ghế dành riêng cho trẻ sơ sinh. Giờ đây sức khỏe của cậu đã không cần chăm sóc đặc biệt nữa, chỉ cần chú ý một chút là ổn. Dì và mọi người cũng không còn ở nhà thường xuyên, dần dần ai cũng quay lại với công việc riêng, ví dụ như gần đây lại rủ nhau đi du lịch.

Xe chạy trên đường, Tưởng Thầm đưa tay tìm điện thoại để xem giờ, tìm một vòng mà không thấy. Cậu nhớ lại, hình như đã để điện thoại trên bàn trà, có lẽ đã quên mang theo.

Khi xe vừa rẽ xuống từ cầu vượt đường trên cao, đúng lúc cậu Tưởng Thầm chuẩn bị quẹo phải thì “ầm” một tiếng vang lớn.

Phía trước bất ngờ xảy ra tai nạn giao thông, tim cậu như thắt lại một nhịp, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Vị trí tai nạn cách xe cậu một đoạn, Tưởng Thầm lập tức giảm tốc độ, đánh lái sang bên và dừng xe ở lề đường.

Không kịp để ý tình hình phía trước ra sao, việc đầu tiên cậu làm là quay lại kiểm tra bé con phía sau. Bé vẫn đang cầm chú gà con màu vàng chơi đùa, rõ ràng vụ tai nạn không ảnh hưởng gì đến bé cả.

Chương 77>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét