1.3
Ở nhà, Khương Tiểu Soái vẫn sinh hoạt như bình thường, nên đi làm thì đi làm, nên về nhà thì về nhà, thoải mái tự tại.
Chủ nhà là Cassiopeia kiêm Ngô ngọt, đã có chồng con, thời gian có hạn, đăng bài tùy theo thời gian cá nhân, xin mọi reader thông cảm chờ đợi, chờ không nổi có thể tìm nhà khác đọc, bộ nào chỉ có mình nhà ta làm mà không nhai nổi QT nữa thì... cố mà đợi tiếp đi =)))))) Enjoy ~~~ =)) AKTF! LP99!
1.3
Ở nhà, Khương Tiểu Soái vẫn sinh hoạt như bình thường, nên đi làm thì đi làm, nên về nhà thì về nhà, thoải mái tự tại.
1.2
Hôm sau, Khương Tiểu Soái
vẫn đi làm như bình thường. Đón tiếp bệnh nhân, khám bệnh, lúc không có khách
thì dạy thêm chuyên môn cho 2 phụ tá Tiểu Mập và Tiểu Hương.
Đang giảng hăng say về triệu chứng của bệnh rối loạn lưỡng cực thì thấy Ngô Sở Úy hớt hải chạy vào. Cậu ta vẫy tay ý bảo 2 phụ tá đi ra ngoài, sau đó kéo cậu ngồi vào bàn làm việc, “Sư phụ, tôi có cái này cho cậu xem.” Ngô Sở Úy rút trong túi quần ra một cái USB, cắm vào laptop, mở folder, click vào 1 đoạn video.
1.1
Hôm nay nắng đẹp, Quách
Thành Vũ hí hửng mang đồ ăn sáng sang nhà Khương Tiểu Soái. Từ sau hôm đón giao
thừa cùng nhau, Tiểu Soái đã cho hắn mật khẩu vào nhà, thế là hắn thuận lý
thành chương mỗi tuần lại chạy sang vài lần. Không phải mang bánh ngọt, trái
cây thì là nguyên liệu nấu ăn, quen mặt đến mức bảo vệ không thèm hỏi, vào nhà
không cần bấm chuông.
Ra khỏi thang máy, đến trước cửa, bấm mật khẩu, mở cửa vào nhà, lưu loát không một động tác thừa, trong đầu vẫn đang tưởng tượng gương mặt háo hức của bé mèo con ham ăn nhà hắn thì đột nhiên, xuất hiện trước mắt hắn là một đôi mắt xếch y chang mắt rắn.
Đoản văn/ siêu đoản văn, viết dựa trên bản phim Nghịch ái 2025, một phần dựa trên tiểu thuyết gốc, còn lại là delulu ✌
Chương 75: Phú Quý ra trận
Điểm thay đổi Phong Dương yêu cầu không ảnh
hưởng gì đến tuyến nội dung chính, ngược lại còn khiến đoạn cao trào nhỏ đó có
nhịp điệu mạnh hơn. Bản thân cũng là diễn viên, Phong Dương vẫn có sự kính nghiệp
nhất định, anh không muốn Tưởng Thầm bị thương khi diễn cảnh hành động kia
nhưng cũng không muốn vì chút ích kỷ của mình mà tự ý cải biên phá hủy bộ phim
của đạo diễn Trâu.
Điều kiện đã đưa ra, phương án cải biên cũng
đã đề xuất, có chấp nhận hay không là quyền của đạo diễn.
Chấp nhận, Trâu Bằng đương nhiên là chấp nhận.
Chương 74: Hạnh phúc
Số
tiền Tưởng Thầm cho cha Tưởng, trong mắt đối phương là nhiều nhưng đối với Tưởng
Thầm mà nói chỉ là con số lẻ, nhất là khi so với số tiền mà Phong Dương và
Phong lão gia cho cậu.
Cậu lấy tiền riêng của mình, chưa động đến số tiền đó. Vốn cậu từng nghĩ sẽ cố gắng làm việc, sau đó mua một căn nhà riêng cho mình, hiện giờ đã có Phong Dương và bảo bảo, kế hoạch tương lai liền điều chỉnh lại một chút.
Chương 73: Đi gặp bố
Nghĩ
thì nghĩ như vậy chứ có cho Chương Nhiên thêm một cái gan cậu ta cũng không dám
làm gì Phú Quý, trừ khi muốn quay lại trạng thái độc thân.
Chuyện
đó thì đương nhiên là không thể rồi.
Chuyện
Chương Nhiên đưa Phú Quý tới chơi với bảo bảo cứ như vậy quyết định xong.
Cúp điện thoại, Tưởng Thầm vui vẻ báo tin cho bảo bảo, bé con cũng ê a vui vẻ nói thứ ngôn ngữ chỉ mình nó hiểu.
Chương 72: Bảo bảo bị ốm
Chuyện cha Tưởng gọi hẹn gặp mặt, sau khi ăn cơm tối, Tưởng Thầm mới kể
cho Phong Dương.
Phong Dương lúc đó đang ôm con, bảo mẫu mang
bình sữa tới, anh nhận lấy, cho bảo bảo bú sữa, bé con miệng chảy dãi, hai bàn
tay bé xíu ôm chặt bình sữa. Nhóc con này khá háu ăn, cái cổ trắng nõn nghển
lên, bú rất nghiêm túc.
Về tình hình cha mẹ Tưởng Thầm, Phong Dương cũng biết tương đối, biết cha mẹ cậu sau khi li dị đều đã có gia đình riêng, hiện tại cũng đều có con riêng, sự tồn tại của Tưởng Thầm đối với bọn họ đã sớm không thể coi là người nhà.
Chương 71: Công khai
Đến giờ
đi ăn cơm, Kiều Tư Mạc đứng dậy thanh toán tiền nước, sau đó bốn người ôm bảo bảo
rời đi, di chuyển sang nhà hàng lớn bên cạnh.
Bảo bảo
vẫn nằm trong lòng Tưởng Thầm, Phong Dương thì xách theo túi đồ của con.
Vào nhà hàng thì bảo bảo tỉnh, ê a loạn lên, Phong Dương gọi phục vụ xin nước nóng, pha nửa bình sữa đưa đến, hai bàn tay bé nhỏ liền ôm lấy, ngậm núm vú cao su, mút hết tốc lực, tất nhiên bàn tay bé xíu kia còn chưa giữ nổi bình sữa, vẫn cần Tưởng Thầm đỡ cho.
Chương 70: Ra ngoài
Dưới
lòng bàn tay là nhịp tim nhảy lên mạnh mẽ, Tưởng Thầm cảm giác khóe mắt cay cay.
Phong
Dương nghiêng người, hôn lên khóe mắt cậu.
Gần 2 tháng trôi qua, vết mổ trên bụng Tưởng Thầm cơ bản đã lành, để lại một vết sẹo vắt ngang bụng dưới, nhìn có vẻ hơi dữ tợn, Phong Dương vén vạt áo Tưởng Thầm, nhìn vết sẹo kia, tay nhẹ nhàng xoa lên, động tác nhẹ như thể sợ cậu đau.